Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 76: – Không Trông Chừng Được Đại Tiểu Thư
Bữa yến tiệc trong cung tối nay, về lý thuyết là tiệc mừng sinh thần Thái tử. Nhưng Đường Tiểu Bạch nghĩ đến việc bản thân Thái tử còn đang nằm liệt giường trong phủ Thái tử, cảm th buổi tiệc này thật là vô vị.
ều, chuyện thú vị là lại muốn đối phó nàng?
Th thế phủ Yến Quốc c đúng là khiến ta đỏ mắt ghen tỵ, ngay khi nàng vừa bước vào đã cảm nhận được kh ít ánh đầy g ghét đố kỵ.
Nhưng vấn đề là, khi nãy lúc Đường Kiều Kiều còn chưa bị Trịnh Quý phi gọi , đám này kh dám hé răng?
“Nghe nói phu tử khai tâm của Đường nhị tiểu thư xuất thân Trương gia đất Tề Châu, quả là d môn chính t! Phủ Yến Quốc c cuối cùng cũng nhớ tới việc dạy dỗ con cháu học lễ nghĩa !”
“ Trương gia ở Tề Châu nghe nói cao ngạo, đến cả hoàng tử c chúa còn chẳng chịu dạy, kh biết phủ Yến Quốc c đã bỏ ra bao nhiêu của cải mới mời được một …”
“Bao nhiêu cũng bỏ, sau này văn nhã lễ nghĩa của phủ Yến Quốc c đều tr cậy vào nhị tiểu thư !”
“Đường nhị tiểu thư bây giờ chắc đã thể mở miệng thành chương nhỉ? Chi bằng nhân dịp này làm một bài thơ mừng sinh thần Thái tử ?”
Đường Tiểu Bạch ngẩng mắt, thẳng về phía vừa chính thức gọi tên nàng, ánh mắt sáng rực khiến đối phương vô thức rụt lại.
Vị cô nương này, ngươi giỏi lắm!
Ban đầu Đường Tiểu Bạch còn đang băn khoăn, đám này tuy bu lời bàn tán trước mặt nàng, nhưng chưa ai gọi đích d, khiến nàng hơi khó phản bác.
Giọng nàng mềm nhẹ, nếu cố chen lời vào mà bị ta lấn át thì mất mặt. Mà cũng kh thể lên giọng quá lớn, dù đang ở trong cung.
Giờ chủ động gọi tên, thật là quá tốt !
Đường Tiểu Bạch khẽ ho một tiếng, nghiêm nghị nói:
“Mở miệng thành chương là nói về văn chương, tuy thơ và văn thường cùng nhau, nhưng kh thể lẫn lộn. Vị cô nương này, chẳng bằng ngươi học thêm vài chữ nữa hãy đến thử ta?”
Thiếu nữ kia mặt đỏ bừng, nhất thời nghẹn lời.
Tiểu thư nhà Thượng thư bộ Hình – Vi tiểu thư ở bên cạnh che miệng cười khẽ:
“Nhị tiểu thư nhà họ Đường mới đọc sách nửa năm, mà cách nói chuyện đã thay đổi , hay là thế này , bất kể thơ hay văn, nhị tiểu thư cứ để bọn ta mở mang tầm mắt ?”
Đường Tiểu Bạch liếc th một thiếu nữ áo lam đang bước đến, liền nhíu mày nghiêm giọng:
“Nhan Đại tiểu thư đọc sách mười m năm còn kh khiến các mở mắt, ta mới đọc nửa năm mà các đã th ta hơn Nhan đại tiểu thư, các dám khinh thường nàng đến vậy ?”
Thiếu nữ áo lam khựng lại.
“Đại,Nhan đại tiểu thư …” đã th nàng ta, sắc mặt khẽ biến.
Là thể sánh ngang Đường Kiều Kiều, nữ phụ độc ác Nhan Tĩnh Tĩnh cũng bối cảnh cực kỳ mạnh tổ phụ nàng là Thái phó dạy đương kim Hoàng đế, phụ thân là Hộ bộ thượng thư, cũng là thượng quan của hai cữu cữu Cố gia.
Bản thân Nhan Tĩnh Tĩnh cũng kh dịu dàng dễ gần.
