Thẩm Niệm
Chương 4:
Đầu tiên là đám a hoàn và bà v.ú trong phủ.
Họ kh biết nghe tin từ đâu về bản lĩnh của , bắt đầu lén lút tìm đến .
'Thiếu phu nhân, giúp nô tỳ xem thử, cái t.h.a.i này là trai hay gái?'
cúi đầu thoáng qua bụng cô ta-
[Nữ]
'Trai hay gái gì cũng tốt cả.' mỉm cười.
'Thiếu phu nhân, nói cho nô tỳ biết mà!'
「Con gái.」
Cô nha hoàn vui mừng nhảy cẫng lên: 「Tuyệt quá! Em chỉ mong sinh con gái thôi!」
Bà lão bên cạnh ghé lại gần: 「Thiếu phu nhân, thế con dâu của ta thì ? Nó đã t.h.a.i chưa?」
liếc bà một cái --
[Chưa]
「......Duyên chưa tới, đừng vội.」
Bà lão xị mặt xuống.
Sau đó, đến cả hàng xóm nhà bên cũng tìm đến.
Trấn Th Thạch này kh lớn, tin tức truyền còn nh hơn cả dịch bệnh.
Chẳng biết ai đã thêm mắm dặm muối cái tài " mặt đoán vận mệnh" của , truyền truyền lại thành "Đại thiếu phu nhân nhà họ Cố thể đoán sinh con trai hay con gái, một cái là chuẩn xác ngay".
: ??? nói là tướng mặt! Tướng mặt đ!
Nhưng chẳng ai thèm nghe.
Mỗi ngày đều m cô vợ nhỏ lởn vởn trước cửa nhà , giả vờ như vô tình ngang qua, chỉ để nhờ "ngó hộ một cái".
ra ngoài mua hộp phấn trang ểm mà sau lưng hẳn một hàng dài mẹ bầu theo, ngoài vào còn tưởng đang dẫn đoàn làm team building.
Bà chủ tiệm bán phấn cũng đã quá quen với : 「Cố thiếu phu nhân, cô lại dẫn khách đến mua hàng đ à?」
「......Họ kh theo ! Họ tự theo đ chứ!」
Phu quân ngày nào bãi triều về, việc đầu tiên là hỏi : 「Hôm nay lại xem cho m ?」
Vô lý nhất là một lần, đang trên phố thì gặp một phụ nữ, bụng phẳng lỳ, mắt tự động quét qua một cái --
[Con trai. Ba năm sau]
Miệng nh hơn não: 「Chị dâu, ba năm nữa chị sẽ sinh con trai.」
phụ nữ ngẩn : 「Hả?」
phản ứng kịp, cắm đầu chạy mất dạng.
Chạy tới ba con phố mới dám dừng lại thở.
Phu quân đuổi theo, chống tay vào tường thở như chó: 「Nàng... nàng chạy cái gì?」
「Em lại lỡ miệng !」
「Nàng đã nói gì với ta?」
「Em bảo ba năm nữa ta sinh con trai!」
「......」
, ánh mắt như muốn nói "Tại hồi đó ta lại cưới nàng cơ chứ".
「 đừng em như thế,」
ủy khuất nói, 「Em đã cố kiềm chế , nhưng đôi khi nó cứ tự thốt ra thôi!」
「Thế nàng kh biết ngậm miệng lại à?」
「Em đã ngậm ! Nhưng cái miệng nó kh nghe lời em!」
Phu quân hít một hơi thật sâu, lại hít thêm một hơi nữa, xong lại hít thêm cái nữa.
「Thẩm Niệm, nàng biết kh, mẹ ta hôm qua đã tìm ta nói chuyện đ.」
「Bà bảo sau này mỗi khi ra đường, nàng đeo khăn che mặt.」
「Tránh việc cứ chằm chằm bụng khác trên phố, tr như đồ biến thái .」
「??? Biến thái? Em là nữ mà!」
「Nữ thì cũng thể làm kẻ biến thái.」
Phu quân nhà cũng thêm một d hiệu là "Phu quân của Tống T.ử Nương Nương".
5
Ngày mở yến tiệc trong cung, đã biết ngay là sẽ chuyện chẳng lành.
Phu quân đã bắt đầu càm ràm từ ba ngày trước: 「Vào cung , mắt kh được bậy, miệng kh được nói bậy, th gì cũng nhịn cho ta.」
「......Được , em thừa nhận thỉnh thoảng em kh quản được cái miệng, nhưng lần đó là t.a.i n.ạ.n mà!」
「Lần nào mà chẳng là tai nạn?」
Trên đường vào cung, nắm c.h.ặ.t t.a.y , nắm đến nỗi đau cả xương.
