Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]
Chương 758:
Một lát sau lại ra, nhét nửa con vịt quay trong tay vào tay Kim Xảo Phượng.
“Chị dâu, vịt quay này ngon lắm, cho chị thêm món ăn trưa nay.”
Kim Xảo Phượng ngửi th mùi thịt thơm lừng: “ lại ngại thế này? Để về ăn cũng được mà.”
Cô cũng kh ngờ mượn chiếc xe đạp lại nhận được món hời lớn như vậy.
Tạ Chí Cường nhận l chiếc xe đạp từ tay Thường Đại Phát, xua tay rời .
đến bệnh viện đợi Tú Lan sinh con.
Điêu Ngọc Liên ở sân sau nghe th động tĩnh liền chạy ra, th gói gi dầu trong tay Kim Xảo Phượng, trong lòng gần như muốn nôn mửa.
Cái tên ngốc Ngô Tg Lợi này cũng kh biết mượn xe đạp, cái lợi trước mắt lại dâng tận tay khác .
Cha chồng cô cũng một chiếc xe đạp, bình thường nâng niu như báu vật, trong nhà chỉ hai đàn lớn mới được .
Nếu cô mà đụng vào, bà mẹ chồng lắm lời kia lại thể nào cũng cằn nhằn, phiền c.h.ế.t được.
Nhị Năng Tử tuy nhỏ nhưng lòng ham ăn thịt thì kh nhỏ, nuốt nước bọt, vỗ vỗ bụng chờ ăn thịt.
Thường Đại Phát quay đầu vợ con đang tươi cười, cúi xuống nhặt từng bộ phận xe đạp lên, đặt vào cái giỏ tre trên hành lang nhà lão Tạ ở nhà phía đ.
Hai bánh xe ở trên cùng của cái giỏ vẫn còn quay tít.
Ở một bên khác, Tạ Chí Cường đạp xe cẩn thận hơn một chút, vội vã chạy đến bệnh viện.
Tam Đại Gia, Tạ Đại Vĩ, Cao Lão Đề ba đang đợi bên ngoài phòng sinh, bên trong truyền ra tiếng Cao Tú Lan đau đớn kêu la.
Tạ Đại Vĩ đầu quay đến chóng mặt, liếc th con trai đã đến.
“Con cuối cùng cũng đến .”
Cao Lão Đề chân cẳng kh tiện, ngồi trên ghế dài, hai tay kh tự chủ run rẩy.
Con gái đang sinh con ở trong đó, bình thường vác một xe bắp cải cũng kh kêu mệt, vậy mà giờ lại kêu lớn như vậy.
Tạ Chí Cường hai tay vịn đầu gối, thở hổn hển một chút.
“Con vừa tan ca đến cửa đại viện thì Tam Đại Ma đã nói với con chuyện này, Tú Lan vẫn ở trong đó ?”
Tam Đại Gia đáp: “Chưa sinh, đã vào được một tiếng .”
Tạ Chí Cường cũng kh ngồi yên được, tựa vào tường, mắt kh chớp chằm chằm vào phòng sinh.
Cả đoàn đều yên lặng đợi bên ngoài.
Cuối cùng cánh cửa mở ra, một đồng chí y tá bế đứa bé ra.
“ nhà Cao Tú Lan ở đây kh? Đứa bé đã chào đời, nặng năm cân chín lạng.”
Tạ Chí Cường x tới hỏi ngay: “Đồng chí, vợ kh chứ?”
“ kh , lát nữa sẽ đẩy sang phòng bệnh thường, mẹ tròn con vu.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tạ Đại Vĩ nghe xong lời này, vểnh cằm mặt đứa bé.
“Là cháu trai của à.”
Tr xấu xí nhăn nheo, đỏ hỏn, dù ta cũng kh ra giống ai.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cao Lão Đề trước tiên con gái đang mướt mồ hôi, đứa bé, thân thể căng thẳng mới nhẹ nhõm thở phào.
Quay đầu, hai tay chắp lại khấn vái một chút.
Cao Tú Lan dưới sự giúp đỡ của đồng chí y tá, thay một bộ quần áo khô ráo.
Vừa sinh xong tuy chút mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn kh ngủ được.
Tạ Chí Cường ngồi bên cạnh Cao Tú Lan, đứa bé ngủ bên cạnh cô.
“Tú Lan, em thể ra con trai giống ai kh?”
Tạ Chí Cường so sánh ngoại hình đứa bé, một lúc lâu cũng kh ra.
Cao Lão Đề bật cười, nếp nhăn ở khóe mắt chen chúc lại: “Cái mũi đứa bé này giống con, miệng giống Tú Lan.”
Tạ Đại Vĩ thò đầu lại thêm lần nữa, nửa tin nửa ngờ: “Ông , cái này mà cũng ra được à? Giỏi thật.
Dù thì chắc c là con của hai đứa, ểm này tuyệt đối kh sai.”
Hôm nay chỉ mỗi Cao Tú Lan đến bệnh viện sinh con, đ quá ta thật sự chút kh yên tâm.
Bất kể là trai hay gái, con của vẫn là tốt nhất.
Cao Tú Lan đứa con trai đỏ hỏn như khỉ con, đùa một câu: “Thằng bé này đến đúng bữa ăn, sau này nhất định cũng là đứa ham ăn.”
Tam Đại Gia biết mẹ tròn con vu thì về đại viện báo tin vui.
“Ăn được là phúc, con ăn ngoan ngoãn, sau này mới cao lớn, khỏe mạnh.”
Tạ Đại Vĩ hài lòng về ểm này, vì ta cũng là ham ăn.
Ừm, ta biết , cháu trai lớn ểm này là giống ta!
“Tú Lan, em đói kh? ra ngoài mua chút cơm c về.”
Vừa hỏi xong, bụng Tạ Chí Cường đã kêu “kh thành kế” trước, mặt đỏ bừng.
Cao Lão Đề gỡ rối cho con rể: “Đi nhà hàng xào hai món , gọi thêm một bát c nữa.”
Tạ Chí Cường đáp một tiếng, chạy ra ngoài gói cơm c.
Cao Tú Lan đứa bé nhắm mắt, cuộn tròn , miệng còn thi thoảng mấp máy vài cái.
“Thằng bé này lại kh qu khóc m nhỉ?”
Tạ Đại Vĩ xoa xoa cằm: “Mới là ngày đầu tiên, khó nói lắm.”
Hồi thằng Chí Cường vừa sinh ra nhắm mắt cũng ngoan lắm, đến lúc mở mắt ra thì biến thành cái loa con, chỉ biết “a a a” đòi sữa.
“Đại Vĩ, con của nhà ngoan lắm mà, thương mẹ nó, nhất định sẽ kh qu phá đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.