Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]
Chương 445:
Bề ngoài thì tình chị em thắm thiết với , nhưng sau lưng thì kẻ trộm đã sớm rình rập chờ cơ hội hành động.
Tô Tĩnh xem xong thì nghĩ nhiều hơn: “Các nói xem, liệu thật sự chuyện như thế này kh?”
Bây giờ đại học khai giảng chưa được bao lâu, vừa hay lại vào thời ểm nhạy cảm này, kh khỏi khiến cô suy nghĩ nhiều.
“Kh thể nào chứ?”
Ai cũng kh muốn bên cạnh ẩn chứa một con rắn độc như vậy.
Câu chuyện này nh đã lan truyền, trên đường tùy tiện cũng thể nghe th vài câu bàn tán.
Bên này Tần Vệ Hồng luôn cảm th m ngày nay ánh mắt của bạn học trong lớp cô kh được bình thường cho lắm, nhưng cô cũng kh để tâm, cứ nghĩ là vẫn do ảnh hưởng từ vụ xe ba bánh gây rối trước đó.
Cô ta tự cảm th tốt, dù ưu tú như cô ta thì luôn bị khác ghen tị.
đồng hồ, m ngày đã trôi qua, khó tránh khỏi chút sốt ruột, mẹ cô ta vẫn chưa xử lý xong cái thằng lùn tịt đó?
Cô ta vừa chửi rủa vừa xách nước ra, kh nghe th đang nói về ở phía sau.
“’Trình Song’ ở ký túc xá chúng ta sẽ kh là kẻ trà trộn vào đ chứ?”
“Kh một bạn học khi ra ngoài gọi ện đã nghe th ở trong gọi cô là ‘Vệ Hồng’ ?”
“Chắc c là trong lòng quỷ .”
“Thảo nào mỗi lần gọi tên cô đều kh m khi đáp lời chúng ta.”
…
“Đồ tiện nhân nhà cô, trên nhiễm bẩn thỉu, vậy mà còn dám bò lên giường của !”
“Lão Ngụy, nghe giải thích, thật sự kh cố ý.”
“Bẩn thỉu c.h.ế.t tiệt, tránh xa ra, đã tốn bao c sức tìm cho con gái cô một chỗ tốt đẹp.
Con tiện nhân nhà cô lại dám hại , Hạo Lị, sẽ kh tha cho cô đâu!”
--- Chương 271 --- Muốn bỏ trốn
Ngụy Xuân Sinh tức đến nỗi cả run lên bần bật, thở hổn hển, Hạo Lị với ánh mắt như đống rác bẩn thỉu.
ta cứ bảo m ngày nay trong kh khỏe, trên còn thêm một mùi lạ.
Bán tín bán nghi chạy đến bệnh viện kiểm tra, liền kinh hãi biến sắc, hóa ra lại nhiễm bệnh bẩn thỉu.
Thế này thì đúng là hỏng bét .
ta trước đây khi ăn chơi bên ngoài cũng chưa từng gặp chuyện tệ hại như thế này.
Kể từ khi tái hợp với phụ nữ Hạo Lị này, cơ thể mới những phản ứng kỳ lạ.
Chắc c là phụ nữ này kh biết giữ !
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lại còn lây sang cho ta nữa!
Đúng là tạo nghiệt mà.
Vốn dĩ còn mong Hạo Lị sinh cho ta một thằng cu bụ bẫm.
Ngụy Xuân Sinh tuyệt vọng nghĩ: Nếu biết trước thế này, ta thà cứ sống với vợ già còn hơn.
Hạo Lị ôm mặt, ngã vật xuống đất, ý thức mơ màng.
Cô ta cứ tưởng cơ thể kh khỏe là di chứng từ lần bị ngã cầu thang trước đó.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhưng cô ta thật sự kh tìm nhiều đàn mà.
Cũng chỉ lão Tần đã chết, lão Phương mất tích, tiểu Phương đã phát đạt, con rể cũ Lâu Vũ bị phế bỏ "căn nguyên", cộng thêm lão Ngụy quen biết cũ.
Thế này là nhiều ?
Cô ta tự cho rằng, đối với một phụ nữ sức hút, nhu cầu, thì chuyện này kh là bình thường ?
Cô ta cúi đầu nghĩ xem ai đã lây bệnh bẩn thỉu này cho .
Đột nhiên, cô ta ngửi ngửi mùi trên , nghĩ ra một ều.
Trước đây lão Tần cũng mùi này, giống như mùi hoa hồng thối.
Kh thể nào? Kh thể nào!
đàn này c.h.ế.t mà vẫn kh quên làm hại cô ta.
Đương nhiên, bây giờ cô ta c.h.ế.t cũng kh thể thừa nhận bệnh này là do lây sang.
Cô ta bò dậy, hừ lạnh một tiếng: “ tư cách gì mà nói ? ở bên ngoài cũng chẳng tốt đẹp gì hơn đâu?
Với lại, chuyện của Vệ Hồng kh là tự chạy theo ?”
Ngụy Xuân Sinh như bị dẫm trúng đuôi, tức giận đùng đùng, dùng ngón tay chỉ vào phụ nữ trước mặt.
“Trước đây cô nói muốn cho con gái cô, đứa vô dụng đó, học đại học, mới phái mua một cái gi báo trúng tuyển ?
Nếu kh , dựa vào cái gã đàn đã c.h.ế.t của cô, cô bây giờ còn được những ngày tháng tốt đẹp như thế này ?”
Đương nhiên trước đây ta cũng từng ý nghĩ này, hy vọng chuyện này sẽ khiến Hạo Lị vui vẻ, sinh cho ta một đứa con trai nữa.
Mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy, vòng vèo mãi cuối cùng thật sự phát hiện ra kẻ to gan ngốc nghếch nào đó lại cầm gi báo trúng tuyển rao bán.
khác chịu bán, ta tự nhiên dám mua.
Sau khi được gi báo trúng tuyển, ta cũng đã tốn kh ít tiền và mối quan hệ để mở đường.
Dưới sự thay tên đổi họ, Tần Vệ Hồng mới thể mang cái tên “Trình Song” mà như ý học đại học.
Hạo Lị đau lòng mớ tóc bị Ngụy Xuân Sinh giật xuống đất.
Cô ta tự hào nhất chính là mái tóc đen nhánh mượt mà này của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.