Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 167: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Thiếu niên dời ánh mắt lên Lâm Tư Niệm, th bên gáy nàng vài vết tích ái , thiếu niên kh những kh thu kiếm, ngược lại hận ý còn nhiều hơn, nh chóng rút đao đ.â.m về phía Tạ Thiếu Ly, là chiêu thức tàn nhân trí mạng!
Trong tay Tạ Thiếu Ly kh vũ khí, đỡ vài chiêu của . Lâm Tư Niệm sợ Tạ Thiếu Ly bị thương, trong lòng nóng ruột, kh quan gì đứng lên x về phía trước, tay kh chặn lưỡi đao của thiếu niên.
"Phi Phi!" Tạ Thiếu Ly khẽ hô lên một tiếng, trở tay kéo Lâm Tư Niệm ra phía sau bảo vệ.
Thiếu niên th Lâm Tư Niệm x đến, vội vàng rút lực đạo trong tay, lưỡi đao lệch ra c.h.é.m lên mặt bàn, thoáng chốc gi mực bay đầy đất.
Lâm Tư Niệm nhân cơ hội bắt được cổ tay , thấp giọng nói: "Thập Thất, ta đã nói kh được động vào !"
Đôi mắt lộ ra dưới lớp mặt nạ của thiếu niên híp lại, vân giữ nguyên bộ dáng c kích. Lực đạo trên tay Lâm Tư Niệm càng tăng lên m phần, khẽ quát: "Ngươi đến lời của ta cũng kh nghe nữa !"
Trong mắt thiếu niên lóe lên một tia vật lộn, một lúc sau mới hung hăng trừng Tạ Thiếu Ly một cái, đẩy Lâm Tư Niệm ra chạy ra ngoài.
"Tiểu tử này..."
Lâm Tư Niệm bị thiếu niên dọa toàn thân đầy mồ hôi lạnh, áy náy Tạ Thiếu Ly, thở dài: " bình thường kh như vậy, lần này kh biết bị gì, luôn gây họa."
Tạ Thiếu Ly chằm chằm Lâm Tư Niệm một lát, cuối cùng nhẹ thở dài, đưa tay vuốt ve gò má nàng: "Nàng kh cảm th, mưu đồ bất chính với ."
"Cảm th được." Lâm Tư Niệm kh hề e dè nói: " đang lo lắng kh biết nên giải quyết vấn đề này như thế nào, một năm gần đây được chăm sóc nhiều, nếu như lúc này đuổi , luôn cảm th kh tốt với ."
Tạ Thiếu Ly cúi đầu, một lúc sau cũng kh nói gì.
Lâm Tư Niệm đoán y đang lặng lẽ ăn giấm, liền nhẹ nhàng nắm tay y, dùng ngón tay móc lòng bàn tay y, trấn an nói: "Thập Thất là một thiếu niên luôn khiến khác đau lòng, nhưng ngoài đau lòng ra, kh hề ý gì với . đừng lo lắng, nh sẽ xử lý tốt."
Dứt lời, nàng lại thở dài nói: "Đúng là đau đầu, trên đời này thứ khó bù đắp nhất chính là tình cảm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-phe-phi-nang-dam-chay/chuong-167-tan-phe-phi-nang-dam-chay.html.]
Tạ Thiếu Ly ôm nàng vào lòng, cằm đặt lên đầu nàng, giọng nói trong trẻo truyền từ trên đỉnh đầu xuống: "Phi Phi, nếu như một ngày chọn khác, vậy chỉ thể chứng minh ta kh đủ ưu tú."
Lâm Tư Niệm nhớ đến chuyện Triệu nói y dùng m.á.u chữa bệnh cho nàng, trong lòng liền chua xót, cười vỗ vai Tạ Thiếu Ly: "Lại nói bậy gì đó, khiến kh yên tâm vậy ?"
Tạ Thiếu Ly nói: 'Kh kh yên tâm , mà là kh yên tâm chính . Phi Phi, ta chăm sóc quá ít, ều này luôn khiến ta cảm th hổ thẹn."
"Được ." Lâm Tư Niệm vô th cười một tiếng, thoáng lùi về sau một bước, vào mắt Tạ Thiếu Ly nói: " cho thời gian một khắc, nói rõ ràng với Thập Thất."
Tạ Thiếu Ly vừa nghĩ đến bộ dáng ngang ngược tàn nhẫn của thiếu niên liền kh khỏi nhíu mày: "Ta thay xử lý."
"Kh cần, sẽ kích thích , gần đây ở Diệt hoa cung nghèo, vào đồ vật ít ỏi đã bị các đập vỡ cả ."
Lâm Tư Niệm đẩy cửa phòng trúc ra, thiếu niên đang ngồi trước cửa sổ gọt một miếng gỗ, th nàng bước vào, liền cúi đầu càng thấp hơn.
Mắt bị hơi nước che lại, trên mặt mang mặt nạ nửa mặt màu đen, mặc dù kh th mặt , nhưng Lâm Tư Niệm cũng thể tưởng tượng được, hai cánh môi mỏng nhạt màu của nhất định đang mím chặt, ép xuống thành một độ cong bướng bỉnh.
Miếng gỗ trong tay thiếu niên đã thành hình, là một nữ nhân mang trường bào, lúc này đang dùng d.a.o nhỏ cẩn thận khắc tóc của nữ nhân, từng đao từng đao, thành kính mà cẩn thận.
Gió thổi qua, vụn gỗ bay lả tả đầy đất. Lâm Tư Niệm ngồi xuống trước mặt , quay đầu cây hải đường ngoài cửa sổ hồi lâu, đột nhiên mở miệng nói: "Thập Thất, ta giao Diệt hoa cung lại cho ngươi, từ này về sau, ngươi chính là tân cung chủ ."
Tay thiếu niên run một cái, d.a.o khắc kéo ra một vết sâu kh hài hòa trên hình nhân. kh trả lời, môi mỏng mím lại càng chặt, giống như liều mạng đè nén gì đó.
Gió thu chợt nổi lên, những cánh hoa hải đường bên ngoài rơi lả tả trước cửa sổ, Lâm Tư Niệm đưa tay hứng một cánh hao, vẫn nhàn nhạt nói: "Thập Thất, ngươi vốn thân thủ vô cùng tốt, sau khi trở thành tân chủ nhân của Diệt hoa cung, sẽ kh nào dám bắt nạt ngươi nữa."
Giọng nàng nhẹ, cũng trang trọng, nhưng thiếu niên lại giống như con mèo bị giẫm đuôi hung hăng đứng dậy, ném hình nhân gỗ và d.a.o khắc trong tay xuống đất!
Bộp một tiếng, d.a.o nhỏ đập xuống đất, lại b.ắ.n ngược lên, lướt qua tóc mai của thiếu niên, rạch ra một vệt m.á.u dưới góc mắt trái của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.