Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương 115: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương trước Chương sau

Bản năng Lâm Tư Niệm ngửi th mùi nguy hiểm liền dời tay áo một chút, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong mưa, nhưng lại th sắc mặt Tiêu Hận Thủy đang đứng trước cửa biến sắc, thất th kêu: "Sư tỷ, g.i.ế.c !"

Lâm Tư Niệm thoắt cái đứng dậy, xuyên qua cửa sổ cũ nát ra bên ngoài, chỉ th ba bốn nam nhân mang y phục x đậm nằm trong vũng nước lầy lội, bọn họ ngửa mặt lên trên, n.g.ự.c hoặc cổ cắm một mũi tên, m.á.u tươi lẫn vào nước mưa chảy xuống tạo thành một dòng s nhỏ đỏ rực bên , rõ ràng đã chết.

Điều khiến Lâm Tư Niệm kinh hãi chính là, trên những nam nhân này mang quân hiều của Tạ gia, là ám vệ Tạ Thiếu Ly phái đến để bảo vệ nàng.

"Nguy , nh rời khỏi đây!" Lâm Tư Niệm kéo Th Linh và Tiêu Hận Thủy ra cửa sau, chạy đến bụi phía bui cây rậm rạp.

Lần này lại là nào đến? Thực là âm hồn bất tán!

Đây là lần đầu Lâm Tư Niệm đến ngọn núi này, trời lại đổ mưa, chưa chạy được bao nhiều liền lạc đường, vội vàng quay đầu , Th Linh kh biết đã chạy lạc từ lúc nào, chỉ Tiêu Hận Thủy còn đang thở dốc sau , nửa sống nửa c.h.ế.t hô: "Sư, sư tỷ... kh thể tiếp tục chạy về phía trước!"

Lâm Tư Niệm còn chưa kịp hỏi tại đã trượt chân một cái, cả nàng ngã nhào về phía trước, rơi vào một bụi cây, nhất thời sợ đến sắc mặt trắng bệch.

Đẩy ra bụi rậm cao đến thắt lưng , nơi phía trước cách nàng kh đến năm bước quả nhiên là một khe sâu cao trăm trượng!

Trước kh đường lui, sau lại truy binh, Lâm Tư Niệm xoay một vòng trong cơn mưa rả rích , bảy tám hắc y nhân che mặt như quỷ chạy đến, vây qu Lâm Tư Niệm và Tiêu Hận Thủy.

"Để ta đoán xem," Lâm Tư Niệm nắm chặt song quyền, lạnh lùng cười một tiếng: "Các ngươi là của thái tử?"

"Sai , sư tỷ." Tiêu Hận Thủy vuốt nước mưa trên mặt, kh biết là do sợ hay lạnh mà run đến lợi hại, run giọng nói: "Chắc là của An Khang đế cơ... Đệ, đệ đã từng vô tình nghe trộm được đế cơ đến kể khổ với thái tử, nói rằng muốn... muốn..."

Lâm Tư Niệm cười lạnh: Thái tử và An Khang, gì khác nhau đâu?

Cuối cùng nàng cũng hiểu được 'kẻ thù gặp nhau mắt sẽ đặc biệt đỏ' là mùi vị khó chịu như thế nào.

Nước mưa ngấm vào mắt nàng làm ướt cả mặt, càng làm toát lên y phục như mực, mặt trắng như gi của nàng. Lâm Tư Niệm lùi về sau một bước, cảm th nhà trời này thực sự ên , cư nhiên vì muốn g.i.ế.c nàng mà thể làm đến bước này!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-phe-phi-nang-dam-chay/chuong-115-tan-phe-phi-nang-dam-chay.html.]

"Kh ngờ của đế cơ mà lại mặc mưa gió đến vùng hoang sơn dã lĩnh này, cũng xem như đã cho ta đủ mặt mũi . Lâm Tư Niệm lạnh lùng nói, trong lòng lại thầm mắng: Nữ nhân này rêu rao như vậy, làm việc quên mang não theo !

"Hết cách, đêm giao thừa đó nếu như ngươi và mẹ ngươi cùng c.h.ế.t trong đống lửa kia, chúng ta cũng kh cần thêm một chuyến nữa." Trong đám hắc y nhân hình như một kẻ cầm đầu, giọng nói quen thuộc, Lâm Tư Niệm dường như trong nháy mắt liền nhớ đến trận hỏa hoạn trên s Lâm An vào đêm giao thừa đó.

Sắc mặt nàng trầm lại, nước mưa ngấm vào mắt như ngưng tụ thành băng, lạnh lùng nói: "Chuyện đêm giao thừa hôm đó, là các ngươi làm?"

"Đúng hay kh thì , dù chỉ cần g.i.ế.c được ngươi, ai làm cũng chẳng cả."

Hắc y nhân kia nói: "Ngươi biết kh, nếu như ngươi c.h.ế.t trong đêm giao thừa đó thì tốt biết bao! Như vậy đế cơ sẽ xin chỉ của thánh thượng, gả nàng cho Tạ Thiếu Ly, thể bảo vệ tính mạng cho Tạ gia, lại thể mở ra tiền đồ cho Tạ Thiếu Ly. Ngươi biết bao nhiêu d gia vọng tộc muốn làm phò mã của thiên gia kh? Nhưng ngươi lại kh thức thời, dám sống sót trở về."

Mưa to âm ĩ, rơi xuống Lâm Tư Niệm khiến cả nàng phát lạnh...

"Sư tỷ, đừng nghe bọn chúng nói bậy."

Tiêu Hận Thủy co rúm ở bên th thế, miễn cưỡng ưỡn n.g.ự.c chặn trước mặt Lâm Tư Niệm: "Ta là môn khách của Thái tử, con trai trưởng của Lan Lăng Tiêu gia! Các ngươi thật to gan!"

"Ha ha." Hắc y nhân cười nhẹ một tiếng, chậm rãi rút ra bội kiếm bên h: "Lan Lăng Tiêu gia là cái thá gì chứ! Chẳng qua chỉ là một con ch.ó phản bội bên cạnh Vinh vương lúc trước thôi."

Hai vai Tiêu Hận Thủy run lên, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cố chấp che trước Lâm Tư Niệm.

"Hận Thủy, lui ra." Lâm Tư Niệm trầm giọng nói.

"Sư tỷ!"

"Nghe lời, lui ra!"

Lâm Tư Niệm khẽ quát, nâng con mắt dài hẹp về phía đám hắc y nhân, môi đỏ nhếch lên để lộ ra một nụ cười âm tà: "Cho dù các ngươi kh đến tìm ta, ta sớm muộn gì cũng sẽ tìm các ngươi. Ta à, chính là quá mềm lòng, kh muốn để phu quân ta đau lòng, cho nên sau bao nhiêu tháng cũng chưa đến tìm các ngươi tính sổ... Hôm nay các ngươi cư nhiên đã lặn lội đường xa đến đay, vậy càng tốt, chúng ta thù mới hận cũ tính luôn một lượt!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...