「Nàng nhớ kỹ cho ta,」 hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc như sắp lên pháp trường,
「Trong cung kh ở nhà, nói sai một lời là mất đầu đ.」
「Em biết , em biết .」
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
「Nàng kh biết đâu. Nàng chẳng biết gì cả. Lần trước trên phố nàng bảo ta 'đừng vội, qua năm mới là thôi', kết quả ta đuổi theo nàng tận ba con phố đ.」
「Đ đâu mất đầu, ta đuổi theo để cảm ơn em mà.」
「Thẩm Niệm!」
「Được , được , em ngậm miệng, em làm tượng câm suốt buổi là được chứ gì.」
hít sâu một hơi, tiếng thở dài đó làm th chột dạ vô cùng.
Tại bữa tiệc, các phi tần ngồi thành một hàng.
Hoàng thượng ngồi phía trên, Hoàng hậu ngồi bên cạnh, bên dưới là các vị phi tần, ai n đều lộng lẫy, ngồi ngay ngắn uống trà trò chuyện.
cúi đầu làm con chim cút, mắt dán chặt vào chén trà trước mặt.
Kh . Kh . Kiên quyết kh .
Phu quân bên cạnh cũng căng thẳng kh kém, sống lưng thẳng tắp, mắt kh liếc ngang liếc dọc.
Nhịn được một nén nhang.
Hai nén nhang.
Ba nén nhang --
Đúng lúc đó Hoàng hậu lên tiếng: 「Gần đây trong cung toàn tin vui, m đều tin mừng, đúng là phúc khí của Đại Tề ta.」
Vừa nghe th ba chữ "tin mừng", mắt đã bắt đầu giật liên hồi.
Đừng ngẩng đầu. Đừng ngẩng đầu. Đừng ngẩng đầu --
「Đúng vậy ạ,」 Đức phi mỉm cười tiếp lời, 「Thần m hôm trước còn nằm mơ th ềm lành, nghĩ chắc là được trời cao che chở --」
chịu hết nổi .
Chỉ một cái thôi. chỉ một cái thôi. Kh nói gì là được chứ gì?
lén ngẩng đầu lên, mắt quét qua một lượt đám phi tần kia --
[, con trai] -- đây là Thục phi.
[, con gái] -- đây là Hiền phi.
[Chưa] -- đây là Lệ phi, bụng phẳng lì.
[, song thai, một trai một gái] -- khoan đã, đây là --
nheo mắt kỹ lại, là một vị Quý nhân nhỏ bé ngồi ngoài cùng, tr khá lạ mặt, chắc là mới tiến cung chưa lâu.
[Song thai. Long phụng. Mẹ dựa vào con mà được quý]
sững sờ.
Sau đó mắt kh tự chủ được mà tiếp tục quét xuống dưới --
[, con trai]
[, con trai]
[, con gái]
[Kh, ba năm sau]
[, nữ]
[--]
Tay phu quân đột nhiên nắm chặt l tay .
Kh kiểu nhắc nhở nhẹ nhàng, mà là cái nắm chặt như kìm sắt, hận kh thể bóp nát xương tay vậy.
"Đừng ." rít qua kẽ răng hai chữ.
"Em đâu --"
"Em đang ."
"Em chỉ liếc qua một cái--"
"Một cái cũng kh được."
"Nhưng mà cái đó--"
"Thẩm Niệm!"
Giọng hạ thấp xuống mức tối đa, nhưng giọng ệu cứ như muốn đ.â.m ta vậy, "Em mà dám nói thêm một chữ, tối nay chúng ta chia phòng!"
: "!!!"
Chia phòng?!
Kh được! Chia phòng thì biết nói chuyện với ai!
cố nuốt ngược lời sắp nói ra vào trong.
Nhưng đám bình luận kia vẫn cứ bay lượn trước mắt ! Hết hàng này đến hàng khác, cứ như đèn lồng chạy hiệu vậy!
[, nam]
[, nữ]
[Sinh đôi]
[Kh]
[--]
nhịn đến mức mặt đỏ bừng, má phồng lên như con c.
Miệng thì ngậm chặt, nhưng những dòng chữ kia cứ nổ tung trong đầu , làm ngồi kh yên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.