Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thần Nữ Pháo Hôi: Xuyên Nhanh Nghịch Tập

Chương 318

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Khương cô nương khách sáo ,” Dung Thư nàng, ánh mắt bất giác lướt qua môi nàng, rơi xuống lòng bàn tay nàng, vẫn thể thấy vết thương vắt ngang trong lòng bàn tay , “Đáng lẽ đa tạ Khương cô nương mới .”

Khương Phỉ mỉm , khựng một lúc lâu, từ trong tay áo lấy tấm hỷ đỏ chót: “ sắp thành , nếu Dung công t.ử chê...”

Nụ mặt Dung Thư cứng , chằm chằm hỷ trong tay nàng, gì.

“Dung công tử?”

Dung Thư hồn, nhận thiệp mời, chỉ Khương Phỉ: “Khương cô nương, vách núi, đêm đó, thật sự chuyện gì xảy ?”

Sắc mặt Khương Phỉ tái, gốc tai đỏ lên, vẫn lắc đầu: “ chuyện gì xảy cả.”

Dung Thư híp mắt, mi mắt nàng vẫn sống động như cũ.

nghĩ, đây “sự sống động nàng chói mắt”, .

Lúc sự sống động nàng, chói mắt.

Hồi lâu Dung Thư bật , vươn tay nhận lấy hỷ : “, nhất định sẽ đến.”

Khương Phỉ rạng rỡ, nhẹ nhàng gật đầu, khoảnh khắc xoay đuôi mày nhướng lên, tự rời .

Dung Thư vẫn ở cửa, bóng lưng nàng, hồi lâu thu hồi ánh mắt hỷ đỏ tươi trong tay.

Thành ?

vất vả lắm mới nổi hứng thú, thể dễ dàng vứt bỏ ?

Huống hồ, cho dù còn hứng thú nữa, nàng cũng đáng lẽ một vị t.h.u.ố.c trong Thiên Kim Lâu .

Lòng bàn tay Dung Thư lật úp, trung lòng bàn tay hiện một viên đan d.ư.ợ.c màu đỏ, quanh đan d.ư.ợ.c lượn lờ sương mù ánh sáng màu đỏ.

Vong Tình Đan luyện chế từ giọt sương đầu tiên mỗi ngày Vong Ưu Thảo và huyết lệ.

Vốn định khi Vân Quyết lịch kiếp, lúc Khương Phỉ đau buồn tột độ sẽ đưa cho nàng, để nàng an phận làm “dược liệu” , bản cũng đỡ khoét tim nàng.

Nay xem ...

Chỉ mong Tân Khởi đừng đến quá muộn.

Cũng mong rằng, kiếp nạn Vân Quyết, thể kết thúc khi thành .

Nếu một chuyện, ngại đích tay.

Trời dần tối, đêm ngày thành .

Khương Phỉ tựa nhuyễn tháp, ánh nến lay động, đ.á.n.h giá giá y mà tú nương mới đưa tới sáng nay, hồng sa khẽ phất, vạt váy thướt tha, cực kỳ tinh xảo.

Thật .

Chỉ tiếc , ngày mai chính lúc Vân Quyết khôi phục chân , định sẵn sẽ thái bình .

Ngoài cửa truyền đến vài tiếng bước chân, dừng ở cửa phòng nàng một lúc lâu.

Khương Phỉ nghiêng đầu, Vân Vô Niệm đang ở cửa, trong tay cầm một gói giấy dầu, thần tình chút chần chừ.

“Tiểu Vô Niệm,” Khương Phỉ nhướng mắt , “Qua đây.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/than-nu-phao-hoi-xuyen-nhanh-nghich-tap/chuong-318.html.]

Vân Vô Niệm đón lấy ánh mắt nàng, liếc Khương Phỉ chỉ mặc trung y, gốc tai nóng lên, vội vàng sang chỗ khác, khi thấy giá y giường, thần tình khựng , trong mắt những tia sáng vụn vỡ cuộn trào.

.” Khương Phỉ vỗ vỗ nhuyễn tháp.

Vân Vô Niệm tay chân chút cứng nhắc xuống, giữa thở thể ngửi thấy hương thơm ái .

