Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ
Chương 298: Có anh ở đây, không cần lo lắng bất cứ điều gì
Sau đó l chiếc vòng cổ ra từ túi áo vest, đặt vào tay Trì Niệm.
Trì Niệm ngạc nhiên vòng tay ôm cổ , hôn thật mạnh lên má , “ biết em thích chiếc vòng cổ này?”
“Bất cứ thứ gì em thích, cũng sẽ mua cho em.” Lục Yến Từ l.i.ế.m đôi môi khô khốc của , dường như muốn nói ều gì đó.
“Mau giúp em đeo vào.” Trì Niệm kh muốn phá vỡ bầu kh khí lúc này, l chiếc vòng cổ ra.
Chiếc vòng cổ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, viên kim cương chủ mười carat phía dưới cùng phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
“Thích kh?”
“Em thích.” Trì Niệm nói thật lòng.
Cô kh ngờ một sở thích cô tiện miệng nhắc đến, Lục Yến Từ lại để tâm đến vậy.
Cô l hộp quà đã chuẩn bị sẵn bên cạnh xích đu ra, bên trong là một chiếc ghim cài áo.
Cô cẩn thận cài lên áo vest của Lục Yến Từ, “Em cũng chuẩn bị quà cho .”
Lục Yến Từ cúi đầu ngắm nghía chiếc ghim cài áo, “ cũng thích.”
lại ôm Trì Niệm vào lòng, lần này ôm chặt hơn.
Một lúc lâu sau, Lục Yến Từ mới bu tay, bắt đầu kể về những chuyện xảy ra ở buổi đấu giá.
Trì Niệm im lặng lắng nghe, cuối cùng nghiêm túc nói: “Em đương nhiên biết sẽ kh để tâm đến phụ nữ khác.”
Tảng đá đè nặng trong lòng Lục Yến Từ cuối cùng cũng được bu xuống.
áp sát tai Trì Niệm, khẽ nói: “Tất cả những gì đều là của em.”
Mặt Trì Niệm đỏ bừng, ôm hai hộp quà bước nh về phòng khách.
Lục Yến Từ theo sau cô, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Buổi tối, Lục Yến Từ nhắc đến tiệc sinh nhật của Hạ Oánh hai ngày sau.
“Hạ lão phu nhân lớn tuổi mới sinh được hai đứa con này, bà chắc c sẽ tổ chức tiệc sinh nhật long trọng cho Hạ Oánh, ước chừng những khác trong giới cũng đều nhận được lời mời.”
“Tương Tư cũng nhận được, cô mời em cùng.” Trì Niệm nói.
Lục Yến Từ gật đầu, “Cứ , ở đây, kh cần lo lắng bất cứ ều gì.”
Trì Niệm nghĩ đến ngày mai còn đến nhà máy nghiệm thu, nên giao quyền chọn lễ phục cho Lục Yến Từ, “Vậy thì xin Lục Tổng ngày mai giúp em chọn một chiếc lễ phục, để phối cùng chiếc vòng cổ hoàn hảo này.”
Cô hôn nhẹ lên cằm Lục Yến Từ, thỏa mãn tựa vào lòng .
Sáng hôm sau, Trì Niệm bắt xe đến nhà máy mới ở ngoại ô thành phố.
Trì Tư Hằng giới thiệu chi tiết về nhà máy, “Nhà máy này vừa mới xây xong, c ty xây dựng đã lắp đặt hết tất cả thiết bị, nhưng văn phòng thì chưa bắt đầu trang trí.”
Trì Niệm ghi chép cẩn thận, vừa vừa hỏi thăm chi tiết về nhà máy.
Họ kh để ý, một chiếc xe đen đang âm thầm bám theo phía sau.
Tham quan xong nhà máy, Trì Niệm và Trì Tư Hằng đến cửa văn phòng.
Bên trong văn phòng đột nhiên tiếng động, Trì Niệm liền mở cửa bước vào.
Trì Tư Hằng đang định theo, ện thoại đột nhiên reo, nên ra một bên nghe ện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/than-phan-cua-co-tieu-thu-gia-lam-moi-nguoi-bat-ngo-tri-niem-luc-yen-tu-plfj/chuong-298-co--o-day-khong-can-lo-lang-bat-cu-dieu-gi.html.]
Trì Niệm vào văn phòng mới phát hiện, bên dưới một hầm rượu.
Bên trong mơ hồ tiếng động vọng ra, cô liền đến đó, xuống.
Đúng lúc này, một bóng đen lặng lẽ tiếp cận.
Lợi dụng lúc Trì Niệm kh chú ý, đó đột ngột đẩy mạnh.
Trì Niệm bất ngờ ngã nhào xuống hầm rượu.
Cánh tay cô đập mạnh vào tường gạch, đau đến mức cô hít một hơi khí lạnh.
Trì Tư Hằng nghe ện thoại xong vào văn phòng tìm một vòng, kh th Trì Niệm đâu.
Hỏi nhân viên đều nói kh th, gọi ện thoại cũng kh ai bắt máy.
Dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng, lập tức tổ chức tìm kiếm trong nhà máy.
Trong khi đó, Trì Niệm đang nằm sâu dưới hầm.
Cơn đau sau gáy khiến cô choáng váng, nh sau đó cô mất ý thức.
Cùng lúc đó, trên khoảng đất trống của nhà máy.
Trì Tư Hằng nắm chặt chiếc ện thoại vẫn kh nghe, khớp ngón tay trắng bệch.
Nửa tiếng trôi qua, đành gọi đến số ện thoại mà kh muốn gọi nhất.
“Mất tích?” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ly thủy tinh vỡ tan, giọng Lục Yến Từ trầm thấp đến đáng sợ.
“Vâng… vâng ạ…” Giọng Trì Tư Hằng run rẩy, “Chúng đã tìm kiếm khắp mọi nơi trong nhà máy, kh th …”
vừa nãy đã vội vàng cùng c nhân kiểm tra hầm rượu, nhưng hoàn toàn kh để ý đến Trì Niệm đang bất tỉnh ở góc khuất.
Chiếc Maybach màu đen lao trên đường cao tốc, kim đồng hồ tốc độ kh ngừng tăng lên.
Tay Lục Yến Từ siết chặt vô lăng, gân x trên mu bàn tay nổi rõ.
Quãng đường hai mươi phút, chỉ mất mười phút đã đến nhà máy.
“Lần cuối cùng th cô là ở đâu?” lạnh lùng chất vấn.
Trì Tư Hằng vừa định trả lời, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên từ hướng văn phòng.
Khói đen cuồn cuộn, lửa phun trào ra từ cửa sổ.
Đồng t.ử Lục Yến Từ co rút lại, chụp l hai bộ đồ chống cháy x thẳng vào đám lửa.
Nhiệt độ cao đốt cháy da thịt , khói dày đặc làm khó thở, nhưng kh hề chần chừ.
Trong hầm rượu, Trì Niệm khó khăn bò lên trên.
Cổ họng cô khô khốc gần như kh thể phát ra tiếng.
Ngay khi cô gần như kiệt sức, một bóng quen thuộc xuyên qua làn khói đen, lao về phía cô.
“Lục… Yến Từ…” Cô yếu ớt gọi.
đàn lập tức quấn cô vào bộ đồ chống cháy, cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo cô.
Trong biển lửa dữ dội, Lục Yến Từ che c cho cô lao ra khỏi đám cháy.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.