Thần Nữ Pháo Hôi: Xuyên Nhanh Nghịch Tập
Chương 426
Nơi ... quen thuộc một cách khó hiểu.
"Hai năm , đầu tiên thấy ở đây." Khương Phỉ bật , nhẹ giọng : "Lúc đó cuộn ở chỗ , che ô đến mặt , vươn tay về phía , ."
Cố Hi ngẩn , đầu Khương Phỉ ánh mắt tràn đầy hồi ức.
Thực nhớ rõ ràng lắm về những ký ức mà cô cảm thấy vô cùng tươi , thậm chí... còn xa lạ.
chỉ nhớ, lúc đó, bản chỉ lợi dụng cơ thể cùng thể chất cô và Lâm Nhiễm, để hoán đổi ký ức mà thôi.
" cho xem nơi lớn lên." Khương Phỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y , dắt trong, khi thấy căn nhà lợp tôn ở xa thì khựng , đầu áy náy: " thể sẽ tồi tàn."
Cố Hi cô.
Khương Phỉ tối nay... chút kỳ lạ, rõ ràng đang , khiến hoảng hốt.
Căn nhà lợp tôn vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc cô rời .
Khương Phỉ dắt Cố Hi bước trong nhà: " khi gặp , vẫn luôn sống một ở đây."
Cố Hi căn nhà tồi tàn liếc mắt một cái thể bao quát hết, lời nào.
"Đây nơi nấu ăn, nơi rửa mặt, còn nơi nghỉ ngơi." Khương Phỉ lượt giới thiệu, mỗi khi giới thiệu một chỗ, mỉm nhạt với , giây tiếp theo nhớ điều gì: " , cơ thể hình như thể quá ẩm ướt, đau ?"
Cô , vươn tay xắn cổ tay áo lên.
Chỗ kim loại và huyết nhục nối liền quả nhiên đang phiếm màu tím sẫm.
Khương Phỉ vội vàng phòng tắm lấy khăn khô : " cởi áo khoác , giúp lau phía lưng..."
Cố Hi bóng dáng bận rộn cô, thực ... chỉ đau một chút thôi, so với những nỗi đau từng chịu đựng đây, chẳng đáng nhắc tới.
ánh mắt tràn đầy quan tâm cô, thật sự cởi âu phục .
tối nay cũng giống như cô, đều bất thường.
Khương Phỉ cẩn thận lau chùi khung xương kim loại lưng cho , kim loại khảm trong xương thịt, còn tấm lưng với đường nét cơ bắp mỹ, bất giác vươn tay vuốt ve dọc theo khung xương.
Bạn thể thích: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lưng Cố Hi cứng đờ, cơ bắp co rút , bầu khí đột ngột trở nên ái .
Khương Phỉ vội vàng thu tay : "Xin ." xong, xuống đầu ghế sô pha.
Cố Hi cô, lời nào.
Khương Phỉ thuận miệng : "Tiếc ở đây đàn piano..."
Cố Hi khựng , đó tháo đồng hồ đeo tay xuống, chỉ chạm nhẹ mặt , một chùm ánh sáng hình chiếu từ mặt b.ắ.n , chiếu lên bàn một bàn phím đàn hologram chỉnh.
Khương Phỉ kinh ngạc thốt lên một tiếng, vươn tay chạm nhẹ phím đàn, âm sắc giống hệt như đàn piano.
lúc , bóng đèn vàng vọt đỉnh đầu chớp nháy vài cái, một trận tia lửa, liền tắt ngấm.
Cả căn nhà chỉ còn ánh sáng màu lam hình chiếu phím đàn.
"Đèn hỏng ." Khương Phỉ thấp giọng .
Cố Hi lên tiếng.
Khương Phỉ vươn tay, ngón tay ấn loạn xạ vài cái lên phím đàn, tiếng đàn đột ngột vang lên, giây tiếp theo cô đột ngột đầu: " thể dạy ?"
Cố Hi ngẩn ngơ, đầu đón lấy ánh mắt lấp lánh Khương Phỉ, cảm giác hoảng hốt rối bời ập đến.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/than-nu-phao-hoi-xuyen-nhanh-nghich-tap/chuong-426.html.]
vội vàng đầu , tay đặt lên phím đàn, lưu loát đ.á.n.h một bản nhạc đơn giản.
