Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thần Nữ Pháo Hôi: Xuyên Nhanh Nghịch Tập

Chương 216

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Khương Phỉ cũng .

, quyền nuôi dưỡng Giang Thố bây giờ vẫn ở chỗ bố .

lâu , dì Văn bước , theo một thiếu niên gầy gò sắc mặt tái nhợt.

Tròng mắt thiếu niên giống như lưu ly, trong suốt thuần túy, thậm chí khi bước biệt thự, còn mang theo vài phần nhút nhát, ngũ quan tinh xảo, tóc mái lưa thưa rủ xuống trán, làm tôn lên đôi mắt càng thêm sạch sẽ xinh , tựa như tinh tú.

Một mỹ thiếu niên vô tội.

Chỉ độ hảo cảm -30 đỉnh đầu , phá hỏng cảm giác mỹ cảm .

"Khương Khương, đây con trai dì Văn, cũng em trai con, Tiểu Thố." Khương phụ giới thiệu.

Khương Phỉ bước tới, vươn tay: "Chào em, Tiểu Thố."

Giang Thố ngẩng đầu cô một cái, đó nhút nhát rũ mắt, nắm lấy tay cô: "Chị."

Khoảnh khắc Khương Phỉ chạm ngón tay Giang Thố, chỉ một cảm giác.

Lạnh.

sự lạnh lẽo tay chân, mà một luồng khí lạnh lẽo âm u bệnh hoạn từ trong ngoài.

Khương Phỉ rũ mắt, liếc mắt một cái liền thấy cổ tay lộ Giang Thố vài vết sẹo ngoằn ngoèo biến mất trong ống tay áo.

Cô nhướng mày, lực đạo tay vô tình mạnh hơn một chút, đó ngẩng đầu, vặn đón lấy ánh mắt Giang Thố.

cũng đang cô, giống như nhận lực đạo đột nhiên tăng mạnh , làm như việc gì buông tay , đôi mắt sáng như ngọc bích trong veo ngượng ngùng.

" , hôm nay cũng muộn , dì giúp việc dọn dẹp xong phòng lầu , ngay đối diện phòng Khương Khương, nghỉ ngơi ." Khương phụ và dì Văn , sự lo lắng hai đứa trẻ chung sống hòa thuận đó tan biến ít nhiều.

"," Khương Phỉ Giang Thố, "Con đưa Tiểu Thố về phòng em nhé."

Khương phụ gật đầu.

Khương Phỉ liếc Giang Thố: " thôi, em trai."

Giang Thố theo Khương Phỉ, bóng lưng cô mặc chiếc váy dài trễ vai, mái tóc dài uốn xoăn xõa lưng, khẽ đung đưa, vòng eo thon thả, bờ vai trắng ngần nửa điểm tì vết.

Trông vẻ, giống như một cô công chúa nhỏ bảo vệ , khi cô nắm tay , lực đạo vô tình tăng mạnh, tiết lộ sự thiện cô đối với giống như bề ngoài.

Một đại tiểu thư thiên kim chút tâm cơ vẫn ngu ngốc.

Vẫn giống như nhỉ.

Năm sáu tuổi, một mang đầy thương tích băng qua hơn nửa thành phố, tìm đến đây, thấy chính phụ nữ mà đáng lẽ gọi "", đang dắt tay cô công chúa nhỏ , giúp cô chỉnh mái tóc dài rối bời.

đó, phụ nữ thấy , chỉ hoảng sợ , sắc mặt hoang mang trắng bệch, dường như con .

lâu, bà nắm tay cô công chúa nhỏ luống cuống rời .

Ngay cả nhận cũng .

Chỉ cô công chúa nhỏ , phụ nữ dắt , đầu , khẽ mỉm với .

đẽ.

Khiến nhịn hủy hoại, cô vỡ vụn.

