Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]
Chương 239:
Quan Lạp Mai đã phá gần hết đồ trên giường, vươn tay tóm được một vật vu vức, còn chút nặng.
Dưới ánh trăng thể th là một cái hộp vu, cô ta dùng tay cân nhắc, dùng sức ném mạnh xuống đất.
“Đừng”
Phó Chính Trạch trong khóe mắt th cảnh tượng này, mắt rách toạc, đứng dậy định đỡ.
Trong lúc hoảng loạn, một chân giẫm thứ gì mềm mềm, trượt chân ngã quỵ xuống đất vẫn kh đỡ được, trơ mắt bảo bối của vỡ tan tành trên sàn.
“A”
Vương Cương lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết, hạ thân co giật, ánh mắt mơ hồ, nghiêm trọng nghi ngờ đã bị vỡ bi .
--- Chương 147: Một sớm lật tung mọi thứ ---
“Loảng xoảng”
Nắp hộp bay vào mặt Phó Chính Trạch, cạo ra một vết m.á.u ở sống mũi.
Lúc này nỗi đau trên ta còn kh bằng nỗi đau trong lòng.
Đồ ngọc trong hộp đều vỡ tan tành, số vàng trên đất ta vừa định giành l thì bị Quan Lạp Mai giẫm một chân lên.
Phó Chính Trạch lẩm bẩm: “Xong , tất cả xong .”
Các bộ phận trong túi đen cũng nh nh đang đang rơi vãi khắp sàn, nhưng cái này thì chẳng ai để ý.
Quan Lạp Mai một cước đá văng Phó Chính Trạch đang muốn giành vàng với cô ta, như bảo bối nhét vàng vào túi quần .
Cuối cùng liếc hai đàn đang kêu la trên đất, quay định rời .
Nhưng lại bị một luồng ánh sáng đèn pin mạnh mẽ chiếu vào, cô ta nheo mắt .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bên ngoài cánh cổng lớn trống rỗng kh vật che c, kh biết từ lúc nào đã vây kín từng vòng từng vòng.
Ánh đèn pin nh lại chiếu vào hai đàn trên đất, quần áo xộc xệch.
Trong phòng một đống hỗn độn, lờ mờ còn một mùi khó chịu.
Tất cả mọi đều chưa từng th cảnh tượng lớn như vậy, im lặng ba giây, lại xì xào bàn tán, ghé tai nói nhỏ.
“Quế Lan, bà xem hai gã đàn kia kh mặc quần áo kìa.”
“Đừng nói nữa, thật là quá vô liêm sỉ.”
“Đồ ái nam ái nữ, đây là đồ ái nam ái nữ kh.”
“Trời ơi, hai gã đàn làm chuyện đó với nhau, lại kh thể sinh con đẻ cái, thật là mất mặt quá mất!”
“Ê, bà nói xem, một nam một nữ làm bậy gọi là 'ăn vụng', vậy hai thằng đàn làm chuyện đó với nhau thì gọi là gì?”
“ cũng kh biết, sống ngần năm trời đây là lần đầu tiên th đó.”
“Ủy ban phường đâu ? Xảy ra chuyện lớn như vậy mà kh ai đến?”
“Đúng đó, ngày thường thì đến tích cực lắm, việc thật thì lại chẳng th đâu.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Các hàng xóm xung qu đều đã kéo đến, chuyện mới mẻ, ai mà chẳng muốn tận mắt chứng kiến.
Ngay cả thằng ngốc trong đại viện cũng ra xem náo nhiệt, kích động la hét oai oái, thỉnh thoảng còn giơ ngón tay chỉ chỉ hai dưới đất.
Miệng lẩm bẩm, chỉ là kh biết đang nói gì, nhưng lúc này cũng chẳng ai để ý đến .
Tiểu Tề chen lên phía trước xem, hồi lâu cái cằm cũng kh khép lại được.
Thị lực tốt, còn th Vương Cương dùng tay che c vật dưới hạ thân.
Tò mò liếc một cái, nh chóng rụt về, hận kh thể bị mù.
Quan Lạp Mai ghét nhất khác nói chuyện vo ve, làm cô ta nhức đầu.
Thế là cô ta vung tay lên, vẻ mặt sốt ruột nói: “ cái gì mà ? Tránh ra hết , muốn ra ngoài.”
Cô ta chen lấn đám đ định ra, nhưng kh ngờ các bà thím ở cổng đều chặn lại kh cho ra.
Đẩy đẩy xô xô, lại là một trận hỗn loạn.
Phó Chính Trạch th nhiều như vậy, lén lút mặc quần áo tử tế, cũng chẳng quan tâm Vương Cục nữa.
Loạng choạng đứng dậy, từ từ l hơi, tích tụ sức lực.
chằm chằm vào cửa sổ trên giường đất, lợi dụng lúc mọi kh chú ý, ta chạy l đà trực tiếp lên giường đất định nhảy cửa sổ.
Một bà thím mắt tinh th liền kêu lên: “Ê, ta định chạy kìa, mau chặn lại!”
Đúng lúc này của đội trưởng Giang cũng đã đến, một bước vọt tới chặn ngoài cửa sổ.
Phó Chính Trạch phá cửa sổ lao ra, xuyên qua lớp gi cửa sổ, cứ tưởng sẽ an toàn tiếp đất.
Kh ngờ lại đ.â.m sầm vào lòng đội trưởng Giang, giãy giụa muốn tiếp tục chạy, liền bị ta khóa chặt lại.
“Ngoan ngoãn chút , đừng lộn xộn.”
Phó Chính Trạch căm hờn liếc một cái, giằng co m cái, cúi đầu kh nói gì nữa.
“Đội trưởng Giang, xem cái này.”
Đàm Quang Ý vào nhà xong, cầm đèn pin chiếu khắp sàn, cẩn thận tìm kiếm.
Đột nhiên th những chi tiết nhỏ màu đen rơi vãi trên đất, nhíu mày, cúi xuống nhặt lên xem xét.
Lại nhặt hết lên, cẩn thận quan sát, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.
Lại ghé sát tai đội trưởng Giang nói suy đoán của , sắc mặt đội trưởng Giang chợt biến đổi.
ta nói một câu: “Đem hết tất cả bọn họ .”
Vương Cương đang nằm liệt trên đất nhân lúc hỗn loạn kéo chân Quan Lạp Mai.
Quan Lạp Mai kh vui, một cước đạp văng Vương Cương.
Hét lớn: “Này, m làm gì đó? Tránh ra hết cho .”
Đàm Quang Ý mặt kh cảm xúc nói một câu: “Đồng chí, xin cô hợp tác kiểm tra.”
“Thôi được .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.