Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 49: Người ta sao giống được ngươi
Đường Tiểu Bạch mắt vừa đỏ hoe, mọi xung qu lại tưởng nàng vì ấm ức mà khóc, ai n đều lúng túng kh yên.
“Ngươi cũng bị thương ?” Cố Do cố nhịn một hồi mới chen ra được một câu như vậy, khiến đám trẻ con đều giật biến sắc.
Đường Tiểu Bạch vội lắc đầu: “Ta kh bị thương, ta chỉ đau lòng cho A tỷ thôi…”
Đúng lúc đó, Đại thẩm Cố thị từ trong ra tìm nàng, nghe được một câu nghẹn ngào pha tiếng khóc thì lòng tan thành nước, lập tức ngồi xổm xuống ôm nàng vào lòng vỗ lưng dỗ dành, dịu giọng nói:
“Đứa nhỏ ngoan, hôm nay con cũng bị dọa , trong này còn đang rối loạn, để đại thẩm đưa con về phòng nghỉ một giấc được kh?”
Đường Tiểu Bạch lập tức lắc đầu quầy quậy: “Kh! Con kh !”
Nàng cũng kh đến mức quá đau lòng vì Đường Kiều Kiều. Kiều Kiều giờ đã an toàn , đang gặp nguy hiểm là tiểu tổ t nhà nàng kia kìa.
Vạn nhất nàng rời , đám Cô thị lại giận chó đánh mèo lên đám nô bộc đã theo hôm nay thì ?
Đại thẩm Cố thị kh biết sự thật, cảm động đến mức liên tục khen “ngoan lắm”, nắm tay nàng dắt vào trong phòng.
Trong phòng, Đường Kiều Kiều đã được chuyển sang nằm trong lòng Đại Trưởng c chúa Kỷ quốc, mắt hoe đỏ nghe Phong đại phu nói:
“… tổn thương… nhưng kh nghiêm trọng, chỉ là cần …”
Kh nghiêm trọng là tốt . Đường Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Đại tiểu thư đẹp giọng ngọt, nàng th thương nàng ta lắm, bị thương ở đâu cũng kh nỡ.
Cảm xúc của Đại Trưởng c chúa cũng dần ổn định lại, vừa vỗ về thiếu nữ trong lòng, vừa nghiến răng nói:
“Thằng nhãi họ Triệu kia, tuyệt đối kh tha cho nó!”
Đường Kiều Kiều “ừm” một tiếng, ngẩng đầu tìm kiếm trong đám , dừng ánh mắt lên Đường Tiểu Bạch, vẫy tay gọi:
“Tiểu Bạch, lại đây!” Giọng vẫn khàn khàn, chẳng biết là do bị thương hay do khóc quá nhiều.
Đường Tiểu Bạch lặng lẽ bước đến, liếc dấu tay đỏ sẫm trên cổ trắng như tuyết của nàng , khẽ gọi một tiếng: “A tỷ.”
Đường Kiều Kiều chìa một tay , lòng bàn tay mở ra. Lòng bàn tay mềm mại trắng nõn chi chít vết hằn, là do lúc nàng ta siết tay quá chặt mà ra.
“Ngươi xem! Toàn là ngươi bấu đ!” Đại tiểu thư trừng nàng một cái, vẫn cái giọng chẳng m dễ chịu như mọi khi:
“Còn túm cái gì chứ? Gặp kẻ xấu kh biết chạy à?”
Đường Tiểu Bạch mím môi nàng ta, sống mũi lại bắt đầu cay xè. Đại tiểu thư liếc nàng một cái quay sang Cố thị nói:
“Đám hôm nay theo ra ngoài là do con bảo họ đứng lại ở đầu hẻm, kh kh mắt, kh đến mức bán , trừ vài tháng tiền c là được!”
Cố thị lệ rưng rưng Đường Tiểu Bạch, khẽ đáp: “Được…”
…
Lý Mặc đứng ngoài, những gì nói bên trong phòng Đường đại tiểu thư, phần lớn kh nghe rõ, chỉ mơ hồ nghe th vài tiếng quát.
Bao gồm cả câu quát của phu nhân Yến Quốc c- Cố thị, dành cho tiểu cô nương kia.
siết chặt lòng bàn tay, gắng ép xuống cơn phiền muộn trong lòng.
Nghĩ đến cô bé kia rõ ràng tuổi nhỏ hơn , vậy mà lúc nào cũng dỗ dành , chờ nàng ra đây, cũng nên dịu giọng an ủi nàng đôi câu.
Nàng thích đến vậy, chắc nghe xong sẽ vui hơn một chút…
một lúc lâu sau, mới th tiểu cô nương mệt mỏi bước ra khỏi lầu Chu Nhan. Lý Mặc vừa định mở miệng, bên cạnh A Nguyên đã nh chân hơn, tiến tới đón nàng, giọng đầy lo lắng:
“Nhị tiểu thư”
Hôm nay chạy ngược xuôi một trận như vậy, Đường Tiểu Bạch quả thật đã mệt. Nhưng th A Nguyên nét mặt đầy quan tâm bước lại, nàng vẫn mỉm cười với .
A Nguyên nghiêm túc nói:
“Nhị tiểu thư hôm nay lâm nguy kh loạn, trí dũng song toàn, A Nguyên th lợi hại!”
Đường Tiểu Bạch được khen đến đỏ mặt: “Ngươi đứng ngoài hẻm th được cái gì chứ?” Rõ ràng là đang dỗ nàng thôi!
A Nguyên xấu hổ nói: “Nhị tiểu thư kh làm sai ều gì cả, nhị tiểu thư là tốt!”
