Thái Tử Gia Truy Thê Hỏa Táng Tràng
Chương 19:
Mưa đã tạnh, mây đen dần tan, chỉ cần liếc mắt lên đã th bầu trời x trong vạn dặm. Đỗ Hạo Ngọc báo một tiếng với thượng cấp rời khỏi Hàn Lâm viện.
Đỗ Th lập tức vui mừng khôn xiết. Nàng treo cả lên cổ Đỗ Hạo Ngọc, nhất quyết kh chịu xuống, còn nói: “Cha, còn nợ con phần thưởng đó!”
Khương Du phía sau, th thần sắc Đỗ Hạo Ngọc hơi mệt mỏi, kh nhịn được nói: “Th Nhi, cha con mệt , để nương bế con.”
Đỗ Hạo Ngọc nghe vậy liền cười: “Th Nhi của chúng ta nhẹ như l vũ, cha bế một chút mà mệt được.” Nói xong, còn nhấc bổng nàng lên, đặt ngồi trên vai .
Đỗ Th lập tức cao hơn hẳn mọi , tầm mắt trở nên rộng mở, nàng cười kh khách vui sướng. Khương Du mà bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại th ấm áp.
“ cứ nu chiều con bé như vậy .”
Bởi vì xe ngựa được dắt ra phía sau, nên đợi xa phu đ.á.n.h xe tới. Khương Du và Đỗ Hạo Ngọc đứng trước cổng Hàn Lâm viện chờ. lẽ vì mưa vừa tạnh, trên đường lúc này xe ngựa và qua lại tấp nập náo nhiệt.
Đỗ Hạo Ngọc hỏi: “Vậy Th Nhi muốn phần thưởng gì?”
“Con muốn…”
Đỗ Th Khương Du một cái, ghé sát tai Đỗ Hạo Ngọc thì thầm: “Cha… con muốn ăn kẹo.”
“Nhưng nương con kh cho. Nhà A Ngưu bên cạnh được ăn kẹo mạch nha, cháu nhỏ nhà Vương thẩm cũng được ăn. Tại chỉ con kh được ăn?” Đỗ Th bĩu môi, nói tiếp: “Cha, nếu cha sợ nương mắng… thì lén cho con ăn.”
Đỗ Hạo Ngọc quay đầu Khương Du. Biểu cảm trên mặt khó nhịn cười.
Khương Du chỉ biết thở dài. Từ nhỏ răng của Đỗ Th đã yếu, nàng vì chuyện này mà hao tâm tổn trí. Kh chỉ mỗi ngày bắt con đ.á.n.h răng súc miệng, mà còn nghiêm khắc kh cho ăn kẹo. Nhưng trẻ con nào chịu nổi chứ?
Tâm nguyện lớn nhất của Đỗ Th lẽ chính là được ăn kẹo thỏa thích một lần.
…
Cùng lúc đó.
Thái t.ử Lâm Bạc Chi rời khỏi Khương Ký, đang tựa trong xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng kh hiểu vì …
Hễ nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện ra hình ảnh dưới gốc đào trong sân, cô bé b.úi tóc hai bên đáng yêu đang chăm chú đọc sách.
Khi nàng ngẩng đầu … Đôi mắt đen trắng phân minh, trong trẻo như thể phản chiếu bóng .
Lâm Bạc Chi chút bực bội mở mắt. lẽ vì trong lòng đang nghĩ tới chuyện đó. vừa ngẩng đầu đã th Khương Du và những kia đứng trước cổng Hàn Lâm viện.
Thái giám Từ Bảo cũng th. Trong lòng thầm nghĩ: cũng tại nơi này quá gần Hàn Lâm viện.
Lâm Bạc Chi chưa từng gặp Đỗ Hạo Ngọc. Nhưng kh thể kh nói, này dung mạo và phong thái đều xuất chúng. Thân hình cao gầy, dung mạo tuấn tú, cử chỉ mang vài phần phóng khoáng tiêu sái. Thần sắc tuy chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt con gái lại tràn đầy yêu thương và dung túng.
