Tên Chàng, Ta Nếm Bằng Cả Nhân Gian
Chương 4:
ta, nhưng kh giống như khi đối diện thân quyến của các đại thần trước đó, bình thản bảo ta đứng dậy.
Chén rượu trong tay khẽ nghiêng, rượu tràn ra, lẽ đã b.ắ.n lên Tạ Lai.
Nàng vội vàng lên tiếng thúc giục.
“Hoàng thượng, phía sau còn đang chờ.”
“Nếu muốn cùng Trì ôn chuyện cũ, đợi nàng an tọa cũng chưa muộn.”
Giọng Tạ Lai vẫn dịu dàng như thường, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, hai mắt đã ngập nước.
Chỉ cần khẽ động là nước mắt sẽ rơi xuống.
Tiêu Dương th, liền nắm l tay nàng.
“Là lỗi của trẫm.”
lên tiếng đáp, nhưng chẳng rõ đang nhận lỗi vì ều gì.
Tạ Lai quay đầu , kh .
Nhưng lại nắm tay nàng c.h.ặ.t, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng.
Bộ dạng này của Tiêu Dương, ta đã từng th qua.
Năm ta mười tuổi, sốt cao mãi kh hạ, lang trung trong thôn đều bó tay.
Ta sốt đến mê man, lòng bàn tay lạnh ngắt.
cũng đã như vậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, từng chút từng chút sưởi ấm.
Mỗi lần ta mở mắt ra, th đều là .
“Trẫm chỉ là đang nghĩ, Trì Ngữ tuổi cũng kh còn nhỏ nữa, nên gả cho con trai nhà ai mới thích hợp.”
Giọng Tiêu Dương kéo ta trở về thực tại.
Như đá rơi xuống mặt nước, tiếng bàn tán lập tức nổi lên như gợn sóng.
Từng tầng từng tầng lan ra, bao vây l ta.
“Trì Ngữ, ngươi vừa ý lang quân nhà ai, cứ nói với trẫm.”
“Trẫm sẽ ban hôn cho các ngươi.”
Lời hứa sau cùng nặng tựa ngàn vàng, nhưng nghe vào tai ta, lại giống như chỉ nói cho Tạ Lai nghe mà thôi.
10.
Ta thần sắc Tạ Lai dần dần dịu lại, liếc mắt qu, lại th các c t.ử trẻ tuổi của các đại thần đều cúi đầu.
Ban hôn, so với ban thưởng, đối với ta lại càng giống một sự nhục nhã.
Tiêu Dương thì Tạ Lai, sắc mặt đã trở lại ôn hòa.
Ánh mắt của những kẻ hiếu sự như thủy triều cuồn cuộn dâng lên, khiến ta gần như nghẹt thở.
Ngay trong khoảnh khắc , ta th “phù mộc” của .
Bùi Đạm từ đầu đến cuối vẫn ta.
Trong mắt là sự lo lắng giống hệt như A cha.
Ta đưa tay chỉ về phía .
“Thần nữ vừa ý .”
Mọi lập tức sững sờ.
Những nam t.ử trẻ tuổi vừa cúi đầu bỗng đồng loạt ngẩng lên, về phía Bùi Đạm.
Lại kẻ hiếu sự lên tiếng hỏi ta.
“ lại coi trọng Lương vương?”
“Bởi vì thích ăn ểm tâm ta làm.”
Câu trả lời gần như bật thốt ra khỏi miệng.
Bùi Đạm ta, đột nhiên bật cười.
Giống hệt như lúc bọn ta mới gặp nhau.
Giữa những tiếng nghị luận xôn xao, bỗng vang lên một tiếng “choang”.
Ngẩng đầu lên, chén rượu vốn đặt trên bàn của đế vương đã kh còn.
“Thần nguyện ý.”
Bùi Đạm đứng dậy, thẳng về phía Tiêu Dương.
Sắc mặt Tiêu Dương khẽ biến, thật lâu vẫn kh nói một lời nào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hôm nay là sinh thần của hoàng hậu nương nương, chuyện ban hôn kh cần vội trong nhất thời.”
A cha vội vàng bước đến trước mặt ta, mỉm cười kéo ta ngồi xuống.
“A Ngữ, kh được hồ đồ.”
Giọng nói của kh hề nhỏ, đủ để tất cả mọi đều nghe th.
Mục đích là để cho chuyện này trôi qua, đồng thời hóa giải sự gượng gạo của đế hậu trên tiệc.
Đế hậu vốn nên thể hiện ân ái, vậy mà lại trở nên lúng túng khó xử.
Ta cúi đầu, từng miếng từng miếng nhét thức ăn vào miệng.
Ta kh dám ngẩng đầu, chỉ luôn cảm th phía trên ánh mắt rơi xuống, nóng rực đến mức đáng sợ.
Thỉnh thoảng ta sẽ sang đối diện.
Ta phát hiện ra rằng, bất luận lúc nào, ta cũng đều bắt gặp ánh mắt của Bùi Đạm.
dường như chưa từng rời mắt khỏi ta.
11.
“M ngày nay con nói hẹn gặp bằng hữu, chẳng lẽ chính là tiền triều… Bùi Đạm?”
A cha hạ giọng hỏi ta.
Ta gật đầu.
“Kh ai chịu chơi với con, ngoài .”
“Chữ con học đều là dạy.”
“ còn khen ểm tâm con làm ngon.”
A cha bật cười.
“Trù nghệ của A Ngữ nhà ta vốn dĩ luôn tốt.”
“A cha, kh giận ?”
Ta nghi hoặc hỏi.
“A Ngữ vui, vì cha giận?”
A cha vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trong lời nói lại là một sự thở phào nhẹ nhõm.
“Ít nhất, vừa chịu đứng ra giúp con.”
A cha nói.
.
Dám đội lên uy nghi của Tiêu Dương.
Dám đối diện ánh khác thường của mọi để đáp lại ta.
Chỉ riêng ều đó thôi, đã hơn hẳn vô số kẻ ngồi trong tiệc.
……
Theo cung yến dần đến hồi kết, ta cùng A cha theo mọi rời khỏi cung.
Ta chạy ra ngoài định đuổi theo Bùi Đạm, nào ngờ đã đứng chờ ta ngay trên con đường tất khi xuất cung.
“Đêm nay, cảm ơn nàng đã giúp ta giải vây.”
“Hoàng thượng chỉ là vì dỗ hoàng hậu mới nói như vậy, hẳn sẽ kh thật sự ban hôn đâu, nàng đừng lo.”
Ta giải thích với .
“Kh .”
“Thật sự thì… cũng kh .”
“Ừm… ý ta là dù ta cũng chưa thành thân, phủ đệ hoàng thượng ban cho ta cũng đủ rộng, nàng dọn đến ở, chúng ta kh qu rầy nhau, coi như làm hàng xóm vậy cũng tốt.”
“Ta kh là nói ta kh thích nàng, ta chỉ là sợ……”
Lần đầu tiên ta th Bùi Đạm bối rối đến vậy, kh nhịn được bật cười.
“Ta biết .”
“Vẫn là cảm ơn ngươi.”
Ta đưa hộp đựng thức ăn đã chuẩn bị sẵn cho .
“Vốn định đưa cho ngươi sớm hơn, kh ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.”
“Là dầu giác, sáng nay ta làm.”
Chưa kịp để Bùi Đạm đáp lời, một giọng the thé bỗng chen vào:
“Tạ cô nương, hoàng thượng cho gọi ngươi.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.