Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 62: Diễn chưa đủ hay
Đường đại Tiểu thư nghe nàng nói vậy, gò má lập tức ửng hồng, liếc nàng một cái đầy ngượng ngùng lẫn giận dỗi:
“Chuyện gì chứ? Ta với Tấn vương thể chuyện gì được?”
Đường Tiểu Bạch cân nhắc hỏi: “Tấn vương từng”
“Kh !” Đại Tiểu thư lập tức phủ nhận dứt khoát.
“Ý ta là, tỷ nợ ân tình gì với Tấn vương kh?”
“Nợ chứ!”
Tim Đường Tiểu Bạch khựng lại một nhịp, vội vàng truy hỏi: “Nợ thế nào?”
“Kh lần trước nhờ đưa ra khỏi phủ Thái tử ?”
Đường Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm, thì ra là chuyện đó… “Nhưng mà đưa ra đâu?”
Đường Kiều Kiều liếc nàng bằng ánh mắt “ ngốc thật đ”:
“ ta là Tấn vương, chỉ cần đồng ý là đã nợ ta một ân tình !”
Đường Tiểu Bạch cũng trừng mắt lại: “Vậy lần sau tỷ thể đừng làm m chuyện kiểu ‘mượn da hổ để đàm phán’ thế này kh?”
“Ta làm vì ai?”
Đường Tiểu Bạch cười gượng, lại hỏi: “Trừ chuyện đó ra, còn chuyện nào khác kh?”
“Hết .”
Đường Tiểu Bạch cuối cùng cũng yên tâm.
Xem ra chuyện khiến đại tiểu thư si mê Lý Sơ vẫn chưa xảy ra, việc Triệu Cảnh mời Lý Sơ tới lẽ chỉ là trùng hợp.
Vậy thì dễ xử lý hơn nhiều !
“Kh nợ ân tình là tốt ! A tỷ, th Tấn vương là kẻ bạc tình vô nghĩa, chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn!”
Đường Kiều Kiều nàng đầy khó hiểu: “Chúng ta vốn dĩ vẫn luôn giữ khoảng cách mà?”
Đường Tiểu Bạch chớp mắt, hỏi: “Vậy… Tấn vương mong chuyện của Triệu Cảnh cứ thế mà”
“‘Mà’ cái gì?” Đại Tiểu thư cười nhạt, “ định nói là bóc trần Triệu Cảnh hả? Bóc trần sọ chắc?”
Đường Tiểu Bạch còn đang cười khúc khích thì bỗng nghe bên ngoài tiếng vó ngựa rầm rập lao tới, nàng và Đường Kiều Kiều nhau, vội vàng nằm xuống xe, lại bắt đầu rên rỉ: “Ôi da… ôi da…”
chưa tới, tiếng đã vang lên, chính là giọng của Bình Dương c chúa: “Tiểu Bạch đỡ hơn chút nào chưa?”
Cố Duyên đáp thay: “Vẫn chưa khá hơn, cứ khóc đòi về nhà mãi.”
Đường Tiểu Bạch đành “hức hức” hai tiếng, làm bộ kêu lên: “A tỷ, muốn về nhà…”
Bên ngoài, c chúa Bình Dương như bật cười: “Ta vào xem thử!”
Xe ngựa dừng lại, bên ngoài chợt im lặng một thoáng. Đường Tiểu Bạch còn đang cân nhắc xem nên thể hiện bộ dáng gì để gặp c chúa Bình Dương, thì đột nhiên nghe th tiếng hét chói tai: “Rắn! rắn!”
Rắn!
Từng sợi l tơ trên Đường Tiểu Bạch dựng đứng cả lên. Đường Kiều Kiều lập tức siết chặt nàng vào lòng. Ngay sau đó là tiếng ngựa hí kinh hoảng, xe ngựa rung lắc dữ dội, hai tỷ bị hất ngược ra sau.
Còn chưa kịp rơi xuống, xe lại dằn mạnh lần nữa, đẩy cả hai đổ nhào ra phía trước, suýt chút nữa rơi khỏi xe.
Ngựa hoảng loạn !
Con ngựa bị kinh sợ hí vang, lao như ên, Đường Kiều Kiều ôm chặt bị va đập khắp xe, mắt th sắp va vào khung cửa sổ, xe bỗng lắc mạnh một lần nữa, hai bị hất văng ra ngoài xe
Chết chắc !
Đường Tiểu Bạch theo phản xạ nhắm nghiền mắt. Nhưng tai nạn dự đoán lại kh xảy ra. Khi rơi khỏi xe, nàng đụng một thân hình.
Lồng n.g.ự.c kia rộng lớn, rắn chắc.
Ngay sau đó, một cánh tay mạnh mẽ ôm l cả hai, tung nhảy một cái, nhẹ nhàng hạ xuống đất, đẩy hai vào lòng một khác.
“Kiều Kiều? Tiểu Bạch?” Cố Duyên hốt hoảng gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-62-dien-chua-du-hay.html.]
Đường Tiểu Bạch mở mắt, đập vào mắt là một vùng cỏ x biếc, tràn đầy sức sống.
“Ui dahai cô nương mềm mại thế này mà đụng cũng mạnh quá nha!”
kia giờ mới lên tiếng kêu đau. Đường Tiểu Bạch ngẩng đầu, th khuôn mặt râu ria chẳng được m phần sạch sẽ mà lại vẻ phong lưu kia.
đó vẫn theo thói quen vỗ vỗ vai và n.g.ự.c áo, bỗng phát hiện hai cô gái đang , bèn cười giải thích giống lần trước:
“Thói quen mà, quen !”
