Tên Chàng, Ta Nếm Bằng Cả Nhân Gian
Chương 2:
Ta chật vật đứng dậy, lại nghe nàng tiếp lời.
“Năm nay ngươi cũng hai mươi nhỉ? vẫn chưa xuất giá?”
Ta đứng thẳng , đối diện ánh mắt nàng.
“Bởi vì từng nói, bảo ta đợi quay về cưới ta.”
4.
Gương mặt vốn trắng như sứ của Tạ Lai lập tức tái tr th.
Nàng l cớ thân thể kh khỏe, sai cung nhân đưa ta rời khỏi nơi .
Khi nàng xoay , nơi cổ lộ ra từng ểm hồng mai lấm tấm.
Cung nữ đỡ nàng rời , trước khi còn kh quên bu lại một câu:
“Hoàng thượng cũng thật là, ngày nào cũng đến, chẳng lẽ kh biết nương nương thân thể yếu, chịu kh nổi hay ?”
……
Ta vừa khóc vừa gặp A cha.
Ông đứng trước cửa căn nhà mới, lặng lẽ chờ ta trở về.
Ông khẽ thở dài một tiếng, đưa tay ôm ta vào lòng.
“Muốn khóc thì cứ khóc .”
Đêm , vị nước mắt ta nếm được hoàn toàn khác với trước kia.
Là vị đắng chát.
A cha nói với ta, Tiêu Dương nay đã trở thành hoàng đế.
A cha tuy được phong làm tướng quân, nhưng so với những thế gia lâu đời như Tạ gia, rốt cuộc vẫn là khác biệt.
Tiêu Dương xuất thân thảo mãng, muốn đứng vững trên triều đình, ắt dựa vào sự ủng hộ của các thế gia.
A cha còn nói, ta dù cũng sinh ra nơi thôn dã, lớn lên nơi thôn dã, vẫn còn nhiều ều học.
Đợi khi ta học xong quy củ, ta liền thể nhập cung.
Ông nói, Tiêu Dương trọng tình trọng nghĩa, nhất định sẽ để ta một vị trí xứng đáng, trở thành quý phi.
Nhưng giọng nói của A cha, càng về sau lại càng thiếu sự chắc c.
Giống như chính ta cũng kh biết, rốt cuộc còn chờ đợi bao lâu nữa.
lẽ vì đã khóc quá lâu, ta nh đã .
Trong giấc mộng, ta tiễn A cha và Tiêu Dương lên đường tòng quân.
Ta vẫn luôn khóc kh ngừng.
Tiêu Dương mỉm cười, đưa tay lau nước mắt cho ta.
ôm ta vào lòng, dùng bờ vai rộng lớn che c ánh nắng gay gắt phía trên.
Giọng nói trầm ấm của vang lên, khiến lòng dần dần an định.
“Trì Ngữ, đợi ta lập được quân c trở về, ta sẽ cưới nàng.”
“Đến lúc đó, chúng ta sẽ kh còn chịu đói nữa, ngày nào nàng cũng thể nấu cho ta những món ngon.”
5.
A cha biết ta muốn gặp Tiêu Dương một lần, liền dẫn ta vào cung.
Nhưng đợi thật lâu, thứ nhận được chỉ là một câu lạnh lùng từ nội thị.
“Hoàng thượng đang ở bên hoàng hậu nương nương, kh gặp.”
Hỏi thăm thêm mới biết, là Tạ Lai lại lâm bệnh.
Là thân bệnh hay tâm bệnh, thì kh ai nói rõ được.
Liên tiếp m ngày liền, Tiêu Dương đều kh gặp ta.
Tan triều sớm liền vội vã rời , đối với A cha lạnh nhạt đến cực ểm, thậm chí còn giáng A cha xuống chức nhàn tản.
Cho dù ta ngốc đến đâu, cũng đã hiểu rõ nguyên do.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
thậm chí đến cả một lời giải thích cũng kh chịu cho ta.
A cha kh để tâm, lại sợ ta buồn bực trong lòng, nên mang đến cho ta nhiều thiệp mời.
Ông bảo ta nên ra ngoài dạo nhiều hơn một chút, biết đâu lại quen được bạn mới.
Ta hiểu, chỉ muốn ta phân tâm, kh còn ôm khư khư chuyện Tiêu Dương nữa.
Ta nghe theo.
Thế nhưng các quý nữ trong kinh thành, cũng chẳng khác Tạ Lai là bao.
Các nàng sinh ra đã mỹ lệ cao quý, tựa như chim c kiêu hãnh, khinh thường con vịt con quê mùa như ta.
Bánh trái ta làm, các nàng chê bai kh thương tiếc.
Dung mạo của ta, các nàng cười nhạo kh chút kiêng dè.
“Hóa ra đây chính là th mai năm xưa của hoàng thượng, ném giữa đường cũng chẳng ai nhận ra.”
“Ta đã nói mà, Tạ Lai lại số tốt đến vậy, rốt cuộc cũng là nhờ đối chiếu.”
“Tuổi cũng kh còn nhỏ nữa nhỉ, vậy mà đến cả một d phận cũng chẳng xin được.”
……
Các khớp ngón tay ta siết c.h.ặ.t hộp bánh đến trắng bệch, ta c.ắ.n môi, cúi đầu chạy trốn.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ta mới phát hiện đã rời xa đám đ, đến một nơi ngay cả chính ta cũng kh biết là đâu.
Trong cơn hoảng loạn quay lại, ta đ.â.m sầm vào một .
kia và ta đều lùi lại m bước, hộp bánh trong tay bay văng ra, loảng xoảng rơi xuống đất.
Những chiếc bánh bên trong văng tung tóe, đập thẳng vào mặt cả hai bọn ta.
Trong lòng ta kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, hoàn toàn kh biết nên mở miệng xin lỗi thế nào.
Kh ngờ kia lại chẳng vội đứng dậy, chỉ bình thản nhặt chiếc bánh vừa đập vào mặt , đưa thẳng vào miệng.
Đôi mắt theo động tác nhai mà dần mở to, mang theo vẻ kinh ngạc sang ta.
“Ngon thật, đây là món gì vậy?”
6.
“Ở quê ta, món này gọi là dầu giác.”
Ta rụt rè đáp lời .
“Ồ món ngon như vậy mà ta lại là lần đầu tiên được ăn.”
Nói xong, tiện tay nhặt luôn cái thứ hai lên, tiếp tục ăn.
Hoàn toàn kh để tâm đến việc những chiếc bánh vừa mới rơi xuống đất.
giống những c t.ử thế gia khác, văn nhã tuấn tú, nhưng lại mang theo một cảm giác khác.
“Nàng… kh vui ?”
chú ý đến giọt nước mắt khi nãy vì hoảng loạn mà vẫn còn vương trên mặt ta.
Chiếc khăn tay được đưa đến trước mặt ta.
“Cảm ơn.”
Ta cẩn thận nhận l.
“Trong số những ta gặp hôm nay, chỉ ngươi là khác.”
“Cũng chỉ ngươi chịu ăn bánh ta mang theo.”
Mi mắt cong lên ý cười, tựa như gió xuân ấm áp, mang theo hơi ấm nhè nhẹ.
“Vậy nên, lúc nãy nàng buồn là vì những đó ?”
Ta lắc đầu.
“Cũng kh hẳn.”
“Chỉ là cảm th bản thân thật vô dụng.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.