Vi Tiểu thư vội vàng giải thích: “Nhan tỷ tỷ, ta kh …”
“Hừ.” Nhan Tĩnh Tĩnh cười lạnh, chẳng buồn liếc kẻ khác, chỉ ngẩng cằm, cao ngạo lạnh lùng đánh giá Đường Tiểu Bạch một cái, định mở miệng
“Phụng mệnh Thái hậu, tuyên triệu nhị tiểu thư phủ Yến Quốc c!”
…
Đây là lần thứ hai Đường Tiểu Bạch bước vào cung Chiêu Nhân nơi Thái hậu ở, căng thẳng hơn cả lần trước.
Lần trước được Thái hậu triệu kiến là từ ngay trước mặt Hoàng hậu và Hoàng đế, khi đó nàng như đang ở trong hiểm cảnh, lời triệu kiến của Thái hậu chẳng khác gì cọng rơm cứu mạng.
Nhưng lần này thì ? Nàng đang đấu khẩu vui vẻ với đám cô nương kia, tự dưng Thái hậu lại gọi nàng, là vì chuyện gì?
Trong cung Chiêu Nhân vẫn yên tĩnh như lần trước, Đường Tiểu Bạch cung kính hành lễ xong thì cúi đầu đợi Thái hậu lên tiếng.
Thái hậu kh mở miệng ngay, ánh mắt dừng trên nàng một lúc mới nói: “Ngẩng đầu lên.”
Đường Tiểu Bạch làm theo, nh chóng liếc Thái hậu một cái. Khuôn mặt gầy gò, thần sắc lạnh nhạt, khí chất kh giận mà uy.
Ánh mắt nàng kh khác lần trước là m, chỉ là ngoài dò xét còn mang theo vài phần nghi hoặc.
“Ngày Tết Đoan Ngọ, ngươi ở phủ Thái tử bao lâu?”
Đường Tiểu Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là vì chuyện này.
Từng nghe nói trong lòng Thái hậu chỉ vị hoàng tôn này , quả nhiên là thật.
“Hồi bẩm Thái hậu, chưa đến hai c giờ.” Biết rõ lý do , Đường Tiểu Bạch cũng bớt căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-76-khong-trong-chung-duoc-dai-tieu-thu.html.]
“ gặp Thái tử kh?”
“Kh ạ.”
Thái hậu khựng lại. Kh gặp? Vậy Thái tử vì lại chiếu cố nàng đến thế?
“Thái tử nói với Ai gia, hôm đó ở phủ Thái tử ngươi chịu chút ủy khuất, là ủy khuất gì?”
Ủy khuất? Cái gì mà ủy khuất?
Đường Tiểu Bạch nhất thời kh nhớ ra. Nghĩ kỹ một hồi, nàng hơi nhướn mày đáp:
“Cũng kh gì, chỉ là Tấn vương ện hạ…”
M cái ý đồ nhỏ mọn của Tấn vương, nàng kh vạch trần cho thiên hạ biết mới là lạ!
…
Nửa c giờ sau, Đường Tiểu Bạch được đưa trở lại yến tiệc trong cung.
Vừa vào cửa, nàng đã nghe th Tấn vương Lý Sơ đang nói:
“Đã là hiểu biết sâu rộng, lại cư xử hung hăng như thế?” Giọng ệu nghiêm lạnh, như đang khiển trách ai đó.
Đường Tiểu Bạch vào trong, th ánh mắt cả đại ện đều đổ dồn lên Lý Sơ.
Mà đối diện , chính là hai tiểu mỹ nhân. Một là Nhan Tĩnh Tĩnh, còn lại là đại tiểu thư nhà nàng.
…
“Tỷ với Nhan Tĩnh Tĩnh cãi nhau à?” Sau khi tan yến rời cung, Đường Tiểu Bạch hỏi.
“Kh mà.” Đường Kiều Kiều lơ đễnh đáp, nhưng ánh mắt lại lảng .
Đường Tiểu Bạch theo ánh mắt nàng, vừa khéo th Tấn vương Lý Sơ bước ra từ cổng cung nguy nga, áo yến màu tím sẫm thêu giao long, dưới ánh đèn toát lên vẻ uy nghiêm dữ tợn, nhưng dáng cao lớn tuấn tú của vị hoàng tử trẻ tuổi cùng dung mạo tuấn mỹ khiến khí thế đó dịu , chỉ còn lại vẻ cao quý lạnh lùng, mang theo một thứ mê lực cấm dục khiến ta liếc lần nữa.