Khương Phỉ học theo dáng vẻ , đ.á.n.h từng phím đàn một, mãi vẫn nắm bí quyết.
bao lâu, cô mới cuối cùng cũng vấp váp đ.á.n.h xong một bản nhạc, khi đ.á.n.h xong nốt nhạc cuối cùng, cô cũng theo đó thở phào nhẹ nhõm: " học !"
Cố Hi nương theo ánh sáng màu lam mờ ảo đôi mắt quá đỗi rạng rỡ cô: "Ừ."
Khương Phỉ bật , an tĩnh , đến cuối cùng, đôi mắt giống như phủ một tầng ánh nước.
Căn nhà chật hẹp vô cùng yên tĩnh.
"Cố Hi." Giọng Khương Phỉ trầm xuống.
Cố Hi về phía cô.
" từng nhỉ, đừng cô đơn một nữa." Khương Phỉ càng , giọng càng nhẹ, nhẹ đến mức Cố Hi cũng rõ: "Cho dù sự cô đơn , liên quan đến ..."
Cố Hi nghiêng đầu: "Cái gì..."
Lời còn hỏi xong, Khương Phỉ đột nhiên chồm dậy hôn , một nụ hôn cực nhẹ, mang theo hương vị thanh ngọt đặc trưng cô, nháy mắt bao bọc lấy .
Cố Hi chỉ cảm thấy đại não choáng váng, đôi mắt màu lam sâu thẳm mà quyến rũ, tay theo bản năng ôm lấy vòng eo cô, sự cám dỗ chí mạng ập đến, khiến bất giác chìm đắm trong đó.
Thế bao lâu, chỉ cảm thấy mắt tối sầm, đại não dần mất ý thức.
Độ hảo cảm Cố Hi: 70.
...
Cố Hi tỉnh nữa, sáng ngày hôm .
vẫn ghế sô pha căn nhà tồi tàn, xung quanh một bóng .
Cố Hi nháy mắt bật dậy, theo bản năng vuốt ve môi, nụ hôn với Khương Phỉ tối qua, giống như một giấc mơ .
phím đàn vẫn đang chiếu bàn, nhắc nhở đó mơ.
Ngoài cửa truyền đến tiếng động, ngay đó giọng nhân viên công tác vang lên: "Cố tiên sinh, ngài tỉnh ?"
Cố Hi hồn, quần áo ngày hôm qua sớm gấp gọn gàng đặt ghế sô pha bên cạnh. Cố Hi mặc xong mới mở cửa, khi chỉ thấy một nhân viên công tác ở cửa thì mi tâm nhíu : "Khương tiểu thư ?"
Nhân viên công tác vội vàng : "Khương tiểu thư cô việc nên về ."
Về ?
Cố Hi nhíu chặt mi tâm, nghĩ đến sự bất thường cô ngày hôm qua, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành: " giám sát cô ?"
"Vẫn luôn bám theo."
"Ừ." Cố Hi yên tâm , nhận chậm trễ ở đây quá lâu, thần sắc lạnh lùng xuống: "Về Cố thị."
Nhân viên công tác vội vàng đáp lời.
Chỉ khi xe dừng lầu Cố thị, Cố Hi liếc mắt một cái liền thấy trợ lý đang đợi ở cửa, thấy trở về, trợ lý nhanh chóng tiến lên: "Cố tiên sinh, Lâm tiểu thư đến ."
Lâm Nhiễm?
Bạn thể thích: Hôn Sâu Say Đắm Anh Mềm Lòng Dỗ Dành Đừng Ly Hôn-Nam Vãn Tinh & Tạ Cẩn Hoài - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bước chân Cố Hi khựng , nghĩ đến câu "suy nghĩ một chút" mà cô tối qua, nếu cô , lúc tuyệt đối sẽ xuất hiện ở Cố thị, bây giờ xuất hiện , chứng tỏ cô đồng ý...
tại ... đạt kết quả mà bản mong , hề cảm thấy vui vẻ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.