Kh biết Đỗ Hạo Ngọc nói gì. Đỗ Th lập tức cười kh khách. Tiếng cười dường như sức mạnh kỳ lạ. Khiến trái tim vốn lạnh lẽo của Thái t.ử cũng mềm vài phần.
Lúc này xa phu đã đ.á.n.h xe tới.
Đỗ Hạo Ngọc bế Đỗ Th lên xe ngựa trước. Sau đó đưa tay đỡ Khương Du, động tác dịu dàng cẩn thận. Cuối cùng mới tự bước lên.
Cửa xe đóng lại. Xe ngựa nh ch.óng lăn bánh rời , hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên phố.
Lâm Bạc Chi thu lại ánh mắt. Nhưng sắc mặt … lại lạnh hơn vài phần.
…
Đêm đã khuya, ánh trăng lặng lẽ bò lên ngọn cây, ánh bạc nhàn nhạt rơi xuống sân. Bảo Bình đem hộp đồ ăn trong tay giao cho nha hoàn c cửa Phúc Thuận, sau đó chu môi hỏi nhỏ: “Điện hạ vẫn còn ở thư phòng ?”
Động tác vén rèm của Phúc Thuận khựng lại một chút. Nàng cúi đầu gật đầu, nói: “Nương nương… vẫn chưa nói chuyện.”
Ý này chính là tâm tình kh tốt. Bảo Bình nghe xong kh khỏi rụt vai một cái.
Bốn năm trước, Thái t.ử Lâm Bạc Chi sau khi được lập làm Thái t.ử kh lâu liền nghênh thú trưởng nữ Ninh Dương hầu phủ – quận chúa Gia Lan làm chính phi.
Năm sau đó, Quận chúa Gia Lan sinh cho Thái t.ử trưởng t.ử.
Đứa bé từ nhỏ thân thể yếu ớt, hoàng đế đặc biệt ban tên Phúc Thành, mong phúc thọ an khang. Nhưng hiển nhiên kh được như ý.
Dù mỗi ngày uống t.h.u.ố.c như cơm, Phúc Thành vẫn ốm đau liên miên, khiến Quận chúa Gia Lan lúc nào cũng c cánh trong lòng.
Chu vương phi đã kh ít lần ám chỉ thúc giục Quận chúa Gia Lan sớm sinh thêm con. M ngày trước còn gọi nàng qua nhắc nhở. Vì vậy m hôm nay tâm trạng Quận chúa Gia Lan kém.
Nói ra thì trước kia Quận chúa Gia Lan vốn là tính tình hiền hòa, cũng dễ hầu hạ. Nhưng từ sau chuyện kia, tính khí nàng đã thay đổi nhiều. Chỉ cần hơi kh vừa ý liền nổi giận, khiến những hầu cận khổ kh thể nói.
“C sâm đã mang tới chưa?”
Bảo Bình kh dám nói nhiều, cúi đầu bước vào.
Phúc Thuận theo sau, tay cầm hộp đồ ăn.
Trong phòng, Thân ma ma đang tận tình khuyên nhủ Quận chúa Gia Lan: “Nô tỳ nói thật, đàn đều là ăn mềm kh ăn cứng. Quận chúa tuy thân phận tôn quý, nhưng trong vương phủ này vẫn là Thái t.ử gia làm chủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thai-tu-gia-truy-the-hoa-tang-trang/chuong-19.html.]
“Thê bằng phu quý, vinh hoa phú quý sau này của ngài đều dựa vào Thái t.ử gia. Ngài hà tất đối đầu với ngài ? Nếu Thái t.ử kh đến, ngài chủ động tìm. Nói vài lời mềm mỏng, dịu dàng một chút, chẳng Thái t.ử gia sẽ mềm lòng ?”
Thân ma ma vừa nói vừa ngẩng đầu, th Bảo Bình bước vào. Bà đưa mắt ra hiệu, Bảo Bình lập tức nhận hộp đồ ăn từ tay Phúc Thuận, đặt lên bàn.
