Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 13: Bóng người sau bức bình phong
Ánh nắng len qua những khung cửa sổ dạng mắt cáo, chiếu thành từng vệt mảnh rơi xuống, chạm vào bức bình phong hoa lệ kia thì trở nên méo mó.
“Tiểu Bạch làm vậy?” Giọng nói dịu dàng, hiền hậu của Hoàng hậu Nguyên Thị lúc này vang lên lại khiến ta giật .
Đường Tiểu Bạch siết c.h.ặ.t t.a.y trong ống tay áo. Nàng đang định lắc đầu bảo kh gì thì đột nhiên đổi ý, khựng bước chân lại.
“Sau… sau bức bình phong… hình như gì đó…” Cô bé đưa ngón tay nhỏ xíu, trắng trẻo run run chỉ về phía trước.
Sắc mặt Hoàng hậu khẽ cứng lại, liền mỉm cười: “Chắc là con mèo nhà Quý phi lại chạy đến chơi . Tiểu Bạch đừng sợ.” Bà khẽ ra hiệu cho cung nữ bên cạnh, “Đi xem phía sau.” Nói quay sang đưa tay ra, “Tiểu Bạch, lại đây.”
Đường Tiểu Bạch nuốt nước bọt, bước về phía trước nhưng vẫn kh nhịn được liếc lại một cái về phía bức bình phong kia.
Điện lớn sâu thẳm, tuy bốn phía đều cửa sổ nhưng ánh sáng cũng kh m đầy đủ. Bức bình phong sau lưng Hoàng hậu thêu kín hoa mẫu đơn, hầu như kh để lại khoảng trống nào nên vốn đã kh dễ xuyên sáng.
Khoảnh khắc ánh sáng lướt qua ban nãy, mờ nhạt đến mức như chỉ là ảo giác thoáng qua trong nháy mắt.
“Bẩm nương nương, phía sau kh gì cả. lẽ con mèo chạy mất .” Cung nữ nh chóng trở lại bẩm báo.
Hoàng hậu mỉm cười kéo Đường Tiểu Bạch ngồi xuống bên cạnh: “Hai con mèo ở ện Diên Gia là do Quý phi nuôi. Chúng thường hay chạy loạn khắp cung, đêm khuya còn hay mò sang chỗ ta nữa. dọa Tiểu Bạch sợ kh?”
Đường Tiểu Bạch khẽ lắc đầu: “Cũng kh đến mức dọa sợ…”
Hoàng hậu bật cười, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé. Từng nhịp từng nhịp, nhưng lại khiến sống lưng nàng lạnh buốt. Cảm giác như một đôi mắt âm u đang dõi theo sau lưng, bất kể bị vỗ về thế nào cũng kh thể xua tan.
Trong đầu Đường Tiểu Bạch bỗng vang lên câu nói của Chu Tuần ngày hôm qua: “Con vướng vào chuyện lớn đ!”
...
“... Vài ngày trước ta bị tái phát đau đầu, các nàng chẳng ai nói cho ta biết gì cả. Hôm qua tình cờ hỏi đến mới hay chuyện, thật sự làm ta giật ... lại thể chạy vào Yến Quốc C phủ được? Trong phủ kh thị vệ ? Vậy làm được? Ta sẽ xin Hoàng thượng ban cho các con một đội cấm vệ. Yến Quốc C trấn giữ biên cương vì nước, chúng ta càng bảo vệ thê tử, hài tử của tướng quân cho chu toàn.” Giọng Hoàng hậu Nguyên Thị dịu dàng, ân cần.
Nhưng Đường Tiểu Bạch nghe mà tim thót lên một nhịp. những này càng nói dịu dàng thì lại càng khiến ta th sợ?
Từ phu nhân Cố Thị đến Hoàng hậu Nguyên Thị, đều như vậyvài lời nói đã toan cài vào phủ Yến Quốc C?
“Chuyện đó… thể được ạ?” Đường Tiểu Bạch vội xua tay. “Cấm vệ của Hoàng thượng là để bảo vệ Hoàng thượng mà. Nếu ban cho chúng ta, chẳng là…” Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ, “...chẳng là c tư lẫn lộn ?”
Hoàng hậu bật cười: “Tiểu Bạch thật hiểu chuyện! Nhưng cấm vệ vốn vẫn hay được ban cho trọng thần. Yến Quốc C là trụ cột của quốc gia, để cấm vệ bảo vệ gia quyến ngài là chuyện nên làm.”
Đường Tiểu Bạch càng cảm th ánh mắt trước đây thật kh tốt lại từng cho rằng Hoàng hậu là tốt chứ?
Cô bé nhíu mày nghĩ ngợi, đáp: “Chuyện này con kh hiểu, nương nương cứ nói với mẫu thân con ạ!” Dù hiểu hay kh, cũng kh chuyện một đứa trẻ như nàng thể quyết định.
Hoàng hậu lại cười, ôm đứa trẻ vào lòng, hỏi: “Nghe nói thích khách kia bị thương kh? Thương nặng lắm ?”
Đường Tiểu Bạch biết ngay bà ta sẽ hỏi cái này. Kh chút do dự, nàng đáp:
“Thương nặng lắm ạ! Mùi m.á.u t đến nỗi suýt khiến con nôn ra luôn! đúng là đồ xấu xa! Biết bị thương kh đánh lại ai, thế mà lại chọn bắt nạt conmột đứa trẻ! Nương nương nghĩ mà xem, là đàn to xác, bao nhiêu trong phủ Yến Quốc C kh chọn, lại nhằm vào conmột đứa trẻ con quá hèn hạ kh?”
