Thần Đèn Ơi Thần Đèn
Chương 3:
Mọi bị lời của Tạ Tầm đánh lạc hướng, chẳng ai còn để ý đến cái tát dành cho tên nam sinh kia.
Thần đèn ơi thần đèn, là thần đèn âm thầm nhất thế giới của .
Tạ Tầm bước vài bước, quay đầu lại:
“Quán bún bên kia đường ăn ngon lắm.”
“Chợ bán đồ sỉ bên cạnh m cái áo thun chất lượng tốt lắm kìa.”
“Xà phòng Lifebuoy này mùi thơm đó.”
kh hiểu ý , ngẩng đầu đầy nghi hoặc.
Tạ Tầm giơ tay, ngón trỏ và ngón cái tạo thành cử chỉ "một chút xíu":
“Chỉ cần chút xíu thôi, là đủ để nuôi sống.”
Kh cần nhà hàng Tây m trăm tệ một bữa.
Kh cần dầu gội hai ba trăm tệ một chai.
Lần đầu tiên sau khi gặp lại, Tạ Tầm gọi tên .
cười, ánh mắt cong cong như trăng non:
“Lâm Chiêu Huỳnh, dễ nuôi lắm.”
kh ngờ Từ Thiên Thiên lại trực tiếp tìm đến cửa tiệm của .
Vừa th Tạ Tầm, cô lập tức nhào tới ôm chầm l:
“ kh nghe máy em? Em tìm mãi…”
Viền mắt cô đỏ hoe, một cô gái xinh đẹp khi khóc sẽ dễ khiến khác mềm lòng.
Quả nhiên, Tạ Tầm giơ tay đặt lên vai cô , một tư thế như sắp ôm vào lòng.
Nhưng giây tiếp theo, đẩy mạnh Từ Thiên Thiên ra.
“Đừng chạm vào .”
Từ Thiên Thiên sững , mắt càng đỏ hơn:
“ vẫn giận em ? Em đã thuyết phục mẹ , chỉ cần cố thêm một tháng nữa, nhất định sẽ thuyết phục được cả ba, hôn ước của chúng ta vẫn còn hiệu lực mà.”
“Kh hôn ước nào cả. chưa từng đồng ý.”
Tạ Tầm lạnh lùng cắt ngang lời cô:
“Đó chỉ là quyết định đơn phương của thế hệ trước, một trò ép duyên từ một phía.”
Sau lần đó, Từ Thiên Thiên còn quay lại m lần nữa.
Nhưng Tạ Tầm chưa từng nể mặt.
Nặng nhất là lần gọi thẳng cảnh sát:
“Muốn kết hôn thì lên m trang mai mối mà tìm. Qu rầy lần nữa lại báo cảnh sát tiếp.”
“Đừng tìm nữa, phiền, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của .”
Ngay cả ngoài vào cũng th… những lời đó quá tuyệt tình.
Quả nhiên, Từ Thiên Thiên ôm mặt chạy , một tuần liền kh quay lại.
Trong nhóm lớp lại rộ lên bàn tán:
“Trời ơi, đại tiểu thư dũng cảm theo đuổi tình yêu, kết quả bị từ chối, khóc đến tội vậy… mà Tạ Tầm này làm nhẫn tâm như thế được vậy?”
“Tình yêu kh vật chất thì chẳng khác gì cát bụi. Bản thân còn lo chưa xong thì l gì lo cho đại tiểu thư? Ngay cả cái túi cũng chẳng mua nổi, bắt ta theo khổ cùng chắc?”
“ một kiểu yêu là chấp nhận bu tay. hiểu mà. với yêu cũ cũng chia tay vì hoàn cảnh gia đình khác biệt… đến giờ vẫn nhớ mãi. Nhưng thôi, hiện thực kh tg nổi lý tưởng đâu.”
Kh biết ai đã kéo Từ Thiên Thiên vào nhóm.