Đường Tiểu Bạch nghe xong, cảm nhận được sự an ủi, kh khỏi cong mắt cười:“Cảm ơn A Nguyên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-49-nguoi-ta--giong-duoc-nguoi.html.]
A Nguyên lập tức như bị ện giật, hai mắt sáng rỡ lấp lánh nàng. Cũng là một đứa bé đáng yêu lắm!
“Chuyện hôm nay mọi cũng mệt , về nghỉ trước ” Đường Tiểu Bạch vừa nói vừa cười, ánh mắt chuyển sang gương mặt Tần Thiên, lập tức khựng lại.
Chỉ th tiểu tổ t kia mặt lạnh như sương, mắt sáng như băng, đôi môi mím chặt kh nói.
Ai lại chọc kh vui nữa vậy?
Đường Tiểu Bạch nghĩ ngợi một lát, cảm th hôm nay cũng chẳng tâm trạng dỗ dành , bèn tiếp tục nói:
“Các ngươi cứ về nghỉ ngơi trước , giờ Thân đến rừng trúc làm bài.”
Học hành vẫn là chuyện quan trọng. Nàng vừa dứt lời, A Nguyên ngoan ngoãn đáp ứng, còn tiểu tổ t thì mím môi kh nói tiếng nào.
Đường Tiểu Bạch nhướng mày . Còn kh nói thì ta thật đó nhé?
“Nô tài chuyện muốn bẩm báo.” Tiểu tổ t cuối cùng vẫn chịu mở miệng.
Dù cũng là tổ t do rước về, Đường Tiểu Bạch vẫn chừa cho chút thể diện
…
“ chuyện gì tìm ta?” Sau khi về đến Minh Nguyệt Lâu, Đường Tiểu Bạch giữ Lý Mặc lại một .
ấp a ấp úng một hồi, khô khốc hỏi một câu: “ kh chứ?”
Đường Tiểu Bạch sững : “Kh mà… chẳng ngươi chuyện ?”
Lý Mặc lại nghẹn họng. Ban đầu nghe nói nàng bị phu nhân Yến Quốc C mắng cho một trận, tưởng rằng nàng nhất định đang buồn bực, nên trong lòng đã chuẩn bị bao lời an ủi và khen ngợi.
Ai ngờ A Nguyên lại giành nói trước hết cả .
vốn chẳng giỏi ăn nói, nhất thời thật sự kh biết nên nói gì cho .
khác xoắn xuýt thế này cũng chút thú vị. Đường Tiểu Bạch đứng xem một lúc, đang định tìm chỗ ngồi xuống tiếp tục xem, thì thiếu niên vẫn đang giằng co tại chỗ bỗng động đậy.
giơ tay lên, động tác cứng ngắc vỗ nhẹ lên đỉnh đầu nàng một cái.
Chỉ một cái. lập tức rụt tay lại.
Tựa như sợ kh rụt đủ nh, dứt khoát giấu tay ra sau lưng, ánh mắt d.a.o động chột dạ, gương mặt trắng trẻo tuấn tú thoáng hiện lên một tầng đỏ ửng khả nghi.
Đường Tiểu Bạch chớp mắt, mím môi định nhịn cười, nhưng niềm vui trong lòng quá đầy, vẫn tràn ra khỏi khoé mắt, khoé môi.
Lý Mặc chút lúng túng: “ cười gì?”
Tiểu cô nương cười đến mức đôi mắt cong tít: “A Mặc an ủi ta, ta vui chứ !”
Lý Mặc cố giữ vẻ nghiêm túc: “Vừa nãy nhị tiểu thư chẳng đã được A Nguyên an ủi vui vẻ ?”
Nàng bật cười thành tiếng: “Nhưng bây giờ còn vui hơn nữa!”
Lý Mặc nàng một hồi, cuối cùng cũng kh nhịn được mà khóe môi khẽ cong lên.
Nàng cười tươi tiến lại gần nửa bước, hỏi: “A Tiêu chẳng lẽ kh lời nào an ủi ta ?”
Nhắc đến chuyện này, Lý Mặc lại mất hứng: “Nhị tiểu thư chẳng đã nghe hết từ A Nguyên ?” từ trước đến nay chưa từng an ủi ai, nghĩ ra được cũng chỉ chừng đó lời.
“ khác nói, giống A Tiêu nói được?” Tiểu cô nương nắm l tay áo lắc lắc, nụ cười ngọt ngào như mật, “Ta muốn nghe A Tiêu nói!”
Lý Mặc chỉ cảm th nàng lắc đến mức nửa tê rần. Từ nhỏ đến lớn, tiếp xúc toàn là những lớn tuổi hơn nhiều, Đường cô nương là cô gái nhỏ đầu tiên gặp.
Luôn mềm mại, ấm áp như thế, chỉ một câu nói đơn giản mà qua miệng nàng như tẩm mật, khiến ta kh thể nào cự tuyệt.
Nói thì nói thôi.
khẽ ho một tiếng: “Nhị tiểu thư hôm nay… tốt.”
Quyết kh muốn lặp lại lời của A Nguyên, nên cuối cùng chỉ ép ra được m chữ như vậy.
Nói xong vẫn th cô nương nhỏ vẫn tr mong , như đang thúc giục tiếp tục.
Lý Mặc cứng ngắc: “Hết !”
“Ha ha ha ha ha…” Tiểu cô nương lập tức cười ngả nghiêng, túm l tay áo trượt xuống từng chút một. Lý Mặc giơ tay đỡ l, cô nương lảo đảo liền ngã vào lòng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.