Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 19: Phò mã của Bình Dương công chúa
Đào Tử vui vẻ dẫn A Nguyên rời . A Tiêu vẫn đứng trước cửa phòng, sắc mặt khó đoán.
Tối qua suy nghĩ lâu, cuối cùng quyết định hôm nay sẽ l cớ bệnh để từ chối ra ngoài, nghĩ rằng với sự quan tâm của tiểu cô nương kia dành cho , lẽ nàng sẽ đồng ý.
Nào ngờ, nàng vốn chẳng định dẫn theo. Kh kh dẫn theo ai, mà là chọn khác, kh chọn ...
“Thiếu chủ?” Một tiếng gọi thúc giục vang bên tai. Thiếu niên “ừ” một tiếng, xoay vào phòng.
Dù thì cũng là họa mà hóa phúc, thể kịp quay về ứng phó với đám tể tướng tới thăm...
Th qua mật đạo nối liền từ phủ Yến Quốc c ở ngõ Thân Nhân đến phủ Thái tử ở phường Vĩnh Phúc, lối ra nằm ngay trong ện Sùng Đức – nơi Thái tử Lý Mặc dưỡng bệnh nhiều năm.
“Chư vị tể tướng đã rời khỏi cung môn, khoảng một khắc nữa sẽ đến phủ Thái tử.”
Lý Mặc gật đầu, hỏi: “Ở ngõ Trường Hưng thế nào?”
Từ hôm qua, toàn thành đã bắt đầu truy lùng thích khách, nhưng trọng ểm chỉ một – chính là Tiến Tấu Trấn Châu viện ở ngõ Trường Hưng.
Chỉ là Trấn Châu xưa nay thế lực mạnh mẽ, kh ai dám động đến. Ngay cả hoàng đế cũng kh dám hạ thánh chỉ.
Kh chiếu chỉ kh tác dụng, mà là đang ngồi trên ngai vàng kia, tuy đã làm kh ít chuyện tàn độc, lại cứ muốn giữ l d nghĩa nhân đức, nên khi chưa chắc c sẽ tg, tuyệt đối sẽ kh ra mặt cho lục soát Trấn Tiến Tấu Trấn Châu viện, cũng kh muốn xé rách mặt với Quận vương Thường Sơn.
Lúc này, cần một dám kh cần chiếu chỉ mà tự ý lục soát Tiến Tấu viện của Trấn Châu.
Mà đó... đã đoán được là ai
“Phò mã đô úy Triệu Cảnh dẫn cấm vệ bao vây Tiến Tấu Trấn Châu viện!”
Quả nhiên là Triệu Cảnh!
“Triệu Cảnh xuất thân thấp kém, vốn là lính trấn thủ bên ngoài kinh thành, khi đến lượt vào kinh luân phiên c giữ, nhờ gương mặt mà bám được vào Bình Dương c chúa, được ều về nội phủ, ở lại kinh thành.”
“Vậy là phò mã của Bình Dương c chúa là nàng tự chọn?” Đường Tiểu Bạch tò mò hỏi.
Một c chúa phủ đệ riêng, thường chỉ một khả năng – là đã thành thân.
Nghĩ đến đây, Đường Tiểu Bạch bèn hỏi Đường Kiều Kiều về phò mã của Bình Dương c chúa,
Trong sách kh ghi rõ, nhưng theo suy đoán của nàng, tình cảm giữa c chúa và phò mã hẳn kh tốt. Nếu chút thân tình, thì còn chỗ cho Tần Thiên chen vào làm gì?
Nhưng bây giờ nghe kể lại, hình như kh giống nàng tưởng?
“Kh c chúa tự chọn thì ai cho phép một lính gác cổng cưới c chúa? Cũng kh biết họ Triệu kia dùng tà thuật gì mê hoặc, khuyên thế nào c chúa cũng kh nghe, cứ một mực muốn l !”
