Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày.
Chương 21:
dẫn đầu vừa hét lớn chỉ đạo chi viện hỏa lực kh ai khác chính là Tần Dực trong bộ dạng vũ trang đầy đủ!
bảo cứu ? Cứu ai cơ? Trong tiềm thức Tô Nghiên nghĩ ngay tới bản thân.
Cô vội tìm một chỗ kín đáo cởi bỏ bộ áo tàng hình tống vào kh gian, sau đó gọi giật đàn đang định lẻn qua bức tường bao: "Tần Dực? Là kh?"
"Em?" Tần Dực liếc những chiếc xe đỗ phía xa, ra hiệu cho đồng đội: "Rút lui!"
Ngay sau đó, Tô Nghiên bị Tần Dực nửa túm nửa kéo chạy thục mạng về chỗ đỗ xe. vừa nhảy lên, xe đã lập tức rồ ga lao .
Chạy được hai km.
Tô Nghiên mới lên tiếng hỏi: "Bọn chúng đuổi theo kh?"
"Kh."
"Mọi đến cứu em, hay là đến cứu nào đó bị nhốt bên trong tòa nhà vậy?"
"Cứu em."
Tần Dực tóm tắt lại sự việc. vừa vặn th Tô Nghiên bước ra khỏi phòng khám nhỏ, sau đó chứng kiến cảnh cô bị ba chiếc xe chặn lại và bắt . Ngay lập tức, đã tập hợp truy đuổi đến tận đây để giải cứu cô.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Đám ở đó thù oán với mọi à?"
"Đúng thế. Vì em xuất hiện ở phòng khám nhỏ, đám đó cho rằng em thuộc phe bọn . Nói toạc ra thì em bị liên lụy bởi bọn đ."
Hóa ra là thế. Chẳng là cô bị lộ đuôi do m vụ mua hàng giá "0 đồng" hay thả b.o.m vào sào huyệt bọn buôn lậu vũ khí.
"Kh liên lụy gì đâu. thể gặp lại , em thực sự vui."
mâu thuẫn với Tần Dực thì chắc c kh là hạng tốt đẹp gì, quả b.o.m hạng nặng kia mua đúng đúng tội .
th xe đã đến khoảng cách an toàn, cô thò tay vào trong túi áo khoác, ấn nút ều khiển từ xa của quả bom.
Giống y như cảnh b.o.m nổ san bằng sào huyệt tên buôn vũ khí lần trước, một tiếng nổ dữ dội x.é to.ạc màn đêm, kéo theo một đám mây hình nấm cỡ nhỏ cuộn lên. Dù đang đứng cách xa hai km, cả bọn vẫn thể cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập phả vào mặt.
"Ối, chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
"Trên trời đâu máy bay nào ném b.o.m JDAM đâu nhỉ?"
"Chẳng lẽ bọn chúng rảnh rỗi sinh n nổi, tự chôn vài tấn t.h.u.ố.c nổ TNT dưới lòng đất để thổi bay chính ?"
Những ngồi trên hai chiếc xe kh nhịn được tò mò, đua nhau thò đầu ra ngoài cửa sổ để hóng hớt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ duy nhất Tần Dực vẫn ngồi im lìm tựa núi đá.
Tần Dực phóng tầm mắt về phía Tô Nghiên. Lần trước gặp cô cũng chứng kiến một cảnh tượng nổ tung trời tương tự thế này, lần này cũng lại như vậy ? Một lần thể gọi là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng đến hai lần thì... thật sự khó nói.
Tô Nghiên vờ như mù, kh thèm để ý đến ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ của . Nghi ngờ thì đã ? Dù cô cũng sẽ kh cạy miệng ra thừa nhận. Kể cả là Tần Dực, cô cũng chẳng định hé răng tiết lộ bí mật của .
Đi thêm vài dặm đường nữa, xe mới dừng lại. tài xế trẻ tuổi lên tiếng: " Tần, chúng chỉ tiễn và cô đến đây thôi. mong được hợp tác vào lần sau."
"Được, hẹn gặp lại!"
Tần Dực bước xuống xe trước.
Th xuống xe, Tô Nghiên cũng nh chóng nối gót bước xuống.
Đợi hai chiếc xe kia rời khuất dạng, Tần Dực l chiếc xe mà đã đỗ ở lề đường trước đó ra, hất cằm ra hiệu cho Tô Nghiên bước lên.
" đưa em về."
"Cảm ơn . Nhưng em muốn biết tại lại phớt lờ kh thèm trả lời tin n của em?"
"Bất tiện để trả lời, mà cũng chẳng gì cần thiết trả lời cả."
Kh, thực sự cần thiết vô cùng!
Ở kiếp trước, chỉ vì nhớ đến tình m.á.u mủ ruột rà với những kẻ chẳng coi cô ra gì mà cô đã sống một cách thu , chịu đựng nhẫn nhịn, để chẳng những làm hại hai con nhỏ mà bản thân cô cũng nhận l cái c.h.ế.t.
Ông trời đã cho cô sống lại một đời, cô tuyệt đối kh được phụ lòng. Kiếp này Tô Nghiên muốn sống theo cách muốn. Muốn cái gì, cô sẽ tìm đủ mọi cách để đạt được nó!
Cô muốn , vậy thì tán tỉnh thôi!
Chỉ vì một câu nói "bất tiện" của mà cô dễ dàng bu xuôi bỏ cuộc ?
Quyết kh bỏ cuộc.
Vốn dĩ đang cúi gằm mặt xuống, sau khi suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, Tô Nghiên chợt ngẩng phắt đầu lên. Cô lập tức khôi phục lại cái khí chất dứt khoát, dũng mãnh kiểu hơi tí là đ.á.n.h b.o.m sào huyệt bọn buôn và san phẳng đền thần Gà Rửa Chân.
"Tần Dực, hiện tại đang độc thân đúng kh? Đã trong lòng chưa?"
"Đúng, đang độc thân, cũng chưa trong lòng."
Độc thân là tốt . Vừa độc thân lại chưa trong lòng, Tô Nghiên khẽ mỉm cười. đàn này đích thị là món quà mà trời ban tặng riêng cho cô.
Nụ cười thầm lướt qua trên gương mặt Tô Nghiên kh qua khỏi ánh mắt tinh tường của Tần Dực. Cô gái này... đang nhắm vào ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.