Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]

Chương 390:

Chương trước Chương sau

Cao Tú Lan hôm trước đã chợ mua hai cây xương dê về, đã nhờ bán thịt chặt thành miếng nhỏ.

Ngâm nước hai tiếng, vớt ra cho vào nồi luộc.

Khi nước sôi thì dùng thìa hớt bọt máu, cho gừng lát, hành lá, rượu nấu ăn vào để khử mùi t.

Một tiếng sau mới cho muối, hầm nhỏ lửa trên bếp than.

Sáng nay khi Cao Tú Lan mở vung nồi, mùi thơm xộc thẳng lên, từ trong nhà bay ra tận ngoài đại viện.

“Nhà nào hầm thịt dê vậy ta? Thơm quá trời luôn.”

Kim Xảo Phượng ở sân trước cũng ngửi th, vị giác bùng nổ.

Nhưng con dâu nhà lại bắt đầu gặm dưa muối, bà lại th đau lòng.

Ăn đồ ngọt xong lại muốn ăn đồ chua, khẩu vị ngày nào cũng thay đổi.

“Mẹ, thơm quá.”

Lâm Tiếu Đồng trong bếp đang ngâm miến, nước miếng kh kiềm được sắp chảy ra khỏi khóe môi.

Mùi thơm này ai mà chịu nổi chứ? Cô thì kh thể.

“Ông Tạ, rửa sạch cái bếp trong nhà , lát nữa cho xương dê vào đó hầm tiếp.”

“Tú Lan, rửa sạch , ngóc ngách nào cũng rửa sạch hết .”

“Tạ Dực, con đã chuẩn bị than xong chưa?”

“Xong ạ, mẹ, chỉ chờ nồi của bố thôi.”

Mỗi đều được phân c nhiệm vụ, hai mẹ con dâu phụ trách chuẩn bị đồ ăn kèm.

Sau khi ăn xương dê xong, phần nước dùng còn lại là một món ngon.

Chỉ cần thêm chút thịt dê lát, đậu phụ, miến, bắp cải, nấm, củ cải… đều thành một món ăn ngon.

Tự ăn lẩu ở nhà chính là để hưởng thụ sự thảnh thơi thoải mái, kh cần vội vàng.

“Tiếu Đồng con ra cổng đại viện xem dì con vẫn chưa đến? Sắp đến giờ ăn .”

Cao Tú Lan cắt đậu phụ, miến và các loại rau khác xếp gọn gàng vào đĩa, Tạ Dực bưng lên bàn.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ đến ngồi vào bàn ăn.

“Vâng ạ.”

“Mẹ, con cũng xem .”

Tạ Dực cũng theo ra ngoài, đút tay Tiếu Đồng vào túi áo b của .

Hai đứng ở cổng nhấp nhổm ngó nghiêng, cuối cùng cũng th ba nhà họ Vệ tới.

“Tiếu Đồng, cháu đến .”

Đậu Đậu vốn đang nắm tay mẹ Cảnh Khiêm, giờ vào ngõ th họ, liền vẫy vẫy tay nhỏ, nhón chân chạy tới.

“Chậm thôi, thằng nhóc này.”

Vệ Kiến Viễn hai tay đều xách đồ, th Tạ Dực cũng chạy tới, vươn tay lớn ôm lên.

--- Chương 239 ---

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cuộc sống ấm áp

Đậu Đậu loáng một cái đã cao hơn, ngồi trên cánh tay Tạ Dực.

Thân hình ngả ra sau, ôm chặt l cổ đàn trước mặt, nhưng đôi mắt vẫn hướng về phía cổng.

“Thế nào? Gặp chị Tiếu Đồng vui thế à?”

Đậu Đậu gật đầu, toe toét cười, vừa há miệng ra, nghĩ đến gì đó, vội vàng dùng hai tay che lại.

“Cháu che làm gì? th hết , cháu rụng răng kh?”

Tạ Dực nhấc lên nhấc xuống m cái, sải bước về nhà.

“Cháu kh , nhầm , răng cửa cháu kh rụng.”

Đậu Đậu chối bay chối biến, miệng vẫn mím chặt, kh chịu cười nữa.

Hu hu, từ khi răng cửa của nó rụng, bé Nữu Nữu trong lớp kh còn chịu chơi đồ hàng với nó nữa.

“Kh , cháu tìm Tiểu Bình Quả chơi cũng được mà.”

“Tiểu Bình Quả cũng kh chịu, nó bảo kh chú bộ đội nào bị rụng răng cửa cả.”

lại kh , kh chỉ rụng răng đâu, cụt tay cụt chân cũng kh ít, là do họ ít hiểu biết thôi.”

Câu này Tạ Dực cũng kh lừa trẻ con, trên đảo hẳn một tiết học đặc biệt, là để các chiến sĩ bị thương tật về thể chất trên chiến trường lên lớp tư tưởng chính trị cho lính mới.

Đánh trận kh chuyện đùa, đó là chiến đấu bằng d.a.o thật s.ú.n.g thật!

Kẻ nào sợ c.h.ế.t thì lập tức cuốn gói ra khỏi do trại .

Lần trước làm nhiệm vụ, vai suýt chút nữa cũng kh giữ được, may mắn lớn, kh thành chiến sĩ độc nhất.

“Cháu cứ học hành cho tốt vào, những chuyện này chưa là chuyện mà m đứa nhóc củ cải như cháu suy nghĩ đâu, bài tập về nhà nghỉ đ làm xong chưa?”

Đậu Đậu vốn đang nghe lời an ủi sắp ều chỉnh được tâm trạng, câu sau lại khiến nụ cười trên mặt nó đ cứng lại.

Nó nghỉ học, mẹ nó cũng nghỉ.

Cho nên ở nhà nó cũng kh kỳ nghỉ, ngày nào cũng bài tập về nhà thêm.

Bố nó Vệ Kiến Viễn đặc biệt mua một cái bàn gỗ nhỏ hình vu đặt ở ban c sáng sủa nhất, bên cạnh còn treo một cái bao cát.

Mỗi lần dạy con làm bài tập, lớn đều tức đến nửa .

Kh đánh được con thì làm , đ.ấ.m vài quyền vào bao cát thôi.

“Đậu Đậu, mau lại đây, sắp ăn cơm .”

“Chị Tiếu Đồng, vẫn là chị tốt nhất.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đậu Đậu đến cửa được bế xuống, đứng vững xong cũng kh vội vàng ôm chầm l như mọi khi.

Nó cẩn thận bụng Lâm Tiếu Đồng, ngoan ngoãn nắm tay cô, vào nhà.

Miệng còn lẩm bẩm: “Chị Tiếu Đồng, chị chậm thôi, cẩn thận bậc cửa.”

Tạ Dực vốn định nắm tay vợ, mắt th Đậu Đậu đã chiếm mất vị trí của , làm thay c việc của .

lẩm bẩm: “Thằng nhóc thối, chẳng đáng yêu chút nào.”

Lâm Tiếu Đồng vào nhà giúp bày bát đĩa, tráng bằng nước nóng, đổ nước nóng rửa tay.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...