“Nương nương, ma ma, nô tỳ đích thân tr nồi c, chưa từng rời mắt.” Thân ma ma gật đầu.
Bà mở hộp đồ ăn qua. Trong bát sứ Th Hoa là bát c sâm màu vàng đỏ, nước c trong vắt. Bên trong còn táo đỏ, kỷ t.ử, lát nhân sâm, đẹp mắt.
Thân ma ma hài lòng hỏi: “ dùng sơn sâm Bất Hàm sơn kh?”
“Đúng vậy.”
Sơn sâm vốn quý, quý nhất chính là loại mọc ở Bất Hàm sơn. Nơi đó qu năm tuyết phủ, nhân sâm mọc ra đều là bổ phẩm thượng hạng, vô cùng hiếm.
Thân ma ma đóng hộp đồ ăn lại, quay sang Quận chúa Gia Lan. Th nàng tuy chưa nói gì phản đối, biết đã chút d.a.o động, bà lại tiếp tục nói: “Nô tỳ biết ngài ủy khuất.”
“Năm xưa Thái t.ử gia đối với ngài…” Thân ma ma nói tới đây liền dừng lại: “Nhưng bây giờ kh giống trước nữa. Ngài kh nên hồ đồ. Thành ca nhi còn cần ngài làm chỗ dựa.”
Nhắc tới con trai Phúc Thành, thần sắc Quận chúa Gia Lan quả nhiên mềm xuống. Làm mẹ , nữ nhân nào thể mặc kệ sinh t.ử của con ?
“Ngài nên cố gắng một chút. Lại sinh cho Thành ca nhi một đệ đệ. Thành ca nhi đáng thương, thân thể yếu, Thái t.ử gia cũng kh quá thân cận. Nếu kh đệ… sau này thật sự sẽ cô độc một . Huống chi Vương phi nương nương coi trọng ngài.”
“Nghe nói khi vị trước kia còn ở đây, mỗi ngày đều sớm tối thỉnh an, lúc dùng bữa còn đứng bên cạnh chia thức ăn như nha hoàn. Đối với ngài thì khác. Miễn thỉnh an, lại chưa từng bắt ngài gần hầu hạ.”
Nhắc tới Chu vương phi, thần sắc Quận chúa Gia Lan dịu xuống. Quả thật như Thân ma ma nói, vương phi đối với nàng rộng rãi.
“ những mẹ chồng thích làm khó con dâu. Coi việc cưới con dâu về chỉ để hầu hạ . Huống chi ngài còn gả vào hoàng gia. Nhưng vương phi nương nương đối với ngài đã tốt. Ngài kh nên làm bà thất vọng. Bây giờ tâm nguyện duy nhất của bà chính là ngài sinh thêm con cho Thái t.ử.”
“Nô tỳ nói câu khó nghe. Nếu ngài vẫn cố chấp như vậy… Vương phi dù cũng là mẹ ruột của Thái t.ử. Trong vương phủ này sớm muộn cũng sẽ mới vào.”
Quận chúa Gia Lan đứng dậy: “Ma ma, đừng nói nữa. Giúp ta trang ểm .”
Thân ma ma lập tức vui mừng.
Bà vội sai nha hoàn chuẩn bị nước. Bảo Bình mà thầm thán phục. Nàng và Phúc Thuận đều là tâm phúc của Quận chúa Gia Lan, từng theo nàng tu hành trong chùa. Nhưng cũng chỉ Thân ma ma mới dám khuyên thẳng như vậy.
Chỉ là trong lòng nàng vẫn kh khỏi nghĩ… Thái t.ử và Thái t.ử phi đã ở riêng phòng nhiều năm. Liệu Thái t.ử phi chỉ cần dỗ vài câu là thể thay đổi ?
Nghĩ tới gương mặt lạnh như băng của Lâm Bạc Chi, nàng kh khỏi rùng . M năm nay uy nghi của Thái t.ử ngày càng nặng. Ngay cả khi nàng chỉ truyền lời cũng run run lo sợ.
