Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ
Chương 49: Mẹ thích hoa nhất
“Nhà họ Trì thật gan, dám lừa về chuyện này.” Lục Yến Từ cười lạnh, trong mắt đầy vẻ lạnh lẽo.
“Th tin này Trì Tri Ý cố ý xóa , chắc là nghĩ ngài kh thể ều tra ra, vậy bây giờ ngài muốn làm gì?”
Ánh mắt Lục Yến Từ lộ ra vài phần thú vị, “Tạm thời kh cần vội, muốn xem nhà họ Trì rốt cuộc muốn giở trò gì.”
Hơn nữa, đây cũng là cơ hội tốt để thăm dò Trì Niệm...
“Sắp xếp theo dõi nhà họ Trì gần đây, bất kỳ ều bất thường nào báo cho ngay lập tức.” Lục Yến Từ ra lệnh.
“Vâng.”
________________________________________
Trì Niệm ăn cơm ở ngoài mới quay về c ty.
Ngoài c việc, cô và Lục Yến Từ kh còn bất kỳ giao tiếp nào khác.
Tan làm, Trì Niệm về thẳng nhà họ Trì.
Thời gian ăn tối, những khác trong nhà họ Trì đều kh mặt, chỉ cô.
Thật là yên tĩnh.
Ăn tối xong, Trì Niệm về phòng, mở máy tính dự định lén lút nhờ ều tra chuyện của Trì Tri Ý.
Gần mười giờ, những khác trong nhà họ Trì quay về.
Thư Mi vừa bước vào đã quắc mắt, kh vui Trì Chính Đức, “ đã nói kh nên để con tiện nhân Trì Niệm đó về, xem bây giờ nó còn dám lén lút quyến rũ Lục thiếu chủ, đây kh là cố tình đối đầu với Tri Ý ?”
Trì Tri Ý bên cạnh Thư Mi, mắt đỏ hoe.
Dáng vẻ này càng khiến Thư Mi đau lòng hơn, giọng ệu cũng nặng nề hơn, “ nói cho biết, con gái Tri Ý của chúng ta khó khăn lắm mới được Lục thiếu chủ ưu ái, nếu bị Trì Niệm phá hỏng, sẽ kh nương tay đâu.”
Dường như vẫn sợ Trì Chính Đức mềm lòng, bà nói thêm, “Ông cũng nên nhận rõ tình hình , Trì Niệm căn bản kh coi là cha, sau này càng kh thể cùng chúng ta đồng cam cộng khổ với nhà họ Trì, sau này tr cậy vào Tri Ý của chúng ta đ.”
Sắc mặt Trì Chính Đức âm trầm như bão tố sắp đến, chút áy náy cuối cùng còn sót lại trong lòng đối với Trì Niệm, dưới sự cám dỗ và cân nhắc lợi ích, cũng tan biến kh còn dấu vết.
Ông lạnh lùng mở lời, “ sẽ nhắc nhở nó.”
Trì Niệm tình cờ xuống lầu định rót cốc nước uống, nghe trọn vẹn cuộc đối thoại của m dưới lầu, đáy mắt cô lập tức nổi lên một tia lạnh lẽo.
Cô bước kh nh kh chậm, lên tiếng hỏi: “Nhắc nhở cái gì?”
Thư Mi như bị chạm vào vảy ngược, lập tức chau mày lạnh lùng, gay gắt mắng, “Nghe lén lớn nói chuyện, kh chút giáo dưỡng nào.”
Trì Niệm kh quả hồng mềm dễ bị nắn bóp, chưa bao giờ chịu thiệt thòi trong lời nói, ngay lập tức cười khẽ một tiếng, đáp trả, “Lén lút nói xấu sau lưng khác, giáo dưỡng của bà lại thể hiện ở đâu?”
“Cô!” Thư Mi bị nghẹn đến đỏ mặt, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Bà giơ tay định phát tác, nhưng bị Trì Chính Đức bên cạnh nh tay giữ lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/than-phan-cua-co-tieu-thu-gia-lam-moi-nguoi-bat-ngo-tri-niem-luc-yen-tu-plfj/chuong-49-me-thich-hoa-nhat.html.]
“Niệm Niệm, cha biết trước đây cha đã đối xử tệ với con, nhưng bây giờ cha nói rõ với con, nếu con tức giận gì, cứ trút lên cha, tuyệt đối đừng làm tổn thương em gái con.” Trì Chính Đức cố gắng tỏ ra vẻ khổ tâm.
Trì Niệm cười lạnh trong lòng.
Cả nhà họ Trì này, kh l một tinh tường, thực sự coi Trì Tri Ý là đóa bạch liên hoa thuần khiết vô tội mà nâng niu trong lòng bàn tay.
Th Trì Niệm hoàn toàn kh để tâm đến lời , Trì Chính Đức lập tức nổi giận đùng đùng.
Nhưng nhất thời lại kh nghĩ ra cách nào trừng phạt cô, bực bội kh thôi.
Trì Tri Ý bên cạnh th tình hình kh ổn, lập tức mắt đỏ hoe ra vẻ đáng thương, “Chị, em cũng chỉ ý tốt, thật sự kh muốn chị bị tổn thương. Thân phận như Lục gia, làm thể động chân tình với chị được? Hơn nữa, lúc đó là em đã cứu .”
“Em chỉ kh muốn chị càng lún sâu, cuối cùng lại rơi vào kết cục t.h.ả.m thương thôi.”
“Nói gì lộn xộn vậy, léo nhéo ồn ào c.h.ế.t được.” Trì Niệm ngoáy ngoáy tai, vẻ mặt đầy sự chán ghét.
Cô thản nhiên rót một cốc nước, thẳng ra ngoài.
Nơi ô nhiễm khói bụi này, thật sự kh thể ở nổi, cô nên ra ngoài hít thở kh khí một chút.
Trì Niệm qua tiền sảnh, chậm rãi bước ra sân trước.
Ánh trăng mờ ảo, như phủ lên toàn bộ khu vườn một lớp màn mỏng.
Trì Niệm những đóa hoa rực rỡ đang nở rộ trong nhà kính, kh khỏi nhớ đến mẹ đã khuất.
Mẹ thích hoa nhất.
Kh biết cô đã đứng đó bao lâu, cho đến khi một giọng nói trầm thấp vang lên, Trì Niệm mới đột ngột hoàn hồn.
“Khuya còn chưa ngủ, đứng đây tưới hoa?”
Lục Yến Từ đứng cách đó kh xa, ánh mắt khóa chặt l cô đang đứng bất động.
“Lục tổng, lại đến?” Trì Niệm hơi sững sờ, sau đó như nhớ ra ều gì, giơ tay chỉ sang bên cạnh, “ đến tìm Trì Tri Ý kh, xuyên qua bên kia là tiền sảnh, cô đang ở trong đó.”
Lục Yến Từ nhạy bén nhận th cảm xúc cô đang trùng xuống, trong lòng khẽ động, bước lại gần cô hơn, “Em đang đuổi ?”
Trì Niệm khó hiểu , kh rõ ý là gì.
Lục Yến Từ đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc trước trán cô, giọng ệu thoải mái tùy ý, “ chuyện phiền lòng à?”
Khoảnh khắc hai ở gần nhau này, vừa vặn bị Trì Tri Ý ra từ trong nhà th.
Cô ta siết chặt hai tay thành nắm đấm, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
Trì Niệm này, lại dám nhân lúc cô ta kh mặt mà tìm cách thân mật với Lục gia.
Hơn nữa, cô ta lại còn dám để Lục gia chạm vào ?
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.