"Phòng em ở ngay đây," Khương Phỉ dừng bước, đầu thiếu niên trầm mặc phía , đó chỉ sang bên cạnh, "Phòng chị ở đối diện phòng em."

Giang Thố hồn, khẽ gật gật đầu, hàng mi như chiếc quạt hương bài khẽ run lên: "Cảm ơn chị."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/than-nu-phao-hoi-xuyen-nhanh-nghich-tap/chuong-216.html.]

" gì." Khương Phỉ rạng rỡ, xoay trở về phòng , đột nhiên nhớ tới điều gì, đầu tươi tắn, " việc gì thể gõ cửa phòng chị bất cứ lúc nào."

Giang Thố vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

cửa phòng đối diện đóng , Giang Thố cũng bật .

Vẫn đẽ như , càng đẽ, càng khiến thấy dáng vẻ cô vỡ thành từng mảnh.

đại tiểu thư như lưu lạc đến cảnh từng , mất tất cả, liệu còn giống như bây giờ nhỉ?

thực sự... nóng lòng đáp án .

Độ hảo cảm Giang Thố: -32.

giảm .

Khương Phỉ Hệ thống báo cáo, nhịn khẽ hừ một tiếng.

Còn nhỏ tuổi, tâm lý vặn vẹo như .

mà, kịch vẫn còn ở phía .

Khương Phỉ vốn dĩ xin nghỉ hai ngày, sáng sớm hôm vẫn thức dậy như thường lệ.

Hôm nay sinh nhật Nguyễn Đường, làm thể thiếu cô chứ?

"Khương Khương?" Khương phụ đang dùng bữa sáng trong phòng ăn, thấy Khương Phỉ thì kinh ngạc một chút, " hôm nay xin nghỉ ?"

"Hôm qua chút khỏe, sáng nay cảm thấy hơn nhiều ạ." Khương Phỉ một cái.

"Nếu còn khỏe nhớ đến bệnh viện," Khương phụ dặn dò, giây tiếp theo nhớ tới điều gì, "Khương Khương sắp thi cuối kỳ nhỉ?"

"."

"Bố lớp học hiện tại con đa những đứa trẻ thành tích xuất sắc, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho ," Khương phụ khựng , "Khương Khương, nếu thuận lợi, bố để Tiểu Thố chuyển đến trường con."

, một đứa trẻ bóng ma tâm lý quá lớn, vẫn nên một môi trường mới thì hơn.

dứt lời, lầu vang lên một tiếng động nhỏ.

Khương Phỉ ngẩng đầu, Giang Thố đang ở đầu cầu thang cô.

"Chào buổi sáng, em trai." Khương Phỉ chào hỏi , đó đặt ly sữa mặt xuống, "Bố, con học đây."

xong, Khương Phỉ xoay liền ngoài.

Giang Thố bóng lưng cô, cho đến khi cô tới cửa, mới dùng giọng điệu vô tội : "Chào buổi sáng, chị."

Khương Phỉ ngoái đầu một cái, đóng cửa chính rời .

Giang Thố cánh cửa đóng chặt.

nụ như nhỉ.

...

Thời tiết hôm nay chút âm u.

khi Tống Nghiên đến trường, như thường lệ ở vị trí trong góc, hàng chân mày thanh tú rủ xuống, làn da trắng lạnh làm tôn lên cả càng thêm thờ ơ xa cách, chỉ mắt chút mệt mỏi, rõ ràng nghỉ ngơi .

Khương Phỉ hôm nay cũng xin nghỉ.

Tống Nghiên liếc chỗ trống rỗng bên cạnh, hoảng hốt một chút thu hồi ánh mắt, cuốn sách dày cộp mắt.

Khi Nguyễn Đường bước , liếc mắt một cái liền thấy Tống Nghiên, cho dù ăn mặc đơn giản, một loại khí tràng ăn nhập với những xung quanh, cao quý giống như hoa túc thu hút ngừng tiến gần.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...