Đường Kiều Kiều hừ giọng đầy khinh miệt.
Đường Tiểu Bạch kh khỏi líu lưỡi. C chúa được sủng ái nhất lại đem lòng yêu một tên lính gác cổng vô d, trăm phương ngàn kế, kh tiếc ều gì, cuối cùng l làm phò mã.
Nếu thế kh là tình yêu đích thực thì là gì? Vậy sau này tại tình cảm lại rạn nứt đến mức liên lụy cả Tiểu Tần?
Mang theo nghi vấn , Đường Tiểu Bạch đến phủ Bình Dương c chúa.
Bình Dương C chúa – Lý Dao – là trưởng nữ của hoàng đế đương triều, mẫu thân là Chiêu phi Miêu thị, dù mất sớm nhưng lại là ánh trăng trắng trong lòng hoàng đế. Bởi thế, Lý Dao cũng là c chúa duy nhất được lớn lên bên cạnh hoàng đế, thậm chí còn được sủng ái hơn cả các hoàng tử.
Một c chúa được sủng ái đến thế, phủ đệ đương nhiên cũng cực kỳ hoành tráng. Chỉ riêng tiền viện để đỗ xe đã rộng hơn phủ Yến Quốc c đến năm phần, đủ chứa đến bốn, năm mươi cỗ xe ngựa.
Vậy mà bây giờ chỉ lác đác dăm ba chiếc xe đỗ ở ngoài. Đường Kiều Kiều th vậy cũng ngạc nhiên: “ chỉ m đến vậy?”
Tỳ nữ ra nghênh đón quay đầu lại, khẽ nói: “C chúa đang giận chuyện này đ…”
Cũng giận thôi! Đường đường là c chúa mở tiệc đãi khách, mà chỉ từng đó đến?
Lúc tới, Đường Tiểu Bạch còn nghe tỷ tỷ đoán, đến dự tiệc hôm nay ít thì bốn năm chục, nhiều thì cả trăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-19-pho-ma-cua-binh-duong-cong-chua.html.]
Vậy mà thực tế… thế này là ? Dù là vắng mặt hay đến trễ, đều là vỗ mặt c chúa.
“Bọn chúng ăn gan hùm mật gấu chắc?” Bình Dương C chúa vốc một nắm thức ăn cho cá, tức giận ném mạnh xuống hồ, sức lực lớn đến mức suýt làm rơi cả chiếc khăn thêu vàng vắt trên tay.
Đường Kiều Kiều th vậy, liền quấn chặt thêm lớp khăn trên tay, nói: “ ở ngõ Thân Nhân và phía Đ đều đã đến , chắc bên ngoài ngõ xảy ra chuyện gì.”
Dù đối mặt với c chúa, Đường đại tiểu thư cũng kh hề kiêng dè, c chúa mời ngồi thì nàng cứ thản nhiên ngồi xuống bên cạnh, dáng vẻ lời nói đều ung dung.
C chúa chẳng để ý, vẫn tự tức giận: “Xảy ra chuyện mà kh cử ai tới báo một tiếng à?”
“Nếu báo được thì bọn họ đã báo , chẳng ai muốn thất lễ với c chúa đâu.”
Đường Kiều Kiều cười khẽ. C chúa lúc này mới nguôi bớt giận.
“Hay là c chúa sai ra ngoài xem thử? Cùng lúc chặn được nhiều thế, e là chuyện kh nhỏ.” Đường Kiều Kiều đề nghị.
C chúa gật đầu, sai xem xét. Chỉ m câu qua lại, Đường Tiểu Bạch đã hiểu ra phần nào.
Vị c chúa này kh chỉ nóng tính, mà đầu óc cũng vẻ hơi chậm. Chuyện rõ ràng uẩn khúc như vậy, nàng lại kh nghĩ tới chuyện sai ra ngoài hỏi thử, chỉ biết tự nổi giận.