Khương Phỉ gần như lập tức xoay , gối đầu lên đùi , cong mi mắt : “Ngày mai thành , hôm nay còn ngoài dạo lung tung ?”

...” Vân Vô Niệm định phản bác, cúi đầu ánh mắt trêu chọc nàng mới phản ứng , nàng chẳng qua chỉ đang trêu đùa thôi, nghĩ ngợi một chút, mở gói giấy dầu , lấy một miếng bánh hoa đào, đưa cho nàng, Khương Phỉ hé miệng, một bộ dạng đút.

Bàn tay cầm bánh hoa đào Vân Vô Niệm cứng đờ.

Khương Phỉ nhướng mày: “Ngày mai phu thê , đút một miếng bánh hoa đào thì ? lẽ đổi ý ?”

Vân Vô Niệm liếc nàng một cái, đút bánh ngọt đến bên miệng nàng, nàng c.ắ.n xuống một miếng nhỏ, đôi môi đỏ mọng khẽ động đậy khi đóng mở, vội vàng dời ánh mắt .

việc gì ?” Khương Phỉ lười biếng hỏi.

Vân Vô Niệm siết chặt tay, hôm nay đến đây, vốn định hỏi nàng về chuyện hai thành , chỉ sự đổi trong mối quan hệ hai , mà còn ... trái tim nàng.

Ví dụ như, Tân Khởi ai?

Càng đến gần ngày cưới, càng thêm nôn nóng bất an, quên dáng vẻ nàng từng vuốt ve má , dịu dàng gọi “Tân Khởi”.

lúc , dáng vẻ lười biếng kiều mị nàng gối đầu lên đầu gối , đột nhiên hỏi nữa.

Tân Khởi bất luận ai, rốt cuộc cũng trở thành quá khứ.

Nàng sẽ thê t.ử , cũng sẽ từ từ đuổi hình bóng đó ngoài.

Vân Vô Niệm : “Ngày mai sáng sớm bận rộn, sợ tỷ sẽ đói, mua chút bánh hoa đào và bánh lê xốp để trong phòng, nếu tỷ đói thì ăn một chút.”

“Tiểu Vô Niệm từ khi nào chu đáo thế ?” Khương Phỉ giả vờ kinh ngạc.

Vân Vô Niệm cúi đầu nàng, thể vẫn cứng đờ, sắc mặt dịu nhiều, im lặng một lúc lâu: “ sớm còn trẻ con nữa, tỷ đừng gọi Tiểu Vô Niệm nữa.”

Nàng gọi như , luôn khiến cảm thấy, trong lòng nàng, chẳng qua chỉ một đứa trẻ vắt mũi sạch mà thôi.

“Hửm?” Khương Phỉ bật thành tiếng, “Lúc mới gặp , mới tám chín tuổi, lớn hơn nhiều như , lớn lên, gọi ‘Tiểu Vô Niệm’ thì gọi gì?”

Vân Vô Niệm im lặng, lẩm bẩm : “Ngày mai, tỷ và phu thê ...”

Giọng nhẹ, dường như chỉ môi mấp máy.

“Hửm?” Khương Phỉ hỏi ngược .

Vân Vô Niệm hồn: “Chỉ cần đừng thêm chữ ‘Tiểu’ nữa .”

“Vì , êm tai ?” Khương Phỉ vươn tay móc lấy gáy , sáp đến bên tai nhẹ giọng , “Tiểu phu quân?”

Vân Vô Niệm chỉ cảm thấy trong đầu “oanh” một tiếng nổ tung, phảng phất như bộ m.á.u trong đều dồn lên má và tai, hết đến khác vang vọng câu “Tiểu phu quân” nàng.

Cuối cùng, giọng khàn khàn thấp giọng : “Tùy tỷ gọi thế nào cũng .”

Khương Phỉ rạng rỡ, buông tay đang móc lấy , nương theo tay từng miếng từng miếng ăn bánh hoa đào.

Trong phòng dần an tĩnh .

Thấy Khương Phỉ ăn xong miếng bánh hoa đào cuối cùng, Vân Vô Niệm định dậy lấy nước, nàng đột nhiên : “Nếu thể thành tiên, liệu còn chọn những thứ tình tình ái ái ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...