Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 84: Ai cho huynh tới.
Trong phòng lại thắp thêm vài ngọn đèn, chiếu rõ gương mặt của Đường Tử Khiêm.
Kh giống như hình tượng tàn nhẫn, độc ác được mô tả trong sách, lúc này đối diện với thân nở nụ cười ấm áp.
đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt của mẫu thân, thuận thế ôm l bà, cười nói:
"Mọi biết ta sắp về, nếu đến trước giao thừa mà còn chưa tới, chắc c mẫu thân với các sẽ nhớ ta đến kh yên lòng mất thôi!"
Cố Thị tựa vào vai , bật cười trong nước mắt.
Đường Tử Khiêm cũng khẽ mỉm cười, vươn tay còn lại ôm l Đường Kiều Kiều, ngẩng đầu lại th Đường Tiểu Bạch đứng ở bên cửa, khẽ cong môi, cười trêu chọc:
"Tiểu Bạch kh lại đây? Kh nhận ra a nữa à?"
"Kh ..." Đường Tiểu Bạch lúng túng nhích bước vào trong, lí nhí đáp, "Phòng nhỏ quá..."
Đây vốn là phòng của hạ nhân, chật chội đến mức chỉ Đường Tử Khiêm đứng trong đã th chật ních, huống hồ còn Cố Thị với Đường Kiều Kiều, nàng biết ý nên cùng Chu Tuấn đứng ở mép cửa.
Vừa mới tới gần đã bị Đường Tử Khiêm kéo vào, cùng Cố Thị và Đường Kiều Kiều bị ôm cả vào lòng.
Đường Tử Khiêm siết chặt hai tay, cười nói: "Cuối cùng cũng gặp được mọi !"
Kh hiểu sống mũi Đường Tiểu Bạch cay xè, thầm nghĩ: sau này đừng nhất thời hồ đồ mà thích Tần K Dung nữa đ...
...
"Ngay từ đầu ta đã tính toán trước sẽ lặng lẽ rời , cũng đã bàn với Trình Phó tướng , sẽ yểm hộ cho ta."
"Vậy vết thương của thì ?" Đường Kiều Kiều lo lắng hỏi.
Đường Tử Khiêm xoa nhẹ vai nàng trấn an, khi sang Chu Tuấn thì ánh mắt nghiêm lại:
"Ta cải trang một , dọc đường đều kh gì bất thường, cho đến khi cách cửa thành phía tây hơn mười dặm, gặp mai phục!"
Trong phòng lập tức yên lặng.
"Kh chừng... g.i.ế.c nhầm ?" Đường Tiểu Bạch dè dặt hỏi.
Theo lời Đường Tử Khiêm thì việc rời đội quân là hành động âm thầm, nếu ai trong quân phát hiện cũng chưa chắc biết trước vào kinh. biết chỉ Trình Phó tướng .
Mà đã giao việc yểm hộ cho Phó tướng, hẳn là cực kỳ tín nhiệm, nàng cũng kh tiện nghi ngờ lung tung.
Vậy chỉ còn một khả năng duy nhất.
Kh ai biết Đường Tử Khiêm sẽ vào kinh sớm, thì việc bị mai phục kh thể là cố tình chờ sẵn. Vậy là bị g.i.ế.c nhầm?
"Kh g.i.ế.c nhầm!" Đường Tử Khiêm cười lạnh, "Ta lặng lẽ hồi kinh, dọc đường ít lộ mặt, bọn chúng mượn cớ để ép ta xuất đầu lộ diện mới ra tay!"
Trong phòng lặng một thoáng. Chu Tuấn cất lời: "Kh thể là Trình Phó tướng. Nếu là sắp đặt, đã kh đợi đến gần kinh thành mới động thủ."
"Vậy còn ai biết hành tung của trưởng ?" Đường Kiều Kiều nhíu mày.
Mọi đều lắc đầu kh hiểu. Đột nhiên, cô bé bên cạnh khẽ rùng .
"Tiểu Bạch lạnh ? Lại đây, cho ôm cái nào!" Đường Tử Khiêm nhoẻn miệng cười, chìa tay ra.
Đường Tiểu Bạch vội lắc đầu. Nàng kh quen bị con trai lớn như vậy ôm ấp đâu.
Cố Thị mỉm cười, lại hỏi: "Con bị thương như vậy, nên ở nhà nghỉ vài hôm hãy . Bên kia, Chu tiên sinh sẽ cho theo dõi tình hình."
Đường Tử Khiêm lắc đầu: "Giờ hành tung đã lộ, ta nh chóng trở về, tránh để Trình Phó tướng gặp trục trặc."
Đường Tiểu Bạch ngửi th mùi m.á.u trong phòng vẫn chưa tan hết, kh nhịn được mà nói:
"Nếu đã thể gặp chuyện, thì khi bây giờ đã xảy ra . Vội vàng lúc chưa lành thương, lỡ ra ngoài lại bị chặn g.i.ế.c thì ?"
Từ nãy đến giờ Đường Tử Khiêm luôn cười đùa như thể đang chọc con nít, giờ mới hơi nhướng mày, đánh giá nàng một lượt cười bảo:
"Tiểu Bạch quả nhiên lớn , biết lo cho nữa kìa!"
