Thần Nữ Pháo Hôi: Xuyên Nhanh Nghịch Tập
Chương 147
Luôn những thủ đoạn .
trong lòng mạc danh trộm vui.
“Sở Mặc ?” Ngoài cửa vang lên một trận ồn ào, xen lẫn giọng Khương Dung Dung.
Sở Mặc hồn, liếc ám vệ.
Ám vệ hiểu ý, lách biến mất ở cửa sổ.
Sở Mặc định dậy, khóe mắt đột nhiên liếc thấy nhuyễn tháp bên cạnh cố ý sắp xếp.
Và nhuyễn tháp trong thư phòng ở Công chúa phủ lúc , giống như đúc, thậm chí bao gồm cả chiếc bàn thấp cạnh tháp, và bánh ngọt bàn.
Chỉ trừ… nữ nhân từng đó.
Cửa thư phòng mở , Khương Dung Dung ở cửa: “Sở Mặc.”
Sở Mặc hồn, về phía nàng , gật đầu : “ việc gì?”
Khương Dung Dung mím mím đôi môi phấn hồng, mấy tháng nay, đối xử với nàng , tìm đến Huyết Ti Cổ giải độc, từng ép buộc nàng làm bất cứ chuyện gì, hạ nhân đối với yêu cầu nàng gần như hữu cầu tất ứng, dù nàng thành lân cận dạo chơi, cũng phái thị vệ bảo vệ.
Đây điều thể khi ở bên cạnh A Khanh thanh lãnh.
Trái tim nàng làm bằng đá, tự nhiên sẽ mềm lòng.
mà, Sở Mặc cũng hiếm khi chuyện với nàng nữa, luôn một ở trong thư phòng.
Nàng một sắp phát điên .
“ về Đại Yến.” Khương Dung Dung xong, liền chằm chằm thần sắc Sở Mặc.
Nàng cũng , rốt cuộc thấy phản ứng thế nào .
vui? miễn cưỡng đồng ý? … ghen?
Tuy nhiên Sở Mặc phản ứng gì, chỉ trầm ngâm một lát, thần sắc hoảng hốt một chút, ánh mắt ngơ ngác nhuyễn tháp bên cạnh một cái, đó gật đầu: “ a.”
Khương Dung Dung sững sờ.
Sở Mặc : “Ngày mai liền khởi hành.”
Khương Dung Dung cho đến ngày thứ hai, vẫn luôn trong trạng thái ngơ ngác.
Nàng ngờ Sở Mặc sẽ hân hoan đồng ý, càng ngờ sẽ khởi hành nhanh như .
Thậm chí chung một chiếc xe ngựa với nàng .
giống như… vẫn luôn đợi, đợi một mở miệng về Đại Yến.
Mà một bên khác.
Sở Mặc yên lặng tựa xe ngựa, tay bất giác nắm chặt.
nghĩ qua vô loại khả năng Khương Phỉ thấy .
Gợi ý siêu phẩm: Cánh Đồng Hoang đang nhiều độc giả săn đón.
lẽ sẽ đỏ bừng hốc mắt chằm chằm , lẽ sẽ cầm trường tiên nổi trận lôi đình với , càng lẽ sẽ hận oán …
đều cả.
cho nàng , những thủ đoạn khiến ghen nàng, đều vô dụng.
nàng, cũng chẳng .
Những ký ức dây dưa dứt thời gian , bánh ngọt, tò he, trâm khổng tước, đèn hoa đăng, sự bảo vệ đối với , một ngày ba bữa, câu đùa “ gả cho hoàng đế” …
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/than-nu-phao-hoi-xuyen-nhanh-nghich-tap/chuong-147.html.]
Đối với mà , đều như mây khói qua đường.
… .
Bùi Khanh hôm nay hồi phủ muộn hơn một chút.
Khương Dung Dung và Sở Mặc quả nhiên về kinh .
Còn Khương Phỉ, sự điều lý mấy ngày Lý Đoan, Hàn Hoa Độc dần áp chế xuống.
Bùi Khanh , vốn nên tiến hành theo kế hoạch định.