Cô gửi một sticker khóc nức nở:
“Em biết là kh muốn em khổ, nhưng thật sự em kh quan tâm. Chỉ cần được ở bên , ở phòng trọ cũng kh chỉ cần tình yêu, mọi khó khăn đều vượt qua được.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bình luận này khiến kh ít xúc động.
Cứ như tiểu thuyết bước ra đời thật tiểu thư nhà giàu dũng cảm theo đuổi tình yêu, chưa bao giờ lỗi thời.
lặng lẽ rời khỏi nhóm.
Tạ Tầm đang chiên gà, hai cô gái mặt đỏ bừng, đẩy nhau lại hỏi xin số liên lạc.
“Xin lỗi bạn gái .”
Tạ Tầm vừa nói, vừa đưa gà chiên cho họ.
Ngoại hình xuất sắc, dáng cao gầy, giọng nói lạnh lùng cho dù đang đeo tạp dề trong tiệm ăn nhỏ bé này, vẫn cứ như thuộc về một thế giới khác.
Câu “ bạn gái ”, nghe cũng giống như một cái cớ để từ chối.
Tối hôm đó ăn cơm, hơi mất tập trung.
Trên TV đang chiếu quảng cáo, già Noel đội mũ đỏ cười vang câu Christmas quen thuộc.
“Nếu đã bạn gái, thì mai được nghỉ một ngày. Hai thể cùng nhau đón Giáng sinh.”
Tạ Tầm hơi khựng lại, cúi đầu giải thích:
“Kh trừ lương, coi như phúc lợi nhân viên.”
“Kh .”
Tạ Tầm chằm chằm, nhấn mạnh:
“ kh bạn gái.”
Im lặng một lúc, lại nói tiếp:
“Nhưng thích.”
Âm th ồn ào từ TV vẫn vang bên tai, trộn cùng nhịp tim đập dồn dập của .
cố l bình tĩnh:
“Thế à? Cô là như thế nào?”
Tạ Tầm dời ánh mắt nơi khác:
“Nghiêm túc, kiên định. Hồi cấp ba, cô là cô gái th minh và chăm chỉ nhất lớp.”
“Vậy tại kh ở bên nhau?”
Tạ Tầm trầm ngâm một lúc đáp:
“ từng định viết thư tỏ tình với cô … nhưng kh thể làm ảnh hưởng đến việc học của cô .”
Trong nhóm lớp, Từ Thiên Thiên đang được an ủi, kể lại chuyện xưa:
“Thật ra tụi em lẽ ra đã ở bên nhau từ hồi cấp ba , nhưng lúc đó ba mẹ em đang cãi nhau đòi ly hôn. Em chỉ biết cố gắng học giỏi, mong ểm số thể cứu vãn gia đình. Vì thế mới chọn học đại học trong nước.”
Tạ Tầm tiếp lời:
“Bạn bảo, kỳ thi đại học là tất cả với cô lúc đó. Lời tỏ tình của sẽ khiến cô thêm gánh nặng. Sau này vì vài lý do, du học, cũng kh gặp lại cô nữa.”
kh biết nên nói gì, chỉ đành nhẹ giọng:
“Kh mà, duyên thì sẽ gặp lại thôi.”
Tạ Tầm khẽ “ừ”, ánh mắt bỗng dịu lại, :
“Đã gặp lại … Hơn nữa, hình như cô mềm lòng với . Còn vẻ, đặc biệt nữa.”
Nói xong, như vô tình, hỏi ngược lại:
“Còn thì ? thích chưa? Là kiểu thế nào?”
kh tài nào nói dối được. Lặng thật lâu, mới nhỏ giọng thốt ra:
“Một từng nhuộm tóc vàng… một tốt.”
Tạ Tầm thoáng sững lại, như sực nhớ ra ều gì đó, ánh mắt thoáng hiện vẻ bối rối và thấp thỏm:
“ th… thể ở bên thích kh?”
Trong nhóm lớp, Từ Thiên Thiên lại dốc tinh thần, n:
Chưa có bình luận nào cho chương này.