Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương 78: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương trước Chương sau

Tạ Doãn nói: "Ta đã thử thăm dò ý của thái tử, nếu kh diễn quá thật, vậy chỉ còn một khả năng: thật sự kh biết Lâm Tư Niệm đang ở đâu."

Tạ Thiếu Ly mặt lạnh như tuyết, gần x trên mu bàn tay nhô ra: "Trong một thời gian ngắn như vậy, bọn họ kh thể chạy xa được, kh ở trong thành thì chắc c ở vùng ngoại thành."

Sắc mặt Tạ Doãn cũng trầm xuống.

Phía xa kh ngừng truyền đến tiếng chó săn, Triệu quơ cây đuốc trong tay, giục ngựa hưng phấn nói: "Đến đây, m mối!"

Tạ Thiếu Ly nh chóng ngẩng đầu, trong con mắt mệt mỏi lóe lên một tia sáng, roi ngựa trong tay nh chóng hạ xuống, ên cuồng chạy đến hướng mà Triệu chỉ.

săn được huấn luyện nghiêm chỉnh men theo mùi của Lâm Tư Niệm chạy một đường, tiếng chó sửa, tiếng ngựa chạy, hòa lẫn trong tiếng gào thét của gió tuyết càng tôn thêm vẻ hiu quạnh trong đêm.

Năm mới ở Lâm An, yên lặng phủ xuống trong bầu kh khí ám đạm như vậy.

Cú đập đã dùng hết sức bình sinh của Lâm Tư Niệm, cánh của cũ kia cũng theo tiếng đập mà vỡ ra, vụn gỗ rơi đầy khắp nơi, lướt qua gò má của Lâm Tư Niệm. Nhưng nàng bất chấp mà lau khô m.á.u trên mặt, chỉ ghé vào trên cửa sổ mà hít thở từng ngụm.

Kh khí lạnh thấu xương, x vào phổi đau như bị kim đâm. Nàng mở to đôi mắt cay xè đau rát xung qu, tầm mơ hồ như bị một lớp huyết sương bao phủ, dường như chỉ th thuyền hoa đang dừng ở giữa dòng s, cách bờ cũng hơn mười trượng. Dưới ánh lửa ngập trời, dòng s kết băng mỏng sâu kh th đáy, như một cái miệng khổng lồ thăm thẳm nuốt mất hy vọng cuối cùng của nàng.

Lúc này, ngọn lửa ở lầu hai đã lan ra khắp các góc, khói đặc bay mù trời, nếu còn chừng chừ nàng và mẫu thân đều sẽ bị thiêu c.h.ế.t ở đây.

Lâm Tư Niệm l tay áo bưng mũi lại, nín thở lảo đảo chạy đến góc cửa sổ. Lâm phu nhân đang nằm trong góc dù chưa bị bỏng nhưng đã bị khói hun đến hôn mê.

Lâm Tư Niệm quỳ xuống, gạt xuống miếng vải đen trên mắt mẫu thân, lại đưa tay cởi trói cho bà.

Khó khăn lắm mới cởi ra dây thừng trói chân, ngọn lửa nóng rực đã cháy đến lưng Lâm Tư Niệm, giống như ngoan cố muốn bóc từng lớp da trên nàng xuống.

Lâm Tư Niệm kêu lên một tiếng đau đớn, dùng răng cắn dây thừng trói tay mẫu thân, đến khi trong miệng toàn là m.á.u tươi dây thừng mới được cởi ra.

Nàng nâng mẫu thân đến cạnh cửa sốt, gọi: "Mẹ, mẹ! Ở đây sắp bị đốt trụi , mẹ nh nhảy xuống !"

"Kh, Phi Phi, con trước !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-phe-phi-nang-dam-chay/chuong-78-tan-phe-phi-nang-dam-chay.html.]

Lời Lâm phu nhân còn chưa dứt, dưới thuyền hoa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn, than củi vì chấn động mà rơi đầy xuống đất, chắc là dưới lầu chứa những vật dễ cháy như thuốc nổ hay rượu gì đó, bị tia lửa rơi xuống đốt cháy.

Lâm Tư Niệm cả kính, khóc nói: "Mẹ, nếu còn kh thì sẽ kh kịp mất..."

Còn chưa nói xong, nàng liền trợn to mắt.

Căn phòng ở lầu hai đã bị đốt gãy, đầu gỗ bị ngọn lửa hung hăng đốt cháy rơi xuống.

Lâm Phu nhân kêu lớn, quay sống c.h.ế.t bảo vệ Lâm Tư Niệm ở dưới thân.

"Mẹ--!"

Lâm phu nhân thậm chí còn kh kịp kêu lên một tiếng, bị khối gỗ gãy rơi trúng trên phun ra một ngụm m.á.u tươi. Trong thời khắc sống c.h.ế.t ngàn cân treo sợi tóc này, bà đã vứt bỏ sự yếu mềm hơn một đời của , l thân làm lá c sống c.h.ế.t bảo vệ con gái dưới tâm thân yếu ớt này.

Lâm Tư Niệm kh bị thương chút nào, chỉ thể trơ mắt quần áo mẫu thân bị thiêu trụi trong chớp mắt, đầu tóc cũng bốc lên ngọn lửa thật cao.

Lâm phu nhân bị hôn mê vốn đã tỉnh, nhưng là bị đau đến tỉnh, bà bị thiêu đốt kh thể nào mở nổi mắt, chỉ thể dùng giọng nói yếu ớt kêu khóc gọi tên con gái: "Phi Phi, Phi Phi!"

Một tiếng lại một tiếng, làm ta đau đến đứt từng khúc ruột.

Lâm Tư Niệm liều mạng chạy đến cố dập tắt ngọn lửa trên lưng mẫu thân, mang bà đưa đến ngoài cửa sổ, tê tâm phế liệt gào lên: "Mẹ, cố gắng nhảy ! Nhảy vào trong nước là tốt !"

Nghe th âm th của nàng, Lâm phu nhân liền bình tĩnh một chút, kh khí tràn ngập mùi da thịt bị cháy khét, nhưng bà dường như chẳng còn cảm th đau nữa, chỉ khàn giọng nói: "Phi Phi, mẹ kiệt sức , kh được nữa... Con , nh , đừng lo ta, cũng đừng lo cho ta nữa, nh ..."

"Đi được!" Lâm Tư Niệm liều mạng đưa mẫu thân ra ngoài cửa sổ: "Con ôm mẹ cùng nhảy xuống!"

"Phi Phi, mẹ yêu con..." Lâm phu nhân đã mất ý thức nhưng vẫn giang rộng hai c tay, trong ngon lửa hừng hực duy trì tư thế khom , giữ lại chút kh gian an toàn cho con gái.

Khóe môi tóe m.á.u của Lâm phu nhân khẽ động, để lộ ra một nụ cười khó coi: "Duy Đường..."

Bà gọi tên chồng , như đang than vãn nói ều gì đó: "... Duy Đường, đợi ta, ... đến đây."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...