Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 16: – Ta và trước đây có gì khác nhau
Hải đường tầng tầng cánh, đậu trên cành như mây chiều chấm nhuộm.
Dưới tán hoa đặt một chiếc đệm thấp phủ gối mềm, hai cô bé ngồi sát vào nhau, mỗi cầm một cuốn sách trong tay.
Cô gái mặc áo đỏ lớn tuổi hơn nghiêng đầu đứa bé gái nhỏ n tinh xảo như búp bê bên cạnh, khóe mày khóe mắt ánh lên nụ cười rạng rỡ, chỉ tiếc là lời nói thì chẳng dễ nghe chút nào:
“ ? Nhận ra được m chữ?”
Một câu giễu cợt trắng trợn. Đường Tiểu Bạch kh muốn nói gì cả.
Hôm qua nàng còn đầy tự tin vỗ n.g.ự.c cam đoan với Tiểu Tần, vậy mà sau khi quay về Minh Nguyệt Lâu, nàng lục tung cả phòng tìm sách, kết quả kh tìm được l một mảnh gi chữ.
Thế là sáng nay, nàng đành đến làm phiền Đường Kiều Kiều xin sách.
Đường Kiều Kiều kh nói hai lời, tiện tay lôi ra một cái túi vải dài vứt cho nàng.
Mở ra xem, bên trong là một cuộn thư, mở ra thì th đầy kín chữ, toàn là chữ viết tay.
chép thư này hẳn là luyện chữ, nét chữ đoan chính, cuộn thư sạch sẽ, kh hề vết sửa nào.
Nhưng mà
Nàng! Kh! Biết! Chữ!
Nàng mới xuyên vào truyện được m ngày, lại toàn tâm toàn ý lo cho Tần Thiên đến mức quên mất bản thân ở đây thực chất là một… kẻ mù chữ!
Một cuộn thư đầy ắp chữ như vậy, kh là kh nhận ra được chữ nào, nhưng đếm trên đầu ngón tay cũng kh đủ.
Cho dù lùi một vạn bước mà nói, giả sử nàng nhận được hết chỗ chữ kia, cũng kh đọc trôi nổi một câu.
Vì kh! ! Dấu! Chấm! Câu!
Nàng chỉ vì nhận ra được ba chữ “Minh Nguyệt Lâu” trước cửa mà tự tin nghĩ thể làm thầy khác.
Quá mất mặt !
Đường Tiểu Bạch đặt cuộn thư xuống, ngửa đầu trời, thở dài một hơi.
Đường Kiều Kiều nghe tiếng thở dài, lại liếc nàng, th nàng đang ngẩn lên trời, kh khỏi bật cười:
“Nghĩ gì thế? tự dưng lại bảo muốn đọc sách?”
Đường Tiểu Bạch thu hồi ánh từ bầu trời, quay đầu Đường Kiều Kiều, ánh mắt đã kiên định hẳn lên:
“A tỷ! muốn học chữ!”
Làm con gái, tự cường!
Nàng kh thể chịu đựng được chuyện là một kẻ mù chữ!
Kh dạy được thì học cùng Tiểu Thiên vậy!
Đường Kiều Kiều nghe thế mà mặt kh đổi sắc: “Vậy thì tiếp tục đọc !”
Nói cúi đầu bận việc của .
“Kh nói muốn đọc cuốn này.”
“Vậy muốn đọc cuốn nào? Chỉ cần nói ra được tên, ta sẽ tìm cho .” Ngữ khí đầy vẻ châm chọc.
Đường Tiểu Bạch cố nhịn, nói: “Ý là, muốn học!”
Lúc này Đường Kiều Kiều mới ngẩng đầu lên, ngạc nhiên đánh giá nàng m lần: “Đi học? Đi học làm gì?”
“Học chữ đọc sách chứ !” Đường Tiểu Bạch nhớ trong nguyên tác Đường Kiều Kiều hình như là một mỹ nhân não rỗng, bèn nói:
“Ngoại tổ và các cữu cữu đều là tài tử, trong cũng một nửa là dòng m.á.u nhà họ Cố, trời sinh đã yêu thích việc học! Dù trước kia kh thích học, thì bây giờ cũng đã tỉnh ngộ !”
Lời lẽ hùng hồn, quyết liệt như vỗ đất mà thề. Đường Kiều Kiều nghe mà bật cười:
“ trước kia”
Nói được nửa câu, bỗng nhíu mày, lộ ra vẻ nghi hoặc.
“ trước kia… cơ?” Đường Tiểu Bạch dè dặt hỏi.
Đường Tiểu Bạch kh ký ức gì về nguyên chủ, cũng kh thể dò la được tính cách của Đường Tiểu Bạch ngày trước từ miệng m nha hoàn thân cận.
Nhưng lạ là, m ngày nay, chưa ai cảm th nàng gì bất thường? Giờ thì Đường Kiều Kiều cuối cùng cũng nhận ra nàng kh giống trước kia ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-16-ta-va-truoc-day-co-gi-khac-nhau.html.]
Thế nhưng, Đường Kiều Kiều ngẫm nghĩ hồi lâu lại lắc đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Trước kia cũng kh biết suốt ngày bận gì, ta lại chẳng nhớ ra được việc đàng hoàng nào từng làm!”
