Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70]
Chương 83:
Lão Nhị lầm bầm một , nhớ lại ám hiệu mà lão Đại đã đưa cho khi bị bắt .
"Lúc đó chỉ vào vị trí nhà vệ sinh, chắc c kh sai chứ?"
Lão Nhị tìm kiếm lâu cũng kh th đồ tốt.
"Nếu dưới đất kh , vậy thì ở trên, hê hê hê."
Lão Nhị đứng sát tường bên trong, cầm đèn pin chiếu lên tường, từng chút một tìm kiếm lên phía trên.
Mắt đến mỏi nhừ, mới phát hiện trên xà ngang phía chéo một chỗ nhô ra.
"Cái đèn pin hỏng hóc gì thế này, dùng một lúc đã hết pin ."
Hồ Nhị Mao vừa tìm th thì đèn pin nhấp nháy tắt phụt, kh sáng nữa.
"Chính là ở đó, vàng của Hồ Nhị Mao ta đến đây!"
Nói xong liền cởi quần, để lộ cặp đùi trắng hếu.
Chiếc quần đùi vì giặt quá nhiều lần nên đã rách nát, chẳng khác gì trần truồng.
Nhe hàm răng lớn, run chân dùng sức ném cái quần lên, treo trên xà ngang.
Hai chân đạp mạnh, 'xoẹt xoẹt xoẹt' liền túm l dây đu.
Đi kèm với tiếng xà ngang 'kẽo kẹt kẽo kẹt', ta đã đứng vững trên bệ đá bên trong.
" cái tảng đá này kh vững thế nhỉ?"
Vì đêm trước đã l m viên gạch còn gì!
Lão Nhị, kh, đúng hơn là Hồ Nhị Mao, đứng tấn, cố gắng giữ vững cơ thể.
Đợi đến khi bệ đá dưới chân kh còn rung lắc nữa, ta mới dám to gan vươn tay lên trên.
Mò vài cái, kh với tới, cắn răng nhón chân.
Tay vươn lên, chạm vào thứ gì đó giống viên gạch.
Hồ Nhị Mao trong lòng vui mừng: To thế này, chắc c là cục lớn, nói kh chừng là vàng.
ta cố gắng vươn dài hai tay, chổng m.ô.n.g dùng sức, từng chút một dịch chuyển viên gạch xuống.
" lại là một viên gạch, kh vàng à?"
Hồ Nhị Mao th vất vả lắm mới lôi ra được một viên gạch x lớn, mặt đầy thất vọng.
"Kh lẽ lớp bên ngoài này chỉ là ngụy trang, bình thường kh nghĩ tới?"
Đốm lửa hy vọng lại bùng cháy trong mắt Hồ Nhị Mao, ta kéo cái khăn che mặt lên, để lộ miệng.
Bất chấp tất cả, cắn một miếng vào viên gạch x lớn.
"A – răng của !"
Kh ngờ đó là một viên gạch x lớn thật sự, suýt chút nữa làm gãy răng, hàm răng ê ẩm.
"Nói kh chừng viên gạch bên ngoài chỉ là lớp che c, bên trong mới là vàng."
Hồ Nhị Mao nói là làm, tiếp tục nhón chân, ra sức với l những viên gạch x lớn trên xà ngang.
ta l được viên nào là cắn viên đó, cho đến khi mò hết viên gạch x lớn cuối cùng trên xà ngang.
Mệt đến mức chân kh đứng thẳng được, run rẩy ngồi xổm trên bệ đá.
Hồ Nhị Mao nhe hàm răng lớn, khóe miệng kh cẩn thận bị viên gạch x cứa rách, m.á.u rỉ ra ở khóe miệng, cả hàm răng ê ẩm đến kh khép miệng lại được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta cẩn thận dùng tay nâng cằm, kh dám nói to.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Mẹ nó, đứa nào đã trộm viên gạch vàng của tao!"
Hồ Nhị Mao bận rộn cả một đêm kh thu được gì, phần dưới cơ thể lạnh ng.
Run rẩy đứng dậy nắm l chiếc quần trên xà ngang chuẩn bị đu sang.
Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
"Trời ơi, đêm nay lạnh thế!"
Nhị Năng Tử, chuyên gia vệ sinh đêm, mặc áo khoác, hai tay đút túi, x thẳng vào nhà vệ sinh.
"A –"
Nhị Năng Tử vừa vào cửa liền th một đàn trần truồng lao về phía .
Trong đêm tối đen như mực, đột nhiên th thân thể trắng bệch của một đàn , bạn nói xem đáng sợ kh?
Hồ Nhị Mao đang kéo dây quần đu về phía bờ.
" kẻ biến thái!"
Giữa đêm khuya, giọng Nhị Năng Tử vừa gấp gáp vừa chói tai, các nhà gần đó bắt đầu động tĩnh, xen kẽ tiếng chửi rủa nhỏ.
Hồ Nhị Mao vì Nhị Năng Tử đột ngột x vào mà do dự một khoảnh khắc khi đang đu sang.
Cuối cùng kh đu được lên bờ, dựa vào quán tính lại quay trở lại bệ đá.
ta vừa lạnh vừa mệt vừa sợ, nhân lúc bây giờ chỉ một Nhị Năng Tử phát hiện, nh chóng đu qua chuồn cho xong.
Nhị Năng Tử che mắt, chạy ra ngoài gọi .
Các nhà đều sáng đèn, bắt đầu mở cửa ra thò đầu ngó.
"Đêm hôm khuya khoắt thế này, đứa nào rảnh hơi thế?"
Điêu Ngọc Liên đang ngủ say thì bị đánh thức, mặt đầy bực tức, Ngô Tg Lợi bên cạnh ngủ như heo, còn ngáy khò khò.
Một cái tát giáng xuống, miệng Ngô Tg Lợi bị lệch, lập tức giật tỉnh dậy.
"Bà vợ này làm gì thế?"
Vừa định phát tác, đã bị Điêu Ngọc Liên cắt ngang.
"Ông nghe xem, bên ngoài bắt biến thái!"
Điêu Ngọc Liên ngồi dậy, hé khe cửa sổ , nghiêng tai lắng nghe cẩn thận.
"Bắt biến thái? Thật hay giả!"
Nghe thế, Ngô Tg Lợi cũng kh ngủ được nữa.
"Ông nghe này."
Hai vợ chồng nghiêng tai cùng nhau hé khe cửa sổ.
"Bắt biến thái, bắt biến thái! Trong nhà vệ sinh một tên biến thái kh mặc quần!"
Tiếng la của Nhị Năng Tử ngày càng gần.
"Con trai, trong nhà vệ sinh thật sự biến thái à?"
Kim Xảo Phượng sống ở sân trước, là đầu tiên mặc xong quần áo ra cửa, th con trai chạy vào liền hỏi.
"Thật ạ, mẹ, tên đàn đó kh mặc quần, trần truồng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.