Khương Phỉ hiện tại, sự chỉ dẫn , càng lúc càng giống Khương Dung Dung .
Chỉ cần đổi , thứ liền thể trở về như .
mà… Bàn tay Bùi Khanh bất giác nắm chặt.
từng thấy dáng vẻ Khương Dung Dung khi độc phát, bản cũng từng trải qua nỗi đau đớn khi Kỳ Lân Cổ phát tác, loại cảm giác sống bằng c.h.ế.t đó.
Đừng bỏ lỡ: Sau 10 Năm Chia Tay, Tôi Bị Người Cũ Mặt Lạnh Quấy Rầy, truyện cực cập nhật chương mới.
Khương Phỉ khi độc phát yên tĩnh, cho dù vì Hàn Hoa Độc mà thể động đậy, cho dù cơ thể lạnh đến mức run rẩy, cũng chỉ sắc mặt tái nhợt đó, bao giờ kêu đau.
Chính một nàng như , càng khiến đau lòng.
luôn nhịn mà nghĩ, nàng vì thử độc, cũng rên một tiếng như ? Chỉ để thể xuất thành vài canh giờ đó.
“Đại nhân.” Ở cửa phủ , thị vệ cung kính .
Bùi Khanh từng gì, chỉ bước chân bất giác nhanh hơn vài phần.
nhanh chóng gặp Khương Phỉ.
Tuy nhiên rẽ qua tiền đường, bóng dáng ở cửa, Bùi Khanh mãnh liệt khựng .
Khương Phỉ đó, một y phục trắng như phủ một lớp sương khói, sắc mặt tái nhợt mày mắt giấu sự sáng ngời, thấy , nàng nhẹ nhàng rộ lên, giọng mang theo chút khàn khàn: “ về !”
Ngón tay Bùi Khanh khẽ run lên, vội tiến lên, mi tâm bất giác nhíu : “ đây?”
Khương Phỉ híp mắt với : “ , cho nên ngoài đợi a.”
Bùi Khanh nụ nàng, sự rung động mạc danh nơi tâm khẩu ập đến: “ cần đợi …”
“ để khi hồi phủ đầu tiên thấy mà,” Khương Phỉ ngắt lời , tiến lên kéo kéo ống tay áo , “Bữa trưa chuẩn xong , chúng cùng đến sảnh chính .”
Bùi Khanh tay nàng, cứng đờ.
Khương Phỉ cũng phản ứng , vội buông tay: “Quên mất thích tiếp xúc với khác…”
Lời xong, bàn tay lớn Bùi Khanh lơ đãng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng trong lòng bàn tay, khi chạm đầu ngón tay lạnh lẽo nàng, ngón tay cũng theo đó khựng , tiếp đó nắm chặt hơn, dẫn nàng về phía sảnh chính.
Khương Phỉ cúi đầu ngơ ngác hai bàn tay đang giao hai , cho đến khi xuống bàn ăn, vẫn luôn một lời.
Bùi Khanh đầu nàng: “ ?”
Khương Phỉ vội lắc đầu, liếc tay , mím môi : “ xem, tìm , cũng thể chủ động chạm khác !”
Bùi Khanh ngẩn , trong lòng chua xót.
Nàng vẫn tin như , bắt nàng thu bản tính , biến thành một khác.
Hơn nữa… vẫn tiếp xúc với khác, chỉ vì nàng mà thôi. Ở mặt nàng, mới cảm thấy một con quái vật.
“Đại nhân, thức ăn lên đủ ,” Giọng hạ nhân cắt ngang dòng suy nghĩ Bùi Khanh, trong tay bưng một chiếc bát sứ ngọc, “Đây canh nhân sâm gừng thái chỉ mà đại nhân dặn dò nhà bếp hầm.”
, hạ nhân đặt chiếc bát sứ ngọc mặt Khương Phỉ.
Khương Phỉ ngửi mùi gừng nồng nặc, nhíu nhíu mày, khi ngẩng đầu chạm ánh mắt Bùi Khanh thì khựng , đó rộ lên, cầm thìa liền định uống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.