Trong lòng Đường Tiểu Bạch khẽ động, đột nhiên hỏi: “A tỷ, lần trước đánh Cố Do, đánh là vì chuyện gì?”
“Chẳng vì”
Nói được nửa câu thì khựng lại. “Chuyện vặt vãnh của bọn trẻ các , ai mà nhớ!” Đường Kiều Kiều cau mày nói.
Trong lòng Đường Tiểu Bạch lại khẽ động, tiếp tục dò hỏi: “Vậy a tỷ th bây giờ so với năm ngoái, thay đổi lớn kh?”
Nàng vừa hỏi xong, Đường Kiều Kiều lại hiện vẻ mặt mơ hồ như đang cố nhớ ều gì.
Nghĩ ngợi cả một lúc lâu, dường như vẫn kh nghĩ ra được kết quả, cuối cùng qua loa đáp:
“ thể thay đổi gì được? Chẳng vẫn y như trước, khiến ta chán ghét?”
Đường Tiểu Bạch im lặng. Đường Kiều Kiều nàng kỳ quái:
“ hỏi m chuyện này làm gì vậy?”
Đường Tiểu Bạch lau mặt, chuẩn bị hỏi câu cuối cùng: “A tỷ, cái họ Nguyên đó là ai nhỉ”
“Nguyên Ngũ!” Đường Kiều Kiều nhắc nhở, “Nguyên Ngũ làm ? ” Giọng ệu chẳng l một tia kinh ngạc, như thể nàng vốn dĩ vẫn luôn hay quên như vậy.
Đường Tiểu Bạch im lặng một lát lại hỏi:
“Tỷ còn nhớ trước đây ta với Nguyên Ngũ thân lắm kh?”
Đường Kiều Kiều chút mất kiên nhẫn: “ với Nguyên Ngũ thân hay kh chẳng lẽ kh tự biết? Ta bận tối mắt, l đâu ra thời gian mà quan tâm m chuyện của ?”
Đường Tiểu Bạch lại rơi vào trầm mặc. Nàng hiểu rõ đáp án .
Bận đến mức kh lo nổi cho , mà lại ngày ngày kè kè tr coi từng bữa ăn giấc ngủ?
Kh kh quan tâmmà là thật sự kh nhớ. Cứ như một đoạn ký ức đã bị xóa sạch.
Hoặc cũng thể là… một đoạn ký ức đã bị c vào, trong đó bao gồm cả “Đường Tiểu Bạch” này.
Trong nguyên tác vốn dĩ kh hề “Đường Tiểu Bạch”, chỉ một câu giới thiệu “ của Đường Kiều Kiều”, mà nhân vật này chưa từng được lên sân khấu, cũng chẳng l một dòng miêu tả ngoài lề.
Nhưng từ lúc nàng đến, mọi thứ thay đổinàng kịch bản, tên, còn gây ảnh hưởng đến cả các nhân vật chính của cốt truyện.
Xét như vậy, sự tồn tại của nàng là một bug trong thế giới này kh?
Vậy thì, liệu một ngày nàng sẽ bị “sửa lỗi”?
Sau khi bị sửa xong… liệu thể quay về thế giới ban đầu?
“ hôm nay là lạ thế?” Đường Kiều Kiều nghi ngờ nàng, “Kh nói muốn đọc sách ? Tự nhiên nhắc đến Cố Du với Nguyên Ngũ làm gì? Muốn học chung với bọn họ à?”
“Ờ… đọc sách” Những suy nghĩ vừa khiến Đường Tiểu Bạch ngẩn ngơ, “A Tỷ, vừa tỷ nói gì? Kh cho ta học?”
“Ai kh cho học?” Đường Kiều Kiều liếc nàng một cái, “Ta nói là kh cần đến học đường , muốn học thì cứ mời phu tử về dạy tại phủ chẳng được ? Muốn mời bao nhiêu thì mời, đến đó làm gì?”
Đường Tiểu Bạch câm nín. Là nghèo đói hạn chế tầm của ta.
“Để lát nữa bảo cữu cữu tìm giúp một nữ tiên sinh thích hợp”
“Ta kh muốn!” Đường Tiểu Bạch từ chối dứt khoát, “Ta kh muốn học ở phủ, ta muốn học!”
Sau khi hiểu rõ hơn về thân phận của , Đường Tiểu Bạch bỗng th m dè dặt trước đây đều kh còn cần thiết.
Dù cũng kh “nguyên chủ”, nàng muốn làm gì thì cứ làm, chẳng ai hoài nghi được.
Xuyên vào truyện một lần, chẳng nên trải nghiệm hết những ều đáng giá ?
Ở nhà bị một đám phu tử vây qu dạy dỗ thì gì hay ho? Nàng muốn trải nghiệm đời sống học đường của cổ đại!
Nếu Đường Kiều Kiều kh đồng ý
“ muốn học ở đâu? Quốc Tử Giám?” Đường Kiều Kiều kh những kh phản đối, mà vừa mở miệng đã nhắc tới học phủ cao nhất cả nước.
Lại đến lượt Đường Tiểu Bạch lưỡng lự: “Quốc Tử Giám nhận ta ?”
Đường Kiều Kiều bật cười ha ha: “ kh nghe ra ta đang mỉa mai à?”
Đường Tiểu Bạch hít sâu một hơi, kh chấp trẻ con, tiếp tục trình bày nguyện vọng: “Ta muốn đến thư viện để đọc sách!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.