Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương 197: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương trước Chương sau

Triệu vỗ n.g.ự.c một cái: "Cứ để đ ta lo!"

Trước đêm giao thừa, trên dưới Tạ phủ rộn ràng hẳn lên, Lâm Tư Niệm cũng trở về sống trong Tạ phủ, khiến Th Linh đã lâu kh gặp ôm l Lâm Tư Niệm khóc một hồi lâu.

Tân niên năm nay chỉ Tạ Thiếu Ly và Lâm Tư Niệm một nhà ba , lão Vương gia Tạ Doãn và Vương phi Dương thị nói thế nào cũng kh chịu về Lâm An, nói rằng nếu đã giả c.h.ế.t thì quyết định mai d ẩn tích sống tiêu d.a.o hết quãng đời còn lại.

Dưới ánh đèn, Lâm Tư Niệm ánh lên pháo hoa khắp thành, tựa vào lòng Tạ Thiếu Ly, nói: "Cảm giác lâu kh cùng đón năm mới."

Tạ Thiếu Ly mang áo bào màu tím, càng làm toát lên mặt mày như ngọc của . Y vuốt ve tóc Lâm Tư Niệm, nói: "Đã lâu ."

Bảy năm lẻ loi một , hai năm lưu lạc, bọn họ đã sinh ly tử biệt m lần, cuối cùng thể lại ở bên nhau, mà từ nay về sau...

"Kh thể chia cắt chúng ta được nữa." Lâm Tư Niệm cười nói.

"Phi Phi..."

Đêm nay gió nhẹ tuyết, trời đêm rộng lớn, pháo hoa rực rỡ, tình này cảnh này, ều gì cũng là dư thừa. Cho nên Tạ Thiếu Ly cố gắng, nghiêm túc mà ấp áp hôn môi Lâm Tư Niệm.

Mà sau lưng bọn họ, khắp thành tràn ngập pháo hoa, khiến thân ảnh của bọn họ càng thêm xinh đẹp.

Sau khi qua năm mới, Lâm Tư Niệm đến đại lao Bộ hình gặ Triệu Lân một lần.

Ngoài ý liệu, Triệu Lân ngoài việc mang áo trằng của tù nhân ra, thì vẫn là bộ dáng ôn hòa như trước, tr kh chật vật chút nào.

cởi bỏ áo bào hoa lệ, đổi thành nội y trắng thuần, tóc đen mềm mại xõa xuống, giơ lên một tay mang xiềng, tr vẻ vui mừng chào hỏi Lâm Tư Niệm: "Sư tỷ, chúc mừng năm mới."

Lâm Tư Niệm cũng kh lại cố chấp đến gặp , lẽ, là vì khoảng thời gian cùng nhau chơi đùa lúc còn nhỏ.

Lâm Tư Niệm gật đầu, đứng ngoài hàng rào sắt , nhàn nhạt nói: "Sư đệ gần đây thật tốt."

"Tốt thì tốt, cơm nước no nê." Triệu Lân ngồi dưới cửa sổ lạnh lẽo, nửa gương mặt ẩn trong bóng rối, chỉ đôi mắt sáng đến đáng sợ. dừng lại cười nói: "Chỉ là chút cô đơn."

Lâm Tư Niệm phất tay áo ngồi xuống, môi khẽ động, lại hỏi một câu: "Triệu Lân, ngươi hối hận kh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-phe-phi-nang-dam-chay/chuong-197-tan-phe-phi-nang-dam-chay.html.]

"Vấn đề này ngươi đã hỏi bao nhiêu lần , sư tỷ." Triệu Lân phì cười một tiếng, nói: "Ta vẫn là đáp án kia: Hối hận. Nhưng nếu để ta lựa chọn lần nữa, ta vẫn sẽ chọn dốc hết sức cứu tỷ . Mất giang sơn chỉ là một loại tiếc nuối, nhưng trơ mắt tỷ c.h.ế.t lại là một chấp niệm cả đời này đều kh thể tiêu tan."

"Thật đáng thương." Lâm Tư Niệm thản nhiên đánh giá.

"Kh mỗi đều may mắn như sư tỷ, cho dù ngươi bao xa, chỉ cần quay lại sẽ luôn một đằng sau đợi ngươi."

Triệu Lân cười nhẹ nói: "Ngươi tự xưng là một phương vì chính nghĩa, thực ra ta cũng kh cảm th ta sai. Cha ta bị giết, mẫu thận bị bức tự vẫn, ta mai d ẩn tích ở nhờ nhà , chỉ vì trả thù đám năm xưa đã từng làm nhục ta phản bội ta, ta sai ? Kh, ta kh sai. Sở dĩ ta bị cho là ác quỷ, chỉ là vì, ta thua ."

Chỉ cười như thế liền rơi nước mắt.

"Bên ngoài tuyết rơi kh?" Triệu Lân lau mặt, bình tĩnh hỏi.

"Ừ, rơi một ngày một đêm ."

"Thật tốt, tuyết lại rơi ." Trong mắt Triệu Lân thủy quang lưu động, nghiêng đầu song cửa sắt cao cao, hàn quang leo lắt chen vào từ cửa sổ nhỏ bé, nhẹ giọng nói: "Nhưng mà, thể cùng ta ngắm tuyết, đã kh còn nữa ."

Triệu Lân cả đời này lẽ nói dỗi nhiều, chỉ duy nhất câu này là phát ra từ chân tâm. Bởi vì, đến Lâm Tư Niệm đều thể cảm nhận được trong lời nói của chứa đầy bi thương và tuyệt vọng.

vốn là một đứa trẻ ngoan, chẳng qua đã nhầm đường. Một bước sai, sai cả đường.

Đầu xuân, Lâm Tư Niệm và Tạ Thiếu Ly đến Diệt hoa cung một chuyến.

Thiếu niên th Lâm Tư Niệm đến, vui mừng đến chân tay luống cuống, nhưng vừa th Tạ Thiếu Ly mặt vô biểu tình sau lưng nàng, khóe miệng đang nở ra của thiếu niên liền đóng chặt lại, kh nói lời nào rút d.a.o lao tới.

Tạ Thiếu Ly cũng kh tỏ ra yếu kém nghênh đón, hao nam nhân đến đối mặt cũng kh đã đánh nhau đến rầm trời.

Lâm Tư Niệm đứng một bên bất lực nói: "Các đánh nhau một chút được , đừng ra tay quá độc."

Hai khắc sau, tg bại đã rõ, thiếu niên bị Tạ Thiếu Ly phá rách xiêm y, nhưng vẫn quật cường thẳng lưng, dùng tay nói: Năm sau, năm sau ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!

Tạ Thiếu Ly kh hiểu ngôn ngữ tay, tự tra kiếm vào bỏ, nói: " tiến bộ."

Tạ Thiếu Ly một vẻ đang đối xử với trẻ con, thiếu niên th thế liền giận, rút d.a.o lại muốn x lên, Lâm Tư Niệm vội vàng ngăn lại, kéo thiếu niên sang một bên: "Đừng náo nữa, ta đến tìm ngươi, là lời muốn nói với ngươi."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...