Thần Nữ Pháo Hôi: Xuyên Nhanh Nghịch Tập
Chương 118
Bởi vì nàng, và những kẻ xăm chữ “nô” lên , gì khác biệt.
“Lục Chấp.” bao lâu, Khương Phỉ gọi .
Lục Chấp nhanh chóng hạ tay đang cầm thoại bản xuống, trong lòng hôm nay nàng chọn y phục ý sẽ bỏ qua, nàng luôn như .
khoảnh khắc ngẩng đầu lên, vẫn sững sờ.
Khương Phỉ mặc một chiếc váy gấm mây trăng màu đỏ dâm bụt, ngay cửa, màu đỏ rực rỡ tôn lên dung mạo diễm lệ nàng, vô cùng tương xứng, như một ngọn lửa đang cháy.
Chỉ nàng mới mặc màu sắc .
“ ?” Khương Phỉ rộ lên.
Lục Chấp gì, chỉ ngơ ngác nàng.
“ thì bộ !” Khương Phỉ , “Phò mã cũng thích mặc màu đỏ mà.”
Lục Chấp đột nhiên tỉnh táo , giây cúi mắt: “Công chúa chọn xong, thuộc hạ xin cáo lui .”
xong đợi Khương Phỉ trả lời, biến mất trong phòng.
Độ hảo cảm Lục Chấp: 20.
Khương Phỉ bóng lưng , cong cong khóe môi.
Bây giờ tâm viên ý mã ?
nếu đợi đến lúc phát hiện sự thật, sẽ đặc sắc đến mức nào.
…
Ngày cung yến nhanh chóng đến.
Nguyên chủ vốn tính cách phô trương, một màu đỏ rực rỡ, cũng ai nghi ngờ.
Trong xe ngựa.
Sở Mặc nữ t.ử đối diện, luôn Khương Phỉ xinh và rạng rỡ, hôm nay lẽ do đèn cung đình trong xe ngựa mờ ảo, chỉ cảm thấy da nàng như ngọc, một bộ váy đỏ rực hơn lửa, giống như… đang đốt cháy sinh mệnh , để khoảnh khắc tươi .
Ngay cả những lời lúc lên xe ngựa, cũng như một cú búa nặng nện tim .
Nàng : “ nhất định nhớ dáng vẻ bây giờ, …”
thế nào, nàng .
Chỉ suy nghĩ , khi thấy Bùi Khanh và Khương Dung Dung cung yến, nhạt ít.
cung yến, trăm quan tụ tập.
Đây cũng đầu tiên Khương Phỉ gặp Bùi Khanh.
Một bạch y, khi áo bào lay động, tựa như trích tiên trong mây mù, mái tóc đen nửa xõa nửa búi, cố định bằng một cây trâm bạch ngọc thượng hạng, giữa tóc rủ xuống hai dải lụa ngọc trắng như tuyết.
Mày mắt nhàn nhạt, đôi mắt gợn sóng, ngũ quan lộng lẫy, cấm d.ụ.c thánh nhã.
Y dường như thích tiếp xúc với khác, nhiều xung quanh cách y ba bước chân, chỉ Khương Dung Dung theo bên cạnh, hai tính mật, Bùi Khanh đối xử với Khương Dung Dung, thêm vài phần dịu dàng hơn khác.
đầu y, rõ ràng : Độ hảo cảm -10.
Khương Phỉ , xem vị quốc sư vẫn còn nhớ mối thù gả đây mà.
Độ hảo cảm Sở Mặc bên cạnh đột nhiên d.a.o động, Khương Phỉ thu ánh mắt, về phía Sở Mặc.
đang thẳng Khương Dung Dung, độ hảo cảm đầu phức tạp.
Khương Phỉ theo ánh mắt , Khương Dung Dung cũng mặc một bộ bạch y, dung mạo xinh , linh khí giữa mày mắt Hàn Hoa Độc làm suy yếu một chút.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con đang nhiều độc giả săn đón.
“Sở Mặc.” Khương Phỉ nhẹ nhàng kéo tay áo .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/than-nu-phao-hoi-xuyen-nhanh-nghich-tap/chuong-118.html.]
Sở Mặc đột nhiên hồn, phụ nữ bên cạnh, gượng gạo: “Xin , đang suy nghĩ chuyện.”
