Tay Trong Tay Ngắm Biển Cả
Chương 5:
5.
Ta khựng bước chân lại.
Tiêu Huyền Dật tháo xuống một túi hương bên h đưa cho ta, nói: “Hương khí của yêu lan khi hít vào thể gây mê hoặc, nàng mang túi hương này theo bên thể ngăn bị mê hoặc.”
“Vậy thì cảm tạ nhiều.” Ta nhận l túi hương, từ trong n.g.ự.c l ra một viên châu giao long đưa cho Tiêu Huyền Dật: “Kh c kh nhận lộc, viên giao châu này coi như ta mua túi hương của ngươi.”
“Viên giao châu này giá trị ngàn vàng, còn túi hương là ta tự làm, chẳng đáng bao nhiêu.” Tiêu Huyền Dật miệng thì nói vậy, nhưng tay thì kh ngừng, nhận l viên giao châu ta đưa, liền đổi giọng: “Nhưng đã là quà của cô nương Mộc thì ta xin nhận.”
“Bằng hữu như cô nương Mộc, ta nhất định muốn kết giao. Khi nào rảnh cứ đến U Lan Cốc tìm ta đánh cờ.” Tiêu Huyền Dật nói xong thì tiễn ta ra khỏi phòng.
“Được.” Ta phất tay tạm biệt Tiêu Huyền Dật, về phía thung lũng.
Trên đường rời khỏi cốc, ta ngang qua một hồ nước trong vắt.
Lan Thư từ trong bụi cây chui ra, hóa thành hình c trước mặt ta.
Nàng ta đã kh còn dáng vẻ ngoan ngoãn khi đứng trước chủ nhân lúc trước.
“Mộc Kh Lam, gan ngươi cũng lớn thật, dám đến tận nhà chủ nhân ta, lại còn khiến thu nhận ta nữa.”
“ thế? Ngươi sợ ta mê hoặc Thái tử ện hạ của ngươi à?”
Vừa nói, ánh mắt nàng ta đã rơi vào túi hương bên h ta, lập tức bùng nổ: “Ngươi ăn trộm túi hương của chủ nhân ta? Ngươi chán sống ?”
Nói vươn tay định giật l túi hương.
Nhưng chưa chạm vào được thì đã bị túi hương bật lại b.ắ.n văng ra xa.
Một luồng ánh sáng trắng từ túi hương phóng ra, đánh nàng ta trở lại nguyên hìnhbiến thành một đóa lan, rơi xuống đất.
Túi hương này… lợi hại vậy ?
Ta cứ tưởng nó chỉ thể ngăn mùi mê hoặc của yêu lan, ai ngờ còn thể cản nàng ta tiếp cận.
Quả là bảo vật. Xem ra viên giao châu lúc nãy ta đưa cũng đáng giá.
Ta tháo túi hương xuống, nắm trong lòng bàn tay, mở dây rút ra xem bên trong gì.
Túi hương một lớp lót bên trong, chứa hơn chục loại thảo dược mà ta chưa từng biết đến. Mùi hương trong lành dễ chịu, chỉ cần ngửi nhẹ cũng khiến đầu óc tỉnh táo, xua tan mỏi mệt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta cả đêm qua chưa chợp mắt, hôm nay lại rời cung từ lúc trời còn chưa sáng, vốn mệt, nhưng giờ ngửi túi hương xong lại cảm th tinh thần phấn chấn.
Ngoài ra, trong túi hương còn một lá bùa hộ thân.
Luồng ánh sáng trắng khi nãy đánh Lan Thư trở lại nguyên hình hẳn là do lá bùa này phát ra.
Ta lại cột túi hương về bên h, nói với Lan Thư: “Là chủ nhân ngươi tặng ta đó, bất ngờ kh?”
Lan Thư nghiến răng ken két: “Ngươi rốt cuộc đã dùng yêu thuật gì với chủ nhân ta? Đến ta còn kh mê hoặc được , mà ngươi lại khiến tặng túi hương cho ngươi. Ngươi làm thế nào hả?”
Th ta kh đáp lời, nàng ta liền dọa nạt: “Khai ra , ta tha cho ngươi khỏi chết. Nếu kh, ta khiến ngươi c.h.ế.t kh chỗ chôn!”
Ta bật cười khẽchắc là nàng ta bị ánh sáng của bùa hộ thân ban nãy chiếu cho choáng váng đầu óc .
Ngay cả khi chủ nhân nàng ta đứng sau cũng kh nhận ra.
Tiêu Huyền Dật nhíu mày: “Lan Thư, ban nãy ngươi nói gì? Ngươi muốn để cô nương Mộc c.h.ế.t kh chỗ chôn à?”
Lan Thư lập tức rụt lại, cúi đầu nhận sai: “Chủ nhân, Lan nhi chỉ tiện miệng nói vậy thôi. Cô nương Mộc là khách của ngài, Lan nhi nào dám động đến một cọng tóc của nàng? Chủ nhân nghĩ nhiều .”
Ta cạn lời đến cực ểm.
Đây thật sự là một yêu lan ? Kh là yêu trà x đ chứ?
Tiêu Huyền Dật cúi đầu đóa lan dưới đất, ra lệnh: “Xin lỗi cô nương Mộc .”
“Vâng, thưa chủ nhân.” Lan Thư kh tình nguyện mà cúi đầu xin lỗi ta: “Cô nương Mộc, vừa nãy là ta ăn nói thất lễ, mong cô nương đại nhân đại lượng, đừng để trong lòng.”
Khóe miệng ta khẽ co giậtta biết rõ nàng ta kh hề thật tâm nhận lỗi, chẳng qua là vì chủ nhân nàng ta đang ở đây mà thôi.
Th Lan Thư đã nhận lỗi, Tiêu Huyền Dật liền cho qua chuyện, trước dẫn đường: “Cô nương Mộc, để ta tiễn nàng ra ngoài.”
Tiêu Huyền Dật đưa ta ra ngoài thung lũng, xe ngựa của ta đã chờ sẵn bên ngoài.
Trước khi bước lên xe, ta đột nhiên dừng chân.
Ta chợt nhớ đến ều gì đó, quay bước tới trước mặt Tiêu Huyền Dật, hạ giọng nói: “C tử Tiêu, ba ngày sau giờ Mùi, ta chờ ngươi ở gian chữ ‘Lan’ trong Đ Ly cư tại kinh thành. Chúng ta lại đánh một ván cờ. Mong ngươi đến đúng hẹn.”
Tiêu Huyền Dật hơi đỏ vành tai, khẽ gật đầu: “Được, ta sẽ đến đúng hẹn. Mong cô nương Mộc cũng đúng hẹn.”
“Ta nhất định sẽ đến đúng giờ… trừ khi… chuyện bất ngờ xảy ra.” Ta nói xong liền xoay lên xe ngựa.
đứng ở cửa thung lũng, tiễn mắt theo xe ngựa của ta khuất dần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.