Thần Chiến Thuần Yêu
Chương 9:
Vương Tụng liên tục thở dài cười cười, nói sẽ về ký hợp đồng liên hệ lại với .
vừa , cửa phòng bệnh mở ra, Thẩm Gia Niên cầm một tờ gi bước ra.
tới.
"Thẩm Gia Niên..."
Thẩm Gia Niên dịu dàng mỉm cười:
"Bác sĩ kiểm tra xong, nói khả năng chữa khỏi nhỏ. Nhưng chúng ta thể đến nơi này, một lão y sĩ, lẽ cách."
Tốc độ nói của nh hơn bình thường.
còn chưa kịp buồn bã đã lại th hy vọng.
tra địa chỉ, đó là một thị trấn du lịch cách Nghi Thành hơn 600 cây số.
Sắp xếp đồ đạc đơn giản, sắp xếp cho tài xế khởi hành.
Xe chạy hơn mười tiếng đồng hồ.
Giữa đường, lo tài xế quá buồn ngủ nên để nghỉ ngơi một đoạn.
Trên xe, Thẩm Gia Niên kể cho nghe từng chút một về chuyện của và Sơ Sơ hồi nhỏ.
Đó là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn, khổ cực.
Nhưng cũng cả hơi ấm và tiếng cười.
Thẩm Gia Niên an ủi rằng thực ra họ đã may mắn .
Vẫn còn một căn nhà để ở.
Sơ Sơ cũng ngoan và hiểu chuyện.
đ.
Thẩm Gia Niên, và Thẩm Sơ Sơ thật sự giỏi giang.
Sơ Sơ bây giờ đang du lịch với Mặc Hành, nhưng cũng kh thể yên lòng về Thẩm Gia Niên.
Cô sẽ luôn dõi theo tình hình của .
Sau khi xuống xe, chúng tìm khách sạn gần nhất, kh ngủ được bao lâu thì tìm lão đ y.
Thị trấn nhỏ kh khí trong lành, trên đường toàn là những cửa hàng đặc sắc, nắm tay Thẩm Gia Niên qua từng con đường lát gạch.
Cho đến khi th lão râu bạc ngồi phơi thảo dược trong một sân viện cũ nát.
Chúng trình bày lý do, lão bắt mạch cho Thẩm Gia Niên.
Ông chăm chú lâu, một lúc sau, chậm rãi nói:
“ thể chữa được, cần thời gian nửa năm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/than-chien-thuan-yeu/chuong-9.html.]
kìm nén cảm xúc: “Ông ơi, nửa năm thể hồi phục đến mức nào ạ?”
“ lẽ sẽ gần giống bình thường, hoặc thể bị cận thị một chút, cần đeo kính.”
“Tóm lại, chắc c thể th mọi vật.”
Lời của lão rõ ràng và dễ hiểu.
và Thẩm Gia Niên quyết định ở lại đây.
Thẩm Sơ Sơ sau khi biết tin đã xúc động bật khóc.
Mặc Hành ở bên cạnh dỗ dành cô lâu.
Thẩm Gia Niên mỉm cười : “Hay là chúng ta cúp máy nhé? Nếu kh Mặc Hành sẽ còn dỗ tiếp đ.”
cười nói: “Em cũng cần dỗ đây.”
nói xong, vuốt ve khuôn mặt , những ngón tay hơi lạnh khẽ lau từng giọt nước mắt của .
Mỗi ngày đều cùng Thẩm Gia Niên đến chỗ lão để kiểm tra, phục hồi, uống thuốc, châm cứu.
Đến tháng thứ ba, Thẩm Gia Niên thức dậy đã thể th ánh sáng yếu ớt, kìm nén cảm xúc, hai tay run rẩy.
dịu dàng gọi tên hết lần này đến lần khác.
Nói rằng đã thể th đường nét khuôn mặt của .
Tháng thứ tư, khi xa, mọi thứ vẫn còn mờ ảo, nhưng đã thể phân biệt được hình dạng tổng thể.
Tháng thứ năm, khi chúng ở gần nhau, khẽ thì thầm: “Kiều Đại, đã nhớ được dáng vẻ của em .”
Tháng thứ sáu, thị lực của đã hồi phục như bình thường, đó cũng là lần đầu tiên, đỏ mặt trước mặt Thẩm Gia Niên.
Ngày chia tay, Thẩm Gia Niên l hết tiền tiết kiệm ra để sửa sang lại căn nhà cho lão, lão lắc đầu:
“Cứ quyên góp hết , cho bọn trẻ .”
mỉm cười: “Ông ơi, bên bọn trẻ thì cần chắc c quyên góp , nhưng chỗ của cũng sửa sang chứ ạ.”
liên hệ đến đây, sửa sang lại theo ý lão.
Thẩm Gia Niên quyên góp toàn bộ tiền tiết kiệm.
Thẩm Sơ Sơ quyên góp một triệu.
Mặc Hành nói mỗi năm đều sẽ đến quyên góp.
Trở về Nghi Thành, Kiều – đang yêu đương nồng cháy – vừa gặp đã lại nổi nóng.
Ông ta nói muốn bãi miễn chức Tổng giám đốc Tập đoàn Kiều thị của .
thờ ơ nhún vai, mẹ , đeo đầy trang sức, bước vào ôm thật chặt:
“Con gái ngoan, nửa năm nay con bận, mẹ nhớ con muốn chết.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.