Thái Tử Gia Kinh Thành Làm Tiểu Tam Của Tôi
Chương 15:
Thái tử gia lập tức kéo rời .
Thái độ của vị bác sĩ này thật sự kh tốt chút nào.
Ra khỏi bệnh viện, Thái tử gia nói với : “Bệnh này kh di truyền, cũng kh lây, bây giờ cũng đã khỏi , bình thường .”
giơ ngón cái về phía : “ quá nghị lực , kiên trì trị liệu, mới được tinh thần khỏe mạnh.”
Thật ra trong lòng đắc ý, vì sự quan tâm của , cũng như lương tâm làm và sự kiên trì của , mới khiến phục hồi sức khỏe, đúng là Bồ Tát sống.
Thái tử gia nói: “Cảm ơn em, tất cả là vì em, mới khỏi bệnh. Đại ân đại đức, kh biết báo đáp thế nào, cả đời này sẽ đối tốt với em.”
Nói , ngay trước cổng bệnh viện tâm thần, l ra chiếc nhẫn, sau đó giữa con đường phố đầy khói bụi ô tô, cầu hôn ...
lập tức từ chối.
nói: “Mẹ đưa 500 vạn, bảo chia tay . Trước đây th bệnh nặng, kh dám nhắc. Giờ đã khỏe lại , buộc chia tay . Dù thì, tình cảm kh sự chúc phúc của lớn, chỉ là một đống cát mà thôi.”
Sắc mặt lập tức lạnh , nhưng nh chóng trở lại bình thường.
lái xe đưa về trường.
Suốt đường đều im lặng.
cũng hơi buồn.
Lại thất tình.
Nhưng đã nhận tiền, làm việc.
n tin cho mẹ , nói đã chia tay con trai bà , bảo bà đừng lo lắng.
hài lòng về bản thân.
đúng là một cô gái tốt trách nhiệm!
Nhận tiền làm việc, còn cả dịch vụ hậu mãi.
---
Kết quả ngày hôm sau, mẹ của Thái tử gia lại đến tìm .
Tuy trang ểm tinh tế, nhưng qua là biết đã thức khuya , mắt đỏ ngầu.
Bà lại đưa một tấm thẻ ngân hàng tới: “Ở bên con trai . cho cô 500 vạn.”
ngạc nhiên: “Tại chứ, dì ơi, con trai dì đã khỏi bệnh , ưu tú như vậy, đừng để được lợi chứ!”
tiếp tục nói: “Nếu sinh ra một đứa con trai ưu tú như con trai dì, cũng sẽ kh nỡ để nó yêu một cô gái gia cảnh bình thường đâu! Kẻ nghèo hèn thì xứng làm được!”
Bà đột nhiên sụp đổ: “Đừng nói nữa! Hai đứa đừng làm phiền nữa!”
Sau đó túm l túi xách bỏ .
Trước khi còn cảnh cáo : “từ nay hai đứa, đừng chuyện gì cũng đến làm phiền !”
chấn động.
Chẳng lẽ mẹ cũng cần đến bệnh viện tâm thần khám ?
Tinh thần của nhà đều kh bình thường lắm.
Thái tử gia nh chóng lại tìm .
hớn hở: “Mẹ đồng ý cho chúng ta ở bên nhau .”
lại l nhẫn ra, quỳ một gối, cầu hôn .
Nghĩ đến việc mẹ thể dễ dàng cho 1000 vạn.
cảm th, tinh thần của mẹ cũng chút vấn đề.
Thế là đồng ý lời cầu hôn của .
Như vậy thể d chính ngôn thuận khuyên mẹ cũng bệnh viện khám .
Dù thì, giúp là một mỹ đức truyền thống.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
và Thái tử gia cũng kết hôn.
Mỗi lần mẹ gặp , đều mặt kh cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-gia-kinh-th-lam-tieu-tam-cua-toi/chuong-15.html.]
Hơn nữa còn muốn bỏ chạy.
kh thể hiểu nổi.
Nhưng cuộc sống của kh quá nhiều thay đổi.
thi đậu nghiên cứu sinh một cách thuận lợi.
Sau đó gặp được một sư đẹp trai.
Sư tuy khí chất lạnh lùng, nhưng mỗi lần đều cam chịu làm ‘ô sin’ cho chúng , giúp chúng dọn dẹp ‘bãi chiến trường’, đáng để khác kính trọng.
---
Một ngày, thí nghiệm của lại thất bại.
Khẩn cấp gọi sư đến giúp.
mang theo đầy oán khí bước vào, mặt kh cảm xúc nói: “Tối qua thức trắng viết luận văn, vừa mới nằm xuống ngủ.”
quan tâm nói: “Sư , nên viết vào ban ngày chứ. Thức khuya buổi tối kh tốt cho sức khỏe đâu.”
Sư : “Ban ngày dọn dẹp ‘bãi chiến trường’ cho một đám thiểu năng.”
lập tức đỏ mắt, tự trách: “Xin lỗi. Sư , quá ngốc .”
kh để ý đến , giúp xem thí nghiệm.
Xử lý xong đã là hai tiếng sau.
Cũng sắp đến giờ ăn .
vội vàng nói: “Sư , mời ăn cơm, cảm ơn .”
, sau đó véo cằm , đẩy vào tường, rũ mắt : “Được, muốn ăn cái này.”
Sau đó thì hôn xuống...
Nụ hôn của sư khiến quay cuồng, mê mẩn.
ngửi th mùi hương độc đáo trên , còn hơi thở trong lành...
---
Một lúc sau, bu ra.
Cả hai chúng đều thở dốc.
ôm mặt , muốn nói gì đó.
Nhưng cảm th sau lưng lạnh toát, quay đầu lại, ánh mắt của Thái tử gia đang ở ngoài cửa sổ!
đang âm u chằm chằm vào .
Sau đó nở một nụ cười như robot: “Vợ ơi, đến đón em ăn cơm.”
Sư lại trở lại vẻ mặt kh cảm xúc.
Cầm tài liệu của , với thân hình cao ráo chân dài nh chóng biến mất khỏi tầm mắt ...
---
quay đầu nói với Thái tử gia: “ nghe em giải thích.”
gật đầu: “Em nói .”
“Vừa nãy đều là hiểu lầm, chúng kh gì cả, là đột nhiên phát ên hôn em.”
gật đầu: “ hiểu. Giống như trước đây vậy, đột nhiên ngủ với em một giấc.”
: ...
Đúng là đạo lý là như vậy.
Mặc dù luôn cảm th là lạ.
Nhưng vẫn ổn định cảm xúc, bây giờ đã trưởng thành hơn nhiều.
tự hào về .
Chỉ là, ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, th xiềng xích trên chân, lại đôi mắt âm u của , rơi vào trầm tư...
Lương y hại ta!
(Kết thúc, vẫy hoa)
Chưa có bình luận nào cho chương này.