Thẩm Kiều Kiều
Chương 2:
bắt đầu theo Trịnh Duy chạy xe buýt, một năm sau, ta tỏ tình với , th ta cũng là tốt, thế là chúng chính thức đến với nhau.
Những năm đó, ngành vận tải đường bộ kiếm tiền nh. Chúng đã nắm bắt được thời cơ của thời đại, thêm vào đó hai chúng lại chịu khó, kh ngại vất vả, chẳng bao lâu đã kiếm được “thùng vàng” đầu tiên trong đời.
Khi đã chút ều kiện vật chất, chúng kết hôn. Sau khi kết hôn, tình cờ quen được một bạn làm c ty vận tải.
nghe xong, cảm th triển vọng tốt, đặc biệt động lòng, muốn đầu tư góp vốn. Trịnh Duy lúc này lại lo sợ, ta đã quen với sự ổn định, sợ rủi ro, kh muốn đầu tư.
sợ cơ hội sẽ vụt mất, thế là đã giấu ta rút hết tiền ra, ký hợp đồng. Hai năm sau, c ty vận tải hành khách kinh do thuận lợi, ngày càng phát triển lớn mạnh. Số tiền chúng được chia cổ tức hàng năm cũng ngày càng nhiều.
Trịnh Duy kh còn dậy sớm thức khuya tự chạy xe buýt nữa, cũng vào c ty bắt đầu tham gia quản lý. Hai năm sau nữa, bạn đó mục tiêu theo đuổi mới, muốn ra nước ngoài.
muốn bán cổ phần, biết được, lập tức gom tiền mua hết cổ phần của . Cho đến lúc này, chúng trở thành kiểm soát thực sự của c ty vận tải hành khách.
Trước khi bạn đó rời , đã nói với một câu: “Thẩm Kiều Kiều, em tuy còn trẻ, nhưng làm việc lại quyết đoán và bản lĩnh, tương lai của em, kh chỉ dừng lại ở đây.”
Nhờ lời chúc tốt lành của , sau ba năm nỗ lực, c ty vận tải hành khách của chúng gần như đã độc chiếm thị trường vận tải hành khách ở Giang Thành, trở thành số một đúng như tên gọi.
Tưởng rằng cuộc sống sẽ tươi sáng, đầy sức sống, thì trời lại vào lúc này ban cho một liều thuốc cực mạnh.
tiền , sự hư vinh của một số đàn cũng theo đó mà trỗi dậy. c tác khảo sát, về nhà sớm hơn dự kiến, bắt gặp Trịnh Duy và thư ký của ta đang hú hí trong phòng ngủ của chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tham-kieu-kieu/chuong-2.html.]
Tính tình của kh cho phép chịu bất kỳ sự ấm ức nào. cầm con d.a.o đuổi theo cặp gian phu dâm phụ đó khiến chúng chưa kịp mặc quần áo đã quỳ rạp ra giữa đường.
Trịnh Duy khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem cầu xin tha thứ. Nhưng , Thẩm Kiều Kiều, tuyệt đối kh là thể chứa chấp hạt cát trong mắt.
quăng cho ta một bản thỏa thuận ly hôn và hợp đồng phân chia tài sản. Dù thì ban đầu được ngày hôm nay cũng là nhờ chiếc xe buýt của ta, thế nên dù ta đã sai, vẫn sẵn lòng chia cho ta một phần ba tài sản.
Thế nhưng ta bỗng nhiên trở nên cứng rắn, tuyên bố rằng kh ta thì kh của ngày hôm nay, vậy nên c ty vận tải hành khách, ta nhất định . Nhà cửa, xe cộ và tiền tiết kiệm cũng chia đôi theo tỷ lệ. "Nếu cô kh đồng ý, chúng ta cứ kiện tụng mãi thôi, dù thời gian nhiều."
th lạ với sự thay đổi của ta. Trong cuộc đàm phán, khi ta nói ra câu đó, khóe mắt chợt liếc th bóng dáng thư ký lóe qua ngoài cửa kính, lập tức hiểu ra tất cả.
cười khẩy: "Trịnh Duy, nghĩ hôm nay được mọi thứ là nhờ chính ?"
" lại muốn xem, hai kẻ ngu các rốt cuộc thể làm ra trò trống gì."
trực tiếp bán tháo phần cổ phần của , ta kh ngờ tới, lại sợ bị khác nh chân hơn. Thế là, ta nh chóng bán nửa còn lại tài sản, đổi l tiền mặt và mua cổ phần của với giá cao. số dư trong tài khoản ngân hàng, kh thể nào ngậm miệng lại được.
"Kiều Kiều, là lỗi với em."
"Nếu em vẫn bằng lòng, chúng ta thể..."
lườm ta một cái, nh nhẹn ký xong, đeo kính râm: ", Thẩm Kiều Kiều, chưa bao giờ hối hận về lựa chọn của ."
"Chúng ta, từ nay về sau kh bao giờ gặp lại!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.