Đường Tiểu Bạch hơi đỏ mặt. Cũng kh đến mức quá lo đâu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-84-ai-cho--toi.html.]
"Nhị tiểu thư nói đúng. Lúc này quan trọng nhất là an toàn của đại c tử. Dù thế nào, ở phủ Yến Quốc c cũng kh thể để gặp nguy hiểm." Chu Tuấn cũng tiếp lời.
Th cả Chu Tuấn cũng nói thế, Đường Tử Khiêm mới gật đầu.
Cố Thị thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng nói: "Chỗ này đơn sơ, phòng của con Kiều Kiều với Tiểu Bạch đã dọn sẵn cho con , qua đó ở nhé?"
Đường Tử Khiêm cười lắc đầu từ chối: "Nơi này vắng vẻ, ta ở đây cũng bớt gây chú ý."
Chu Tuấn cũng gật đầu tán thành: "Nói là A Tiêu bệnh , mời Phong thần y tới xem là hợp lý."
"A Tiêu?" Đường Tử Khiêm th cái tên lạ lẫm.
Chu Tuấn mỉm cười: "Là hạ nhân từng cứu Nhị tiểu thư, ở căn phòng đối diện"”vừa nói vừa liếc ra ngoài một cái.
Đường Tiểu Bạch cũng theo. Nhưng với góc độ của nàng thì chẳng th gì.
Với động tĩnh thế này, nếu A Tiêu trong phòng thì hẳn đã phát hiện khác thường, khi đang ở ngoài?
Chu Tuấn chỉ liếc một cái quay lại, tiếp lời: "A Tiêu và A Nguyên ở phòng này, hiện đều là thư đồng của Nhị tiểu thư."
Đường Tử Khiêm bật cười: "Thư đồng? Ha ha ha..."
Đường Tiểu Bạch đỏ mặt kh nói gì.
"A Tiêu ân cứu mạng với Nhị tiểu thư, kh thể so với nô bộc th thường, Phong thần y cũng từng xem qua cho ta, vừa hay thể che mắt chuyện đại c tử bị thương." Chu Tuấn nói.
Cố Thị th lý, cũng kh nói thêm, nhưng qu căn phòng vẫn nhíu mày: "Hay cứ chuyển về nhà chính ở , ta bảo Họa Mi đến chăm sóc con"
"Kh cần, ta cứ ở đây." Đường Tử Khiêm vẫn từ chối, kh biết nghĩ gì, bất ngờ nằm phịch xuống giường, vươn vai, cong môi cười: "Bảo A Nguyên đến hầu hạ ta là được !"
...
Đường Tiểu Bạch theo Cố Thị và Đường Kiều Kiều ra khỏi phòng A Nguyên, vừa liếc mắt đã th tiểu tổ t đang đứng yên dưới hành lang, bóng mảnh dẻ lặng lẽ in trên nền tuyết, đôi mắt đen tuyền xinh đẹp quét nhẹ qua mọi dừng lại nơi nàng.
Đường Tiểu Bạch lặng lẽ tiến lên hai bước, khẽ nói:
"Ổn , mau vào !" Nghĩ một lát, lại dặn, "Đừng để lộ chuyện gì đ!"
Th ngoan ngoãn gật đầu, nàng mới đuổi theo Cố Thị ra ngoài.
Ra đến cổng viện thì gặp A Nguyên đang vào, ánh mắt chạm bóng kia thì sững sờ.
A Nguyên tr tệ, trên còn vương mùi máu, sắc mặt trắng bệch kh chút huyết sắc, môi tái x, thân hình khẽ run lên.
" thế?" Cố Thị chau mày A Nguyên.
" Nô tài r a ngoài vội quá, chưa kịp khoác thêm áo, hơi lạnh một chút ạ."
Cố Thị gật đầu, dặn m câu đại loại như "phục vụ cho tốt" cùng mọi rời .
Trước khi , Đường Tiểu Bạch vẫn kh nhịn được ngoái đầu lại . Chỉ th A Nguyên chầm chậm bước về phòng , bóng lưng cứng ngắc như thể đang sợ hãi ều gì.
Nàng nhớ lại lúc nãy khi còn trong phòng, Đường Tử Khiêm nhắc đến A Nguyên, giọng ệu chút kỳ lạ, kh khỏi cảm th bất an trong lòng.
Chẳng lẽ trước khi A Nguyên ra mặt tố giác hung thủ, đã xảy ra chuyện gì đó? Hay đã đắc tội với đại c tử, giờ sợ bị trả thù?
...
Tiểu viện Nguyên Tiêu kh lớn, dù bước chậm đến đâu, cuối cùng cũng về đến nơi.
A Nguyên vừa bước vào cửa phòng
"Đóng cửa!" đang chiếm giường nằm lười nhác ra lệnh.
A Nguyên lặng lẽ khép cửa lại.
"Lại đây!"
ngoan ngoãn bước tới.
Trên giường, thiếu niên tuấn mỹ đến mức yêu nghiệt đang gối đầu lên hai tay, nửa cười nửa kh .
"Ai phái ngươi đến đây?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.