Nhưng mà... nàng xinh đẹp.
Nàng khoác một chiếc áo đen bên ngoài chiếc váy đỏ , mặt hoa tóc mây, ngồi tựa lan can, vóc dáng mềm mại uyển chuyển, khiến cô bé như Đường Tiểu Bạch kh khỏi ngưỡng mộ.
c chúa chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, hai ba năm nữa cũng chỉ vừa đôi mươi, đúng độ tuổi xuân sắc rực rỡ. Đường Tiểu Bạch kh khỏi nghĩ: thể nào Tần Thiên là tự nguyện kh?
Chắc là kh thể. Ý nghĩ vừa nảy ra, nàng đã tự lắc đầu.
Tuy nói với thân phận nô bộc, được sủng ái bởi một c chúa xinh đẹp là chuyện đáng tự hào, nhưng Tần Thiên cũng kh nô bộc bình thường.
ta là đọc sách ra, cũng cốt cách nho sĩ đ!
“Tiểu Bạch lắc đầu gì thế?” Bình Dương c chúa liếc nàng, mỉm cười đầy thân thiết.
nàng cứ toàn gần gũi với phản diện thế này?
Đường Tiểu Bạch âm thầm thở dài, thuận miệng đáp: “Ta đang nghĩ kh biết ngoài kia chuyện gì… ” như chợt nhớ ra ều gì, “ khi nào là đang truy bắt thích khách?”
Lời vừa dứt, hầu được c chúa sai thăm dò đã chạy vào: “ Lưu Tiểu thư , Tạ tiểu thư ,Vũ Văn tiểu thư …” Liệt kê một loạt d xưng, “ đều sai tới xin lỗi, nói là cấm vệ quân đang truy bắt thích khách, m con đường đều bị chặn, các tiểu thư đang tìm cách vòng qua phía Nam để đến.”
“Chặn m con phố lận? Bắt được chưa?” Bình Dương C chúa ngồi thẳng , truy hỏi dồn dập.
Gia nhân lắc đầu: “Vẫn chưa rõ ạ.”
Đường Tiểu Bạch thì đã mơ hồ đoán được vài phần chưa chắc đã bắt được , thể là đang vây l Tiến tấu Trấn Châu viện.
Chỉ là một nơi làm việc cấp địa phương, vậy mà lại gây ra động tĩnh lớn thế này, hoàng đế này thật đúng là... chẳng ra !
“Bắt từ hôm qua đến giờ mà vẫn chưa bắt được, còn gây ra động tĩnh như thế, đúng là một đám vô dụng!” Bình Dương c chúa cau mày, nổi giận quát.
Đường Kiều Kiều ghé sát lại, hạ giọng nói: “Ta nghe nói, cấm vệ quân phần lớn đều vây ở ngõ Trường Hưng lý ...”
“Ngươi nói thích khách ở Trường Hưng à?” Bình Dương c chúa kinh ngạc hỏi,
“Trường Hưng Lý chỗ nào?”
Đường Tiểu Bạch nghe vậy liền bật cười trong bụng. Bảo ai cũng th nàng kh biết gì là chuyện bình thường ở đây địa vị còn cao hơn nàng, tuổi còn lớn hơn nàng, vậy mà cũng kh biết cơ mà!
Đường Kiều Kiều vốn giao hảo thân thiết với c chúa, liền ghé tai nàng thì thầm m câu.
Bình Dương c chúa khẽ nhíu mày: “Chúng lục soát ở đâu thì cứ mà lục soát, cớ gì đến việc chặn khách của ta,” chỉ tay ra lệnh cho gia nhân, “ểm một đội thị vệ phủ c chúa, ra ngoài đón khách về đây cho ta! Ta muốn xem thử đội cấm vệ nào dám ngăn!”
Một khắc sau, gia nhân quay về, hoảng hốt báo: “ dẫn cấm vệ… là… là phò mã…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.