Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tết Năm Ấy, Tôi Không Mua Quà Nữa

Chương 8

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cuối cùng vẫn Tiểu Vũ phá vỡ yên lặng.

Thằng bé kéo tay nó:

.”

làm giận ?”

Chị gái khựng .

.”

lớn chuyện, trẻ con đừng xen .”

Tiểu Vũ bĩu môi:

mỗi tới, đều vui mà.”

còn bảo nhất nhà.”

Một câu ngây ngô khiến cả phòng khách cùng cứng .

Ngay cả cũng ngẩn .

Chị gái lập tức đỏ mặt:

“Con linh tinh gì ?”

“Con linh tinh.”

Tiểu Vũ cực kỳ nghiêm túc:

“Mỗi mua đồ tới, đều vui.”

“Còn bảo ông bà thương nhất.”

xong, thằng bé sang :

.”

con ăn hạt nữa.”

đừng cãi với ?”

Cổ họng bỗng nghẹn cứng.

xoa đầu nó:

liên quan tới con.”

Tiểu Nguyệt thấy trai cũng vội vàng chen :

“Con cũng ăn chocolate nữa.”

“Cho bà ngoại với ăn.”

Con bé móc từ túi áo một viên chocolate chảy.

Rõ ràng đồ nó thích nhất.

lúc cố nhét tay .

hai đứa nhỏ mặt, trong lòng chua xót nên lời.

Trẻ con thật sự nhạy cảm.

Chúng hiểu tiền bạc.

hiểu thể diện.

cảm nhận ai đang buồn.

Chị gái phía cuối cùng cũng nhịn nữa.

Chị mặt , giọng khàn hẳn:

“Tiểu Vũ.”

“Dẫn em sang phòng bà ngoại chơi.”

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn theo phòng.

Phòng khách chỉ còn ba lớn.

khí lập tức trở nên nặng nề.

rể cạnh một lúc lâu mới thở dài:

“Tiểu Khải.”

“Thật chuyện tới nước …”

cũng trách nhiệm.”

bất ngờ .

rể khổ:

“Mỗi vợ mang đồ từ nhà đẻ về…”

đều vui.”

“Lâu dần, bọn cũng thành quen.”

“Thậm chí cảm thấy đó điều bình thường.”

cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ:

đôi khi còn chủ động nhắc cô …”

“hỏi xem nhà còn gì ngon .”

im lặng.

Đây đầu tiên rể thật.

Bố bên cạnh bỗng mở miệng:

“Quen.”

thứ đáng sợ nhất.”

Ông chén trong tay, giọng khàn khàn:

“Bao năm nay…”

đều quen việc Tiểu Khải bỏ tiền.”

“Quen tới mức ai thấy .”

ngẩng đầu bố.

Ông thở dài:

“Hôm qua lúc con mang quà …”

“bố thật sự tức.”

tối về nghĩ kỹ…”

“bố phát hiện thậm chí còn nhớ nổi mấy năm nay con mua những gì.”

“Chỉ nhớ…”

“Mỗi năm trong nhà đều náo nhiệt.”

Tim bỗng nhói lên.

.

ai nhớ mua gì.

Bọn họ chỉ quen với việc:

Tết tới sẽ tự nhiên nhiều đồ xuất hiện.

Như thể đó điều vốn nên .

Bố :

“Tiểu Khải.”

“Con điều bố thấy khó chịu nhất ?”

.

Ông tự giễu:

tới tận bây giờ…”

“bố mới nhận con chịu tủi nhiều như .”

Phòng khách yên lặng lâu.

lúc , chị gái từ trong phòng bước .

Vành mắt chị đỏ hoe rõ ràng.

Trong tay còn cầm một chiếc hộp nhỏ.

Chị mặt vài giây mới thấp giọng:

“Cái …”

“trả em.”

xuống.

chiếc bật lửa zippo mua cho bố ba năm .

Hồi xếp hàng lâu mới mua bản giới hạn.

Kết quả đầy hai ngày, chị gái mang về cho rể dùng.

từng khó chịu suốt lâu vì chuyện đó.

rể thấy chiếc bật lửa thì lập tức mất tự nhiên:

…”

tự lấy đấy.”

Chị gái cắt ngang lời .

Giọng nhỏ:

“Em đừng trách rể.”

chị cứ cầm dùng.”

“Dù em cũng để ý.”

chiếc bật lửa trong tay chị .

Đột nhiên nhớ

đây đầu tiên nhiều năm, chị gái chủ động trả đồ cho .

Chị siết chặt chiếc bật lửa, cúi đầu:

“Tiểu Khải.”

“Thật …”

“chị từng nghĩ em sẽ đau lòng tới .”

“Từ tới giờ chị luôn cảm thấy…”

“em kiếm tiền giỏi hơn chị.”

gia đình.”

“Cho nên giúp chị một chút chuyện bình thường.”

Giọng chị càng càng nghẹn.

“Chị thật sự cố ý coi em như ATM.”

“Mỗi lấy đồ…”

“chị đều nghĩ điều kiện sẽ bù cho em.”

…”

“thành quen.”

Hai chữ cuối cùng nhẹ tới mức gần như thấy.

chị gái mặt.

đầu tiên phát hiện…

hình như chị già hơn tưởng nhiều.

Khóe mắt nếp nhăn.

Tóc cũng lẫn vài sợi bạc.

còn chị ngang ngược lúc nhỏ luôn tranh đồ với nữa.

Mà chỉ một phụ nữ cuộc sống ép tới chật vật.

lâu , mới khẽ hỏi:

“Chị.”

“Nếu em thật sự …”

“chị định lấy tới bao giờ?”

Câu hỏi khiến chị gái im lặng.

Chị giữa phòng khách, tay siết chặt chiếc bật lửa tới mức khớp ngón tay trắng bệch.

lâu mới khàn giọng :

“Chị .”

“Thật sự .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...