Đang nghĩ đến trong lòng chứ gì. Khương Phỉ khẽ hừ trong lòng.
Cung yến bắt đầu, hoàng đế cuối cùng mới đến.
đó, Khương Phỉ từng nghĩ nếu hoàng đế thể suy yếu, nếu cơ hội, cũng thể dùng kỹ năng “Bách Bệnh Giai Trừ”, dù , ông duy nhất đối với nguyên chủ.
khi gặp hoàng đế, Khương Phỉ mới , hoàng đế thật sự chỉ tuổi già sức yếu mà thôi.
Nhân Giới sinh lão bệnh t.ử đều mệnh, nàng thể cưỡng cầu.
với trăm quan vài lời “cùng chung vui”, hoàng đế hỏi thăm sức khỏe Khương Phỉ, vẻ mệt mỏi, chỉ hỏi thêm: “Phò mã đối xử với con thế nào?”
Khương Phỉ Sở Mặc, Sở Mặc cũng đang nàng.
Bạn thể thích: Sau 10 Năm Chia Tay, Tôi Bị Người Cũ Mặt Lạnh Quấy Rầy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hồi lâu, Khương Phỉ nắm tay Sở Mặc: “ đối xử với .”
chỉ vì độ hảo cảm Sở Mặc, mà cũng coi như… làm yên lòng một cha.
Hoàng đế hài lòng gật đầu, cung nhân dìu đỡ rời .
Cung yến vẫn tiếp tục, tiếng sáo trúc du dương.
Khương Dung Dung cẩn thận quanh một vòng, thấy ai chú ý, mới mở tờ giấy trong tay, khi thấy nội dung đó, sắc mặt nàng chút do dự, một lát , vẫn lặng lẽ rời khỏi cung yến.
Cùng lúc đó, Sở Mặc uống cạn một ly rượu, đầu Khương Phỉ: “Phỉ Phỉ, ngoài một lát.”
Khương Phỉ , gật đầu: “ thôi.”
Sở Mặc gật đầu nhạt, dậy định rời . Áo bào nhẹ nhàng kéo .
Sở Mặc nhíu mày, đầu .
Khương Phỉ nắm lấy tay áo , trong mắt chút bất an, vẫn rạng rỡ: “ đừng quên mau chóng .”
Sở Mặc khẽ sững sờ, hồi lâu gật đầu: “.” bước ngoài.
Khương Phỉ theo bóng lưng , trong lòng mỉa mai.
Nàng đương nhiên , tối nay Sở Mặc sẽ gặp Khương Dung Dung, với nàng chuyện “cùng rời khỏi Đại Yến”.
mắt cung yến, Khương Phỉ chán ghét nhíu mày, cũng dậy rời .
Hoàng cung lớn, tường cung xung quanh cao, nàng thích cảm giác ngột ngạt .
Dựa trí nhớ, Khương Phỉ chậm rãi đến bên hồ sen trong cung, ghế đá bên cạnh, những đóa sen ngủ khẽ lay động trong hồ.
Nguyên chủ lúc nhỏ chính rơi xuống ở đây, lạnh buốt.
Tuy bên ngoài vẫn tỏ vô cùng phóng túng, từ đó, nguyên chủ đối với nước thêm vài phần sợ hãi.
Khương Phỉ ngơ ngác mặt nước, giây nghĩ đến điều gì đó, đầu về phía bóng tối: “Lục Chấp.”
Lục Chấp lặng lẽ hiện , ánh mắt chút phức tạp hồ sen: “Công chúa.”
Khương Phỉ một tiếng, ghế đá bên cạnh: “Ngươi cũng .”
Lục Chấp dừng một chút, động đậy: “Thuộc hạ dám.”
“Hừ,” Khương Phỉ khẽ hừ một tiếng, giọng điệu giống như ngày thường kiêu căng, hồ sen, ánh mắt mang theo chút hoài niệm: “ nhớ lúc nhỏ thường đến đây chơi.”
Ngón tay Lục Chấp run lên, ngẩng đầu nàng.
Khương Phỉ nhanh chóng thu ánh mắt, hỏi : “Sở Mặc ?” Nàng chậm rãi hỏi.
Lục Chấp ngưng một lát, cúi đầu, mím môi .
Khương Phỉ nữa, giọng chút mơ hồ: “Ngươi cũng …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.