…
Lúc này, trong thư phòng. Lâm Bạc Chi đang nói chuyện với mưu sĩ Chương Bình: “Lúc trước khi Vương quý phi mưu phản, thứ họ dùng chính là hỏa s.ú.n.g. Hoàng thượng vì vậy nổi giận lôi đình, kh muốn trọng dụng hỏa s.ú.n.g do (nơi tập b.ắ.n s.ú.n.g) nữa. Nhưng theo ý kiến n cạn của ta… Giang sơn tổ tiên thể gây dựng được như hôm nay, hỏa s.ú.n.g do c kh nhỏ. Kh thể vì chuyện nhỏ mà bỏ đại cục.”
Hiện giờ triều đình đang tr cãi dữ dội. dâng sớ nói hỏa s.ú.n.g là vật ềm xấu, đề nghị hoàng đế giải tán hỏa s.ú.n.g do.
Chuyện này nghe thì buồn cười nhưng hoàng đế lại phần d.a.o động. Chương Bình nói: “Lưu đại nhân này trước giờ vốn kh tiếng tăm. Đột nhiên dâng sớ như vậy, e rằng sau lưng .”
Lâm Bạc Chi xoay cây b.út l sói trong tay, nói: “Ta cũng nghĩ như tiên sinh. Hỏa s.ú.n.g do kh thể bỏ. Còn vị Lưu đại nhân kia… đành nhờ tiên sinh để tâm.”
Chương Bình lập tức gật đầu: “Tiểu nhân hiểu .”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Sau đó là giọng thái giám Từ Bảo: “Điện hạ, Thái t.ử phi tới.”
Chương Bình là ngoại nam, lập tức đứng dậy muốn tránh . Nhưng Lâm Bạc Chi ra hiệu cho ngồi lại, Chương Bình đành quay về chỗ.
Quận chúa Gia Lan bước vào. Nàng mặc áo khoác hoa hồng thêu phù dung, đầu đội châu quan ểm thúy. Chuỗi tua ngọc trai bu xuống theo bước chân khẽ lay động, phát ra tiếng va chạm êm tai. Dưới ánh đèn cung đình màu cam, dung nhan nàng đoan trang tú lệ. Làn da trắng như ngọc. Quả thực là mỹ nhân hiếm th.
Chương Bình đã từng gặp Quận chúa Gia Lan vài lần, nhưng vẫn kh khỏi cảm thán. Kh trách được ta nói Quận chúa Gia Lan mỹ mạo nổi tiếng. thật còn xuất sắc hơn lời đồn.
Quận chúa Gia Lan mỉm cười dịu dàng, cẩn thận nói: “Chính sự tuy bận rộn, nhưng Thái t.ử cũng nên chú ý nghỉ ngơi. Phong hàn của mới khỏi.” Nàng ra hiệu cho Bảo Bình mang hộp đồ ăn lên: “Đây là c sâm thân sai nấu. Thái t.ử nếm thử .”
Lâm Bạc Chi thần sắc vẫn kh đổi. chỉ nói: “Để đó . Lát nữa ta uống.”
Một ân cần, một lại lạnh nhạt xa cách.
Quận chúa Gia Lan đứng hồi lâu. Dường như kh biết nói gì tiếp. Cuối cùng nàng đỏ mắt, quay rời .
Trong phòng lập tức im lặng. ngoài tự nhiên sẽ giả như kh th. Nhưng Chương Bình là mưu sĩ của Lâm Bạc Chi.
nghĩ cho chủ nhân. Chương Bình cân nhắc một lát nói: “Điện hạ. Con nối dõi là việc lớn. Nếu ngài thật sự kh thích Thái t.ử phi… Chi bằng nạp thêm vài nữ t.ử. Cũng nên sớm khai chi tán diệp.”
Kh hiểu vì . Nghe câu này, trong đầu Lâm Bạc Chi lại hiện lên gương mặt Đỗ Th.
Nếu năm đó kh để Khương Du rời … Đứa trẻ kia lẽ đã là con của .
Chỉ tiếc, kh do sinh ra.
Mà lại… chỉ là một nữ nhi.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.