Ngay cả Đường Tiểu Bạch cũng nhịn kh được mà thêm hai lần.
“Tấn Vương Điện hạ ”
Sắc mặt Đường Tiểu Bạch khẽ biến đổi. Chỉ vì thêm hai lần, liền kh kịp giữ được Đại tiểu thư, để nàng thẳng về phía Lý Sơ.
Đường Kiều Kiều uyển chuyển thi lễ với Lý Sơ: “Lần trước đa tạ Tấn vương ện hạ!”
Giọng nói trong trẻo như tiếng ngọc va chạm, lại thiếu m phần kiêu ngạo thường ngày, để lộ ra vẻ dịu dàng ngọt ngào của một thiếu nữ.
Lý Sơ cụp mắt thoáng qua búi tóc mây của nàng, giọng nói lãnh đạm: “Bản vương chẳng qua chỉ xét sự mà làm.”
Động tác đứng dậy của Đường Kiều Kiều khựng lại một thoáng, nói: “Hôm Trùng Dương ện hạ ra tay tương cứu, thần nữ vẫn chưa kịp đích thân cảm tạ.”
“Chỉ là chuyện nhỏ.” Giọng Lý Sơ vẫn lãnh đạm, nói xong thì chắp tay sau lưng, ánh mắt kh mà thẳng qua bên cạnh nàng.
Thị tòng dắt ngựa đến, Lý Sơ đặt chân lên bàn đạp phóng lên ngựa, tà áo tung bay, thân hình dứt khoát, tuấn lãng.
Đường Tiểu Bạch bĩu môi, tiến lên kéo Đại tiểu thư vẫn còn đang dõi mắt theo bóng kia: “Đi thôi! Về nhà!”
Trên đường trở về, Đường Tiểu Bạch tr thủ tìm hiểu chuyện vừa . Cũng chỉ là cái tiết mục đấu khẩu thường th trong m truyện cổ đại.
Nàng khỏi kh bao lâu, Đường Kiều Kiều quay lại, vừa khéo đụng kẻ thù kh đội trời chung là Nhan Tĩnh Tĩnh, hai liền lời qua tiếng lại.
Chỉ là chưa kịp nói được m câu thì Tấn vương Lý Sơ đã xuất hiện, sau đó, trước mặt bao , quở trách Nhan Tĩnh Tĩnh.
“ chẳng là …” Đường Tiểu Bạch mới thốt ba chữ, sau cùng lại nuốt lời định nói vào bụng.
Kh thể nhấn mạnh việc Lý Sơ cư xử khác lạ được, dễ khiến thiếu nữ sinh lòng xao xuyến.
“Phụ thân và A tg trận, ngay cả Tấn vương cũng nhịn kh được mà muốn kết thân với nhà chúng ta!” Đường Tiểu Bạch cười khẩy đầy khinh miệt.
Phu nhân Cố Thị nghe xong mỉm cười dịu dàng, xoa đầu nàng, nhẹ giọng nói: “Tiểu Bạch cũng hiểu chuyện .”
Đường Kiều Kiều lại kh nói gì.
Về tới phủ, vừa đến ngoài chính viện, hai tỷ đang định cáo lui thì phu nhân Cố Thị gọi giữ Đường Kiều Kiều lại: “Mẫu thân hơi mệt, Kiều Kiều đỡ ta vào,” dặn Đường Tiểu Bạch, “Tiểu Bạch tự về , nghỉ sớm một chút, đừng ham chơi.”
Đường Tiểu Bạch đoán bà muốn nói chuyện về Lý Sơ với Đường Kiều Kiều, nên ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi hai khuất bóng, Đường Tiểu Bạch lại kh quay về Minh Nguyệt Lâu, mà xoay ngược hướng.
Một đường thẳng đến ngoài cửa nội viện, vừa ló đầu vào bóng cây ven đường liền th một bóng dáng gầy gò lặng lẽ bước ra
Chưa có bình luận nào cho chương này.