Hoàng hậu thoáng cứng mặt, ánh mắt nh như chớp liếc ra phía sau, lại tươi cười như thường: “Con…”
“Bẩm nương nương!” Một giọng truyền từ ngoài ện vào, “Thái hậu tuyên triệu Đường Nhị tiểu thư !”
“Sột!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-13-bong-nguoi-sau-buc-binh-phong.html.]
Sau bức bình phong vang lên một âm th cực nhẹnhư thể hoảng hốt làm đế giày quệt nhẹ lên mặt đất.
...
Thái hậu đã triệu, đến cả Hoàng đế cũng kh thể tùy tiện từ chối. Dù trong lòng Hoàng hậu Nguyên Thị nghĩ gì nữa, cũng chỉ đành ngoan ngoãn dẫn Đường Tiểu Bạch đến ện Chiêu Nhân yết kiến Thái hậu.
Từ chỗ Hoàng hậu sang đến chỗ Thái hậu, Đừng Tiểu Bạch chẳng cảm th nhẹ nhõm hơn chút nào. Thái hậu là tổ mẫu ruột của tiểu thái tử ở phủ Vĩnh Phúc. Gọi nàng đến, chắc c là để hỏi chuyện thích khách.
Mà chỉ cần ai hỏi đến chuyện này, đều khả năng dẫn đến việc lộ ra thân thế của Tiểu Tần, vì vậy nàng hết sức cẩn trọng.
“Nghe nói đứa bé này m ngày trước từng bị thích khách uy h.i.ế.p trong phủ?” Quả nhiên Thái hậu vừa gặp đã hỏi.
“ ạ.” Hoàng hậu Nguyên Thị tỏ vẻ thương cảm. “Thật tội nghiệp, bị dọa cho sợ đến mức mất hồn.”
“Đã biết nó bị dọa hỏng , hoàng hậu còn triệu nó vào cung, định dọa nó thêm lần nữa ?”
Điện trong phút chốc rơi vào im lặng. Đường Tiểu Bạch sững sờ ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Thái hậu.
Ánh mắt đó kh sắc, cũng chẳng thâm sâu, kh mang ý cười, lại càng kh dịu dàngchỉ nhàn nhạt, pha chút dò xét.
Sau khi nàng vài giây, Thái hậu thu hồi ánh mắt, cất giọng phần nghiêm khắc: “Chỉ là một đứa trẻ vô tội, thế mà ngươi lại long trọng triệu nó vào cung, chẳng những khiến nó hoang mang bất an, lại còn ép nó nhớ lại chuyện kinh hồn hôm , làm thể nhẫn tâm như thế? Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, chẳng lẽ một chút lòng từ bi cũng kh ?”
Lời lẽ như đánh thẳng vào mặt, khiến Hoàng hậu đỏ bừng trắng bệch, nửa câu cũng kh đáp lại được.
Đường Tiểu Bạch cũng sững . Thái hậu… là quý nhân trời ban cho nàng thật ? Đây là tình tiết gì thần kỳ quá vậy?
“Đưa nó về .” Thái hậu nhàn nhạt phất tay.
Từ đầu đến cuối kh nói với Đường Tiểu Bạch một lời nào, ngay cả ánh cũng là kiểu cao cao tại thượng, nhưng lại khiến ta cảm nhận được sự che chở rõ ràng.
Tại Thái hậu lại bảo vệ nàng?
Đường Tiểu Bạch kh nghĩ ra được, đành cẩn trọng, bắt chước cung nữ dẫn đường mà hành lễ lui ra. Sắp lui đến cửa, thì sau lưng chợt vang lên tiếng truyền cao giọng: “Hoàng thượng giá lâm!”
Đường Tiểu Bạch bị cung nữ bên cạnh kéo tránh sang một bên, lập tức quỳ xuống.
Tà áo vàng rực đập vào tầm mắt, lòng Đường Tiểu Bạch kh khỏi siết lại.
Lý do lần này bị triệu vào cung, trong lòng nàng đã hiểu rõ như gương. Hoàng đế trong lòng ều giấu giếm, lo sợ vị tiểu thái tử ở Vĩnh Phúc sẽ cấu kết với Quận vương Thường Sơn nắm giữ binh quyền, càng sợ cả Yến Quốc C cũng bị kéo vào.
Cho nên vụ thích khách lần này, Hoàng đế kh dám lơ là, lại cũng kh dám c khai ều tra, nên mới rón rén tìm đến một đứa bé như nàng để thăm dò, còn trốn ở sau nghe lén.
Giờ bị Thái hậu cắt ngang, liền dứt khoát xuất hiện luôn. Xem ra hôm nay là khó thoát .
Đang nghĩ vậy thì tà áo kia đột nhiên dừng lại trước mặt nàng.
“Đây là ái nữ của Đường Thế Cung ?” Giọng nam trên đầu, kh rõ vui giận.
“Hoàng đế sẽ kh đặc biệt đến vì một đứa trẻ này đ chứ?” Thái hậu lạnh nhạt hỏi.
Tà áo vàng khẽ động, Hoàng đế bước sang bên cạnh: “Trẫm nghe nói Thái hậu và Hoàng hậu lần lượt triệu kiến đứa bé này, nên tò mò đến xem thử.”
Thái hậu chỉ khẽ “ồ” một tiếng, chẳng tỏ rõ thái độ, nói: “Hoàng đế cũng đã , đưa ra khỏi cung .”
Cung nhân vừa đáp “Dạ”, đã nghe Hoàng đế cất lời: “Khoan đã”
Chưa có bình luận nào cho chương này.