Tận Thế Tôi Biến Thành Loli Xác Sống, Anh Em Vui Rồ
Chương 4: Bầy xác sống tràn tới
“ lại bài kiểm tra lần trước , đến cả lực hướng tâm cũng kh biết. M thứ học trước đây, trả hết cho à?”
thầy trung niên đầu hói trên bục giảng chỉ vào bài thi, giọng tức giận. “Còn ” lời còn chưa dứt thì đã bị hai giọng nói cắt ngang.
“Báo cáo!”
và Tô Trí đồng th.
“Vào .”
Thầy bị làm gián đoạn, sắc mặt liền sa sầm, ánh mắt hung dữ quét qua chúng . rụt cổ lại, lặng lẽ về chỗ ngồi, kh dám thở mạnh.
“, tiếp theo”
Thầy còn chưa kịp nói hết thì một tiếng chu đột ngột vang lên. Là hệ thống phát th toàn trường.
Khuôn mặt thầy tức giận đến đỏ bầm, như gan heo, lẩm bẩm chửi vài câu tắt loa. Cả lớp chỉ kịp nghe vài chữ ngắt quãng “Th báo khẩn cấp, trong trường xuất hiện…”
Thầy dạy vật lý này nổi tiếng nóng tính, cả trường ai cũng biết. Kh học sinh nào dám cãi, nên chẳng ai bận tâm đến th báo kia. Đoán chừng lại là chuyện m câu lạc bộ chiêu sinh, chẳng liên quan gì đến học sinh lớp 12.
Nhưng ngay sau đó, tiếng hét chói tai vang lên từ hành lang, xen lẫn tiếng giày dép dồn dập và những tiếng gào thét lạ lùng, khàn khàn như tiếng thú.
Âm th như vọng ra từ địa ngục, mang theo sự ên loạn và tuyệt vọng.
Tiếng bước chân hỗn loạn hòa cùng tiếng la hét khiến ai n nổi da gà. Cả lớp bắt đầu xôn xao, bàn ghế xịch xịch, tim đập thình thịch.
“Đợi chút, để ra xem xem cháy ở đâu kh.”
Thầy dạy vật lý cuối cùng cũng đặt bài thi xuống, chậm rãi bước tới cửa và mở ra.
Khung cảnh trước mắt khiến c.h.ế.t lặng.
Trên hành lang, m.á.u tươi chảy lênh láng, quần áo, cặp sách vương vãi khắp nơi. Vết m.á.u b.ắ.n tung tóe lên tường, trần nhà, cánh cửa. Kh khí nồng nặc mùi t pha lẫn mùi gi và mực.
Một tiếng gầm vang vọng từ xa kéo về thực tại.
Chuyện gì đang xảy ra? lại toàn là máu?
Cả ngôi trường vốn náo loạn bỗng chốc lặng . Mọi thứ yên tĩnh đến rợn , như thể vừa chỉ là ảo giác.
thầy hói sững sờ, tâm trí choáng váng, bỗng lóe lên một suy nghĩ: khủng bố!
kẻ khủng bố tấn c trường học!
Ông vội đóng sập cửa, khóa trái lại, quay về bục giảng.
“Các… các em, giữ bình tĩnh nghe thầy nói.”
Giọng run lên, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị của một thầy.
“Trong trường phần tử khủng bố tấn c, làm bị thương nhiều . Các em giữ yên lặng, chờ cứu viện.”
Vài bạn nữ ngồi bàn đầu mặt tái nhợt như gi, đám con trai cũng chẳng khá hơn. Trước cái chết, ai cũng như nhau.
“Đại La, em khỏe, ra kéo m cái bàn phía sau lại c cửa.”
Giờ chẳng còn ai nghĩ đến học hành nữa, thầy bắt đầu chỉ huy mọi dựng chướng ngại vật.
M học sinh ngồi gần cửa sổ tò mò thò đầu ra .
Bên dưới sân nhiều đang tụ lại toàn là học sinh của trường. Kh hề th kẻ khủng bố nào.
Một học sinh liều mạng hét to:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-the-toi-bien-th-loli-xac-song--em-vui-ro/chuong-4-bay-xac-song-tran-toi.html.]
“Này! Các dưới đó làm gì thế?”
Vừa dứt lời, tất cả những phía dưới cùng lúc quay đầu lại.
học sinh kia sợ đến c.h.ế.t lặng.
Những gương mặt đó… kh còn là con nữa.
Da họ x xám, gân m.á.u đen kịt nổi khắp mặt, đôi mắt x lục âm u như ngọc lưu ly nhiễm độc. Máu dính loang lổ trên cổ áo. Hàng trăm “” đồng loạt gào rít, giơ tay chụp lên phía trên, tiếng rít chói tai khiến ai cũng dựng tóc gáy.
“Trời ơi! Là xác sống!”
Tiếng hét của ta khiến cả lớp đổ xô đến cửa sổ .
hoảng sợ đến bật khóc, thét gọi mẹ.
“Kh thể nào! Xác sống thật à? Đây là phim giả tưởng chứ đâu đời thật!”
Một con trai run giọng nói, nhưng khi xa hơn ra ngoài phố nơi những chiếc xe đ.â.m chồng chất, những bóng lảo đảo đẫm m.á.u ta lập tức câm lặng.
“Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? mới sống mười m năm thôi mà…”
“Ba mẹ còn ở nhà, giờ làm …”
Trong lớp, tiếng khóc và tiếng than nối tiếp nhau vang lên.
“Tô Ngôn, tình hình này hơi phiền đ.” Tô Trí khẽ nói.
“ còn gọi là phiền được à? Cả thế giới sắp tiêu thì ! Nếu thật là xác sống… thì chẳng chúng ta xong đời ?”
“Chưa chắc. Theo kinh nghiệm xem phim nhiều năm của , xác sống chỉ lây qua vết cắn. Chỉ cần chúng ta chạy đủ nh là được.”
“ đùa hả? thôi đã muốn xỉu , nói gì đến chạy.”
“Tốc độ nh m thì cũng nghỉ, chúng kh biết mệt đâu!” gắt.
“Nhưng cứ ở đây cũng c.h.ế.t chắc thôi.”
“Ra ngoài ư? , gọi cảnh sát!” chợt nghĩ ra, định hỏi thầy mượn ện thoại.
“Thầy ơi, ện thoại của thầy đâu? Gọi cảnh sát được kh?”
“Ờ… được, được.”
Thầy chậm rãi l ện thoại ra, tay run bần bật.
Dù là lớn, vẫn chưa thể tin nổi chuyện thế này chỉ trong tiểu thuyết thôi chứ!
“Tút… tút… số quý khách vừa gọi đang bận.”
Gọi lại vài lần vẫn kh liên lạc được.
“Khỉ thật, đúng lúc quan trọng lại hỏng!” chửi thề.
Đúng lúc đó, Đại La bước lên bục giảng.
cao to, cơ bắp rắn chắc, thậm chí còn cao hơn cả Tô Trí. Vừa đứng lên, cả lớp im phăng phắc. Ai cũng biết thích võ, chắc c kế hoạch gì đó.
“Nghe nói một câu.”
Giọng trầm, vang dội khắp phòng.
“Giờ than vãn cũng vô ích. Chúng ta chỉ thể dựa vào chính . hợp tác, ở đây kh an toàn đâu.”
Giọng nói vững vàng khiến mọi như được tiếp thêm sức mạnh. Trong tuyệt vọng, ít nhất vẫn còn một bình tĩnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.