Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]

Chương 207:

Chương trước Chương sau

Chu Kiến Quốc vỗ tay cô an ủi: "Sẽ kh đâu, em đừng suy nghĩ lung tung, tự hù dọa làm gì. Đường xa quá, thể thư vẫn chưa tới."

Trương Đại Chủy thở dài, đặt hộp lại chỗ cũ: "Hổ Đầu m năm kh gặp bố mẹ nó, kh biết cái cuộc sống này khi nào mới kết thúc đây?"

Chu Kiến Quốc: "Nghe nói được minh oan ."

"Thật ? Thế thì đúng là tin tốt lành, lúc đó cả nhà ba của thằng cả sẽ được đoàn tụ ."

Trương Đại Chủy lại nghĩ đến thằng con út Chu Chí Văn, yêu cũng chưa , liền bàn bạc với Chu Kiến Quốc.

"Lão Chu, Chí Văn cũng kh còn nhỏ nữa, nên tìm yêu kh?"

"Hôm nọ nhà tắm c cộng cọ rửa, hỏi một tiếng, thằng nhóc đó trong lòng đã tính toán . Kh tìm được vợ thì đừng trách cười nó!"

Chẳng bằng cha nó, Chu Kiến Quốc hồi đó tr hung dữ thần ác sát, con gái nhà ta th còn chưa nói được câu nào đã run rẩy cả chân.

Cuối cùng vẫn là Thúy Liên mắt , vừa đã ưng , chịu về nhà sống với .

May mà hai thằng nhóc đều kh xấu xí, thằng cả Chu Chí Hy tr giống Trương Đại Chủy, ra dáng học thức, sau khi làm nh đã tìm được yêu cho .

Thằng út Chu Chí Văn tr giống , nhưng may mà tính cách lại ngây ngô, cười lên tr kh hung dữ lắm.

Trương Đại Chủy vừa ăn bánh ngọt vừa uống trà: "Chí Văn làm ở nhà máy chắc cũng sẽ gặp được phù hợp thôi, chúng nó lập gia đình thì kh quản nữa, cứ để chúng nó tự lo."

Ở căn nhà phía tây, Điêu Ngọc Liên và Ngô Tg Lợi cuối cùng cũng đánh nhau mệt nghỉ ngơi, hai dựa vào giường thở hổn hển.

Điêu Ngọc Liên cảm th trên lại mùi lạ, ngửi ngửi suýt nữa thì nôn.

Cô ta đống quần áo thay ra trên đất, lửa giận bốc thẳng lên đỉnh đầu.

Điêu Ngọc Liên gào to: "Ngô Tg Lợi, rơi xuống nhà vệ sinh à? Thối c.h.ế.t ."

Vừa nhắc đến cái này, Ngô Tg Lợi cũng tức sôi máu: "Còn kh tại cô à, cơm thừa m ngày kh nỡ đổ , ăn vào nên bị đau bụng."

Ngô Tg Lợi: "Đau bụng thì thôi , yên xe đạp của còn bị ta trộm mất !"

Điêu Ngọc Liên kinh hãi biến sắc: "Cái gì! Cũng tại tự nhiên kh việc gì lại ra ngoài khoe khoang, báo c an tìm lại được kh?"

Ngô Tg Lợi: "Trên yên xe cũng kh khắc dấu thép, biết tìm ở đâu bây giờ, đành tự chấp nhận xui xẻo thôi, xúi quẩy thật!"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chuyện mất mặt như vậy khiến ta kh dám ra ngoài nói.

" sẽ nghĩ cách tự làm một cái trước, hai tên trộm xe kia đừng để th, sẽ cho bọn chúng biết tay!"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ngô Xuân Yến ở Thượng Hải cuối cùng vẫn cắn răng tìm một thầy mượn chút tiền để lên chuyến tàu về Bắc Kinh, chuyến này cô trở về là để giải quyết dứt ểm mọi chuyện với gia đình.

Cha mẹ già thì cô là con cái đương nhiên nghĩa vụ phụng dưỡng, nhưng kh thể đòi tiền phụng dưỡng từ một cô con gái còn đang học được.

Cô bây giờ mỗi tháng đưa năm đồng vẫn thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng trong lòng cô biết rõ cha mẹ cô sẽ kh dễ dàng thỏa mãn, dục vọng của con sẽ dần dần được nuôi lớn từng bước.

Cô nghĩ sẽ trở về giải quyết dứt ểm chuyện này, thỏa thuận miệng tốt nhất nên được cụ thể hóa bằng gi tờ.

Xem thử thể trước mặt các cô chú, chị trong đại viện mà xác định rõ thỏa thuận bằng văn bản hay kh, như vậy sẽ kh thể tùy tiện thay đổi, kh sợ khác muốn nói gì thì nói.

Khi Ngô Xuân Yến trở về vẫn là khoác một chiếc túi vải bạt màu x quân đội, chen chúc trên ghế cứng tàu hỏa, đầu tựa vào cửa sổ ra bên ngoài.

Thần kinh cũng kh dám thả lỏng chút nào, luôn để ý những xung qu, tránh bị khác trộm đồ hoặc bị lừa mất.

Tàu hỏa từ Nam ra Bắc, trong tiếng tàu hỏa ầm ầm, Ngô Xuân Yến ôm chiếc túi vải bạt nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, đến tám giờ sáng mai mới đến ga.

Cô linh cảm chuyến về nhà lần này sẽ một trận chiến cam go đối mặt.

Hai vợ chồng trẻ nhà họ Tạ quấn quýt trong căn phòng ấm áp, Tạ Dực tựa vào bàn học, Lâm Tiểu Đồng đang lật xem bộ sách vừa mua về.

Bộ sách này quả thật tốt, chỉ cần dựa vào các ví dụ trong sách là thể hiểu được kiến thức, làm theo một lần.

Sau đó kh cần sách giáo khoa, làm lại các bài ví dụ ở cuối mỗi chương để kiểm tra kết quả học tập của .

Các bài khó còn lời giải chi tiết, phù hợp cho những đã kiến thức cơ bản cấp hai muốn học kiến thức cấp ba.

“Tạ Dực, bộ sách này thật tốt, m quyển này lúc về đảo nhớ mang theo, thời gian mỗi ngày học một chút, thời gian cũng đủ .”

“Vợ ơi, cái này làm học được?”

Tạ Dực cuốn sách mà th đau cả đầu, giống Tạ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...