Đường Tiểu Bạch bỗng th mắt nóng ran. kia hơi ngẩn ra, chỉ vào nàng và Đường Kiều Kiều nói với Cố Duyên:
“Hai vị tiểu thư bị dọa sợ .”
Đường Kiều Kiều lau nh khóe mắt, gạt tay Cố Duyên ra, đứng thẳng dậy, chỉnh lại tư thế, nghiêm túc hành lễ với nọ, giọng hơi khàn: “Đa tạ ân cứu mạng!”
Chưa dứt lời, tiếng vó ngựa từ sau vang lên dồn dập.
Ngoảnh đầu lại, đã đến gần. Kẻ dẫn đầu, gương mặt tuấn tú lạnh lùng, khí thế nghiêm nghị, chính là Tấn vương Lý Sơ.
Đường Tiểu Bạch chợt sực nhớ.Chẳng đây chính là chuyện kia còn chưa xảy ra ?
Trong nguyên tác từng nói đến mối duyên giữa Đường Kiều Kiều và Lý Sơ: nàng từng gặp nạn vì ngựa hoảng, may mà Lý Sơ ngang qua, ra tay cứu giúp.
Kh gì dễ khiến lòng thiếu nữ rung động bằng cảnh hùng cứu mỹ nhân. Thêm nữa Lý Sơ lại tuấn tú, thân phận tôn quý, kiêu ngạo như Đường đại tiểu thư thế là đổ rầm luôn.
Nhưng trong sách lại kh ghi cụ thể xảy ra lúc nào. Liệu là hôm nay?
Nếu kh nhờ vị “đại ca râu rậm” kia vẻ là gián ệp từ Trấn Châu thì hôm nay cứu Đường Kiều Kiều đáng ra là Lý Sơ mới đúng.
Thế thì, vì lại sự xuất hiện của râu rậm này?
Chẳng y là thị vệ của Tô Thuấn Kh ? lại xuất hiện ở tiểu lộ phía nam ngoại thành kinh sư? Lại còn đeo bọc hành lý?
Dù Đường Tiểu Bạch chưa hỏi, nhưng Cố Duyên và Lý Sơ tất nhiên sẽ hỏi. Và câu trả lời của kia lại giản dị đến kh ngờ:
“Ta vốn là thị vệ của tiến tấu sứ Trấn Châu, nhưng giờ từ quan ! Mẫu thân ở quê đã chuẩn bị sẵn thê tử cho ta, bảo ta mau về nhà cưới đ!” Cười hề hề, vẻ mặt thật thà chất phác.
Trong lúc nói chuyện, Triệu Cảnh và c chúa Bình Dương cũng vừa chạy đến. Triệu Cảnh nhận ra này, nhưng khi th chỉ hơi đổi sắc mặt, kh nói gì cả.
“Ngươi thân thủ thế này, thể vào làm thị vệ trong phủ Tấn vương.” – Lý Sơ nói.
Trước đó Cố Duyên đã kể lại với việc hai tỷ nhà Yến Quốc C được cứu thế nào – thể từ trong xe ngựa mất kiểm soát cứu được hai mà kh hề xây xát, đương nhiên thân thủ chẳng tầm thường.
Huống chi lại còn là của Tô Thuấn Kh.
Gã râu rậm ngẩn ra, chút luống cuống: “Nhưng ta còn về nhà”
“Ngươi kh bằng lòng à?” – Lý Sơ trầm giọng, hàm ý uy hiếp.
Gã râu rậm bắt đầu ỉu xìu: “Mẫu thân bảo ta về nhà…”
“Cao thủ trong phủ Tấn vương nhiều như mây, hà tất làm khó ta?” – Đường Kiều Kiều bỗng mở miệng.
Lý Sơ lạnh lùng liếc nàng một cái, kh nói gì thêm. Đường Kiều Kiều quay sang gã râu rậm, nói: “Hôm nay ngươi đã cứu tỷ ta, ân tình này, phủ Yến Quốc c ta ghi nhớ!”
Gã râu rậm gãi đầu, hơi ngại ngùng hỏi: “Vậy… thưởng kh?”
Khóe miệng Đường Kiều Kiều giật nhẹ, sang Cố Duyên. Thân phận bọn họ thế này, ai lại mang tiền bạc theo ?
Cố Duyên lập tức tháo ngọc bội buộc bên h xuống. Gã râu rậm nhận l ngọc bội, nhưng vẫn chưa th đủ, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam, lén liếc đầu Đường Kiều Kiều, cười hề hề: “Đại tiểu thư thưởng cho ta cái trâm vàng được kh? Ta đem về tặng tân nương nhà ta!”
Đường Tiểu Bạch cạn lời. Diễn lố đ! Kh th sắc mặt đại tiểu thư đổi ?
“Trâm cài hoa thì ?” – Đường Tiểu Bạch định lên tiếng hòa giải, nhưng bị Đường Kiều Kiều giữ tay lại khi đang định rút trâm ra.
Đại tiểu thư mặt lạnh như sương, rút một cây trâm vàng hình chim sẻ từ trên đầu xuống, kh thèm , tiện tay ném xuống đất trước mặt gã râu rậm.
Đối phương nh tay lẹ mắt chộp l, cười hớn hở: “Đa tạ đại tiểu thư ban thưởng!”
Chưa dứt lời, đại tiểu thư đã phất tay áo bỏ . Đường Tiểu Bạch lúc rời còn quay đầu lại gã râu rậm đang cúi đầu mân mê cây trâm vàng, lắc đầu thầm nghĩ:
Diễn vẫn chưa đạt lắm đâu...
Chưa có bình luận nào cho chương này.