Thái Tử Thô Bạo Và Thái Tử Phi Ngốc Nghếch
Chương 8:
bật cười, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu ta.
"Dao Dao nhà ta giỏi quá." Giọng nói của thoảng ý cười. Nghe còn dịu dàng hơn cả màn tuyết trắng ngoài cửa sổ.
Trái tim ta ngứa ran. Đây là lần đầu tiên Lý Diễm gọi nhũ d của ta. Lại còn êm tai đến vậy.
Ta đắc ý liếc con mèo trong tay Th Sơn, cười híp mí hỏi Lý Diễm: "Vậy phu quân hôm nay thể ngủ cùng ta được kh?"
Từ cái ngày rời khỏi ngôi miếu hoang, ta chưa hề được một giấc ngủ ngon nào. Ta trằn trọc suy nghĩ mất m ngày, cảm th vẫn là ngủ trong vòng tay Lý Diễm là thích nhất.
Bàn tay đang xoa đầu ta của Lý Diễm bỗng khựng lại.
Ta chớp chớp mắt.
lâu sau mới nghe th nói: "Được."
Ta mừng rỡ nhảy cẫng lên, giằng l con mèo từ trong tay Th Sơn đang há hốc mồm kinh ngạc.
"Phu quân là nhất." Ta áp má cọ cọ vào bộ l mềm mại của con mèo. "Duyện Châu cũng tốt, ta thích Duyện Châu."
Ngày thứ hai chúng ta đến Duyện Châu, trong nhà đón nhiều khách.
Nghe ma ma nói, những đến đây đều là quan viên ở Duyện Châu này.
đến vào ban ngày. lại đến vào ban đêm.
Lý Diễm dường như còn bận rộn hơn cả hồi ở Đ cung.
Ta ôm mèo ngồi trong sân ngắm tuyết đọng trên cành cây, ma ma từ phía sau khoác cho ta một chiếc áo choàng l ấm áp.
"Tiểu thư, hôm nay muốn ra ngoài dạo phố kh?"
Mắt ta sáng rực lên: "Được ?"
"Đương nhiên là được ."
Duyện Châu kh giống với kinh đô, trên đường phố vắng vẻ. Ngoại trừ vài gã ăn mày co ro ở góc tường, hầu như chẳng th bóng dáng ai.
"Trời ở Duyện Châu này lạnh giá lắm." Ma ma dẫn ta bước vào một quán nhỏ, "Chỉ thể buôn bán trong những căn phòng ấm áp này thôi."
Ta nghe mà hiểu lơ mơ. Đây là một quán ăn.
Ngoài cửa im ắng kh một tiếng động, nhưng vừa bước vào trong đã th tiếng ồn ào náo nhiệt.
Ma ma đưa ta đến ngồi ở một chiếc bàn, gọi vài món nhắm nhỏ mà ngày thường ta thích ăn.
Ta cầm đũa tò mò ngó xung qu. Chợt nghe th bàn bên cạnh đang tán gẫu.
"Lão già râu trắng ở thành tây đúng là chút bản lĩnh, bệnh đau đầu mười m năm của vợ lão Vương thế mà chỉ uống một thang t.h.u.ố.c của ta là khỏi tịt."
"Thần kỳ đến vậy cơ à?"
Bệnh đau đầu ? Ta sán lại gần, háo hức họ.
" mà các vị nói, thể chữa khỏi bệnh đau đầu ?" Ta hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-tho-bao-va-thai-tu-phi-ngoc-nghech/chuong-8.html.]
Họ đưa mắt nhau, mỉm cười ta: "Tất nhiên , đó là thần y cơ mà."
Mắt ta sáng lên. Thần y.
Hai hôm trước ta cũng tình cờ nghe Th Sơn và Lý Diễm nói chuyện, trong thành Duyện Châu một vị thần y kh gì kh làm được.
Tìm được , chẳng sẽ chữa khỏi bệnh đau đầu cho Lý Diễm hay ?
"Các vị thể dẫn ta gặp được kh?" Ta cầu xin họ.
Duyện Châu đại khái đều là tốt. Nghe ta nói vậy, m kia chẳng nói lời nào liền đồng ý dẫn ta tìm vị thần y đó.
Ta ngoái đầu lại, ma ma nhà xí vẫn chưa quay lại.
"Nh thôi, chậm là kh tìm th ta đâu." thúc giục ta.
Ta đành gật đầu theo họ. Họ dẫn ta một quãng khá xa, mới dừng lại trước một cửa tiệm.
quay lại hỏi ta: "Thần y này tính phí đắt lắm đ, cô nương tiền kh?"
Ta đương nhiên là .
"Chỗ này đã đủ chưa?" Ta lôi túi tiền ra cho họ xem.
Bọn họ lại liếc nhau, cười nham hiểm dẫn ta vào nhà.
Vị thần y đó quả thực giỏi. Ta chỉ vừa kể chuyện Lý Diễm bị đau đầu, liền kê cho ta một thang thuốc.
Ta trút sạch túi tiền đưa cho , mừng rỡ ôm l thang t.h.u.ố.c định quay về.
Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa đã bị khác chặn đường.
"Tiểu nương t.ử định đ à?" Một kẻ trong số đó cười cợt, ánh mắt săm soi ta từ đầu đến chân, "Kh ở lại chơi với bọn ca ca một lát ?"
Ta lắc đầu: "Hôm nay ta kh chơi."
Ta mau chóng mang t.h.u.ố.c về cho Lý Diễm uống.
"Điều đó thì kh do cô em quyết định đâu." Một tên cười hắc hắc nham hiểm nhào về phía ta.
hất văng thang t.h.u.ố.c trong tay ta xuống đất.
Ta nổi giận.
"Các làm cái gì vậy?" Ta vội vàng nhặt t.h.u.ố.c lên ôm khư khư vào lòng, "Ta kh thích các , kh muốn chơi với các ."
Th ta tức giận, m gã đàn lại càng cười cợt khoái trá hơn. Bọn chúng đồng loạt xúm lại vây qu ta.
Lão già râu trắng kê t.h.u.ố.c cho ta cũng biến đâu mất tăm.
Ta bị bọn chúng dồn ép lùi về phía sau, cho đến khi kẻ sấn tới lột áo choàng của ta ra.
Lại kẻ chộp l tay ta. Gói t.h.u.ố.c rơi phịch xuống đất, cổ tay ta bị bọn chúng siết chặt đau ếng.
Ta vừa tức vừa sợ, nhất thời hoảng loạn kh biết làm .
Giữa lúc ta đang vùng vẫy khua chân đá loạn xạ, cánh cửa y quán bỗng bị đạp tung ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.