Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]

Chương 182:

Chương trước Chương sau

Hổ Đầu dùng hết sức lực, nũng nịu làm nũng đến mức suýt lăn ra đất, Chu Kiến Quốc cười tủm tỉm l tiền tiêu vặt mua cho đứa cháu trai ba hộp pháo tép.

Mua thêm nữa thì kh được, kh còn cách nào khác, tiền tiêu vặt của cũng kh còn nhiều, số còn lại còn mua đồ cho con gái là Thúy Liên.

Hổ Đầu lại về phía quầy bánh kẹo, Tạ Đại Cước và Chu Kiến Quốc hai đang lảng vảng ở quầy t.h.u.ố.c lá rượu bia.

Bây giờ Tết đến sẽ mua loại rượu cao lương Trực Cổ giá một đồng hai hào một chai, khách quan trọng đến nhà mới đem ra mời.

“Tiểu Đồng, con xem vải này được kh?”

Cao Tú Lan trên tay cầm một mảnh vải nhung tăm màu hồng mơ, Tiểu Đồng nhà cô cao, mặt lại trắng trẻo non nớt, mặc vào đầu xuân là vừa đẹp.

“Màu này đẹp đó mẹ, con nhiều quần áo , mẹ tự may một bộ cho .”

“Mẹ đã may một bộ quần áo mới từ mảnh vải đỏ sẫm lần trước con mua cho mẹ , mảnh vải này để làm một bộ cho con.”

Cao Tú Lan kéo Lâm Tiểu Đồng lại, dùng tay ướm thử: “Được , chọn bộ này , con cứ chơi tiếp .”

Nói xong cô phẩy tay liền xé bốn thước vải, và cùng Trương Đại Chủy tiếp tục xem các loại vải khác.

Cô muốn may thêm một bộ quần áo nữa cho nhà cô, Tạ Đại Cước, Tết đến , mặc quần áo mới báo hiệu một năm mới sẽ tốt đẹp hơn.

Và thằng nhóc Tạ Dực thối tha kia cũng kh thể thiếu, nếu kh khi về nhà tai cô sẽ bị nó làm cho nổi chai mất.

Lâm Tiểu Đồng phồng má, một vòng, hai tay chắp sau lưng lững thững lên tầng hai.

Tầng hai bán những món đồ giá trị lớn, đến kh nhiều, Lâm Tiểu Đồng thong thả một vòng qu quầy đồng hồ, quầy radio, quầy máy khâu.

Quả thực kh hổ d là những món đồ lớn, được ta lau chùi sáng bóng, ánh đèn chiếu vào, tr thật khí thế.

“Tiểu Đồng, thôi, về nhà thôi.”

Tiếng Cao Tú Lan gọi từ dưới lầu vọng lên.

“Con đến đây, con xuống ngay đây.”

Lâm Tiểu Đồng nói vọng lại, chạy đến trước một quầy hàng chỉ vào đồ vật nói.

“Đồng chí, muốn mua cái này, cho ... cho phiếu.”

Ối giời ơi, suýt nữa thì lỡ lời, nói thành “khai pháo” .

--- Chương 112 --- Nơi xa vọng lại tiếng sáo

“Oa oa oa”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cao Tú Lan và mọi đang đợi Lâm Tiểu Đồng ở cửa, còn chưa quay đầu lại đã nghe th tiếng Hổ Đầu reo hò phấn khích.

Quay lại chạy tới xem thì th Lâm Tiểu Đồng đang cầm một món đồ lớn trên tay, một chiếc radio hiệu Mẫu Đơn, kèm theo một phiếu mua radio và 126 đồng tiền mặt.

Radio hiệu Mẫu Đơn

“Ôi chao, con mua cái này…”

Cao Tú Lan vừa th món đồ này đã trợn tròn mắt, tính ra nhà cô cũng là một gia đình của ăn của để.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhà cô máy khâu và xe đạp, máy khâu là mua khi cô và lão Tạ kết hôn, xe đạp là lão Tạ cắn răng mua sau năm năm làm việc.

Sau khi con, Cao Tú Lan kh nghĩ đến việc mua thêm đồ lớn nữa, kh còn cách nào khác, chỉ nuôi một Tạ Dực đã tốn nhiều tiền .

Thằng bé Tạ Dực này hồi nhỏ đặc biệt nghịch ngợm, là một đứa mít ướt, cứ uống sữa mạch nha là nín ngay.

Khi tức giận, khi thi tốt, khi thi kh tốt đều nũng nịu muốn quán ăn quốc do ăn bánh bao thịt lớn.

Mà nó lại được cái tướng mạo đẹp trai, hễ nó nũng nịu là Tạ Đại Cước lại kh chịu nổi, phất tay một cái, mua, mua hết.

Tạ Dực mãi đến khi tám chín tuổi, nhiều nhà đã sinh m đứa .

Nhà họ kh dám sinh thêm đứa nào, chỉ sợ nhỡ đâu lại một đứa hành hạ như thế nữa, tuổi đã lớn , thật sự kh chịu nổi.

“Cha mẹ, cha mẹ đừng trách con tiêu tiền lung tung nha, cái này là Tạ Dực đặc biệt dặn dò con mua trong thư đó.”

Lâm Tiểu Đồng đặt chiếc radio vào tay Cao Tú Lan, khoác tay bà, chớp chớp mắt.

Lần trước trong thư, cô hỏi Tết đến nên mua gì cho cha mẹ.

Tạ Dực trả lời: “Chỉ cần là do con dâu trong nhà mua, mẹ con đều thích, ba con cũng sẽ thích theo.”

Vậy nên cô nghĩ nghĩ lại, vẫn là mua radio, bình thường Cao Tú Lan ban ngày ở nhà một làm việc, mở radio nghe đài hoặc tin tức gì đó cũng sẽ kh cảm th nhàm chán.

Khi cả nhà ở bên nhau, quây quần nghe chương trình, vui vẻ, cô thích.

Mua radio cũng kh lỗ, dùng phụ cấp và tiền thưởng nhiệm vụ m tháng Tạ Dực gửi về, cô tự đóng góp một phiếu mua radio.

Chiếc radio mua về, nếu bảo quản tốt, sau này về già lại cũng là một kỷ niệm.

Kiếp trước Lâm Tiểu Đồng liều mạng dạy thêm kiếm tiền, cộng thêm tiền thưởng, cuối cùng cũng trả được tiền đặt cọc một căn hộ nhỏ ở thành phố hạng ba khi tốt nghiệp.

Nhưng thì chứ? Ngủ một giấc tỉnh dậy thì mất hết cả, cô cũng đã nghĩ th suốt , lúc nên hưởng thụ thì cứ hưởng thụ, đừng cứ mãi chờ đợi chịu đựng.

Đến khi về già, tóc rụng hết, răng cũng rụng sạch, run rẩy cả , gà rán, coca, núi s tươi đẹp cũng chẳng còn cách nào hưởng thụ được nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...