Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]
Chương 294:
"Ôi, Cao Tú Lan, bà lại làm món gì ngon vậy."
Nói xong liền kh khách khí, trực tiếp l một miếng nhét vào miệng.
"Mơ khô à? Bà đúng là thời gian rảnh rỗi thật đ."
Vừa ăn vừa kiếm chuyện.
" nếm thử xem nào, kh ngọt lắm nhỉ, bà kh nỡ cho đường kh."
Nói còn muốn l thêm m miếng, liền bị Cao Tú Lan gạt tay .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Ăn cũng kh làm bà câm miệng được à, vậy thì đừng ăn nữa!"
"Suốt ngày chỉ biết gây chuyện thôi!"
Bà ta trực tiếp làm ta tái mặt lại trắng bệch, Đào Ngọc Liên liếc mẹ con nhà họ Hạ đang đứng xem kịch bên cạnh.
Cảm th mất mặt, bà ta hừ lạnh một tiếng, uốn éo cái eo quay về nhà phía tây.
Đến bậc cửa, bà ta gào lên về phía đối diện: "Gia Bảo, còn kh mau về, kh nghe th ta bảo mày đừng ăn nữa à?"
Nghe th tiếng gọi của mẹ ruột, Ngô Gia Bảo kh tình nguyện quay về.
Miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Là kh cho mẹ ăn, chứ đâu kh cho con ăn đâu."
Đào Ngọc Liên đứng xa kh nghe rõ: "Thằng bé này mày đang nói cái gì thế?"
"Rõ ràng là vậy mà, rõ ràng kh nói lại ta, lại còn muốn kiếm chuyện, kh ngốc ?"
Trong cái đầu nhỏ của Ngô Gia Bảo thực sự kh thể hiểu nổi, đầu óc lớn nghĩ gì.
Cao Tú Lan mắng xong mới cảm th thoải mái cả , mẹ con nhà họ Hạ cũng quay về.
Hạ Nguyệt liên tục hai ngày làm đều mẹ đến đón, lúc đầu còn chưa quen lắm.
Bây giờ tan học tự động đứng đợi ở cổng trường .
Dương Thục Quyên coi như dạo, dù cũng kh quá xa.
Chủ yếu là đàn đánh vẫn chưa tìm th, trong lòng bà vẫn kh yên tâm lắm.
Hai mẹ con đến đầu ngõ, Dương Thục Quyên cảm th dạ dày kh thoải mái, đành để Hạ Nguyệt đợi bên ngoài, bà lách vào nhà vệ sinh c cộng.
Hạ Nguyệt đợi ở cửa, dùng chân đá đá những viên đá nhỏ trên mặt đất.
Nghe th tiếng trẻ con truyền đến từ phía sau, quay đầu lại , hóa ra là hai đứa cháu của Bà Quách, Hồng Tinh và Hồng Võ.
Hai đứa vừa đánh nhau vừa cười đùa tới, dừng lại trước mặt cô.
Hồng Tinh mặt nhỏ nghiêm nghị, nói một cách nghiêm túc: "Cô Nguyệt, cô nói xem cháu và em trai ai nghe lời hơn?"
"Rõ ràng là cháu, còn dám nói à? Hôm qua cháu về nhà còn chia cho một cái kẹo trái cây trong túi nữa mà!"
Hồng Võ tức gần chết, dậm mạnh chân.
Hạ Nguyệt biết sau trận đánh nhau lần trước giữa hai em này với Hổ Đầu và Ngô Gia Bảo, mối quan hệ giữa chúng lại trở nên tốt đẹp hơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hồng Tinh và Hồng Võ gặp cô cũng sẽ lễ phép chào hỏi.
Nữu Nữu trong lớp còn thì thầm với cô, nói là cặp song sinh đã thay đổi .
Hạ Nguyệt ngồi xổm xuống hai đứa: “Hai đứa giỏi lắm, tan học thì nh về nhà nhé.”
Cặp song sinh nhau, kh hiểu rốt cuộc bà nội họ ý gì.
Bà còn bảo chúng gặp cô giáo Tiểu Nguyệt trên đường học về thì nói chuyện thật nhiều, ai nói nhiều hơn thì tối đó sẽ được ăn thêm một miếng thịt.
Hôm nay hai đứa vừa hay gặp cô, liền chạy tới.
Hạ Nguyệt th hai đứa kh , đứng dậy, tiếp tục đợi mẹ .
Hồng Võ nghĩ đến thịt, lại xấn tới, bé kh thể thua được, vươn tay nắm l tay cô giáo.
“Cô giáo Tiểu Nguyệt, cô biết kh? Đêm qua con tè dầm đ!”
“Cô nói xem xấu hổ kh chứ.”
Vừa nói chuyện, bé lỡ mồm tuôn ra chuyện xấu hổ của .
Hạ Nguyệt sững sờ, kh biết nói gì.
Hồng Tinh phút chốc m.á.u dồn lên não, mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Mày nói bậy bạ gì đ? Rõ ràng là mày tè dầm, sau đó trèo sang chỗ con ngủ, rõ ràng là mày!”
“Là mày, là mày, chính là mày!”
Hồng Võ kiên quyết kh tin là tè dầm, vậy chỉ thể là trai làm thôi.
Đúng lúc này, một bóng đen từ phía sau ba xuất hiện, ánh mắt độc địa chằm chằm Hạ Nguyệt đang đứng, rình đúng thời cơ liền lao tới.
Hạ Nguyệt bị hai đứa nhỏ làm cho đầu óc ong ong, nghĩ ngợi một lát lại ngồi xổm xuống, định nói chuyện với chúng.
Cô vừa ngồi xuống, liền cảm th vật gì đó bay qua đầu.
“A”
Hồng Võ đang cãi nhau bỗng bị một khối lớn đập trúng, bị đè dưới thân, đè nghiến nửa .
Mắt bé hoa lên những vì , Hồng Tinh bên cạnh cũng bị ảnh hưởng, cũng bị đè nghiến nửa .
U Diệu Tổ cũng choáng váng, vốn dĩ định ôm chầm l Hạ Nguyệt đang đứng, bịt miệng tóm .
Nào ngờ chạy quá đà, chân kh kịp ph lại.
lao hụt, thân bay qua đầu Hạ Nguyệt, mặt úp xuống đất, đập trúng cặp song sinh đang ồn ào.
Tuy dưới thân làm đệm lưng, nhưng đệm cũng chỉ là hai bên cánh tay và chân thôi.
Mặt vẫn úp thẳng xuống đất, cái đầu lớn “ầm” một tiếng đập vào gạch x, đá dăm đ.â.m đầy mặt.
Cơn đau tràn ngập cả cái đầu, tay chân co giật, hồi lâu cũng kh thể bình tĩnh lại.
--- Chương 181: Ra tay trước để chiếm ưu thế ---
“A Cứu mạng! kẻ bắt c, ai kh!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.