Thân Tình Như Dao
Chương 2
Khi Giang Vũ Vi đưa sang phòng khác thẩm vấn, cô cuối cùng cũng hoảng loạn.
Cô bám chặt khung cửa, lóc:
“Chị, em ! Em thật sự ! Chị đừng hại em!”
đầu .
gào lên:
“Hôm nay nếu mày dám đẩy em mày tù, tao coi như từng sinh mày!”
dừng bước.
đầu bà.
“, nhớ kỹ câu .”
“Từ hôm nay, con cũng coi như như .”
chết lặng.
lẽ bà ngờ, câu uy hiếp dùng suốt hai mươi chín năm, đầu tiên mất tác dụng.
Ba giờ sáng, rời khỏi đồn công an.
Mưa tạnh.
Chu Nghiên ở cửa, tay cầm ô.
:
“ ngờ sẽ đến.”
:
“Cô gửi tin nhắn cho .”
nhớ .
tiệc đính hôn, khi phát hiện lịch sử đặt phòng khách sạn Lục Hành và Giang Vũ Vi, gửi chứng cứ cho ba .
Một .
Một bố .
Một Chu Nghiên.
trả lời: “Đừng làm loạn, Vũ Vi da mặt mỏng.”
Bố trả lời: “Tiệc bắt đầu , chuyện gì về nhà .”
Chỉ Chu Nghiên gọi điện cho .
.
Vì khi đó đang ngoài cửa phòng nghỉ, Giang Vũ Vi bên trong :
“Lục Hành, sợ gì chứ? Chị em lời nhất. Chỉ cần em , cuối cùng chị chắc chắn sẽ nhường cả váy cưới cho em.”
Khoảnh khắc đó, đẩy cửa bước .
Những chuyện đó, chính như bây giờ.
Chu Nghiên tay .
“ bệnh viện.”
lắc đầu.
“Đến nhà họ Giang .”
nhíu mày.
“Bây giờ?”
“Bây giờ.”
ánh nước mờ đèn đường phía xa.
“Tối nay bọn họ nhất định sẽ lục phòng .”
Chu Nghiên khuyên nữa.
chỉ :
“ lái xe.”
Biệt thự nhà họ Giang sáng đèn.
Xe dừng, thấy phòng tầng hai bật sáng.
trong phòng khách. Giang Vũ Vi sofa, mặt vẫn còn vệt nước mắt.
Lục Hành cũng ở đó.
Trong tay cầm một xấp tài liệu.
Thấy bước , lên tiếng :
“Con về lúc đấy. Ký tên .”
liếc tiêu đề tài liệu.
Giấy bãi nại.
Bên còn kẹp một bản khác: hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
bật .
“Động tác nhanh thật.”
Sắc mặt tệ.
“Vũ Vi con dọa hỏng , nó thể tiền án. Còn bên công ty, ngày mai họp hội đồng quản trị, thể vì chuyện riêng con mà ảnh hưởng đến việc gọi vốn.”
hỏi:
Đừng bỏ lỡ: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh), truyện cực cập nhật chương mới.
“ ?”
Lục Hành đẩy hợp đồng đến mặt .
“Giang Vãn, hiện tại cảm xúc em định, thích hợp tiếp tục phụ trách dự án Xuân Hiểu. Tạm thời chuyển ba mươi hai phần trăm cổ phần Thực phẩm Giang Vị trong tay em cho Vũ Vi, để cô đại diện nhà họ Giang ký hợp đồng. Chờ sóng gió qua tính tiếp.”
chằm chằm .
“Tạm thời?”
Lục Hành tránh ánh mắt .
Giang Vũ Vi nhỏ giọng :
“Chị, em cướp đồ chị. Em chỉ giúp gia đình thôi.”
bước lên một bước.
Cô lập tức lùi về lưng Lục Hành.
mắng :
“Con đừng dọa nó!”
gật đầu.
“Con dọa nó.”
đó cầm bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần lên, xé từng trang ngay mặt bọn họ.
Mảnh giấy rơi đầy đất.
Mặt Giang Vũ Vi tái .
Lục Hành nén giận:
“Giang Vãn, đừng tùy hứng. Đây chuyện một em.”
“ chuyện ai?”
ném giấy vụn thùng rác.
“ khi mất, bà nội để cổ phần cho , vì bà trong cái nhà ai đang làm việc, ai đang ăn sẵn, ai bưng bát cơm chửi nấu.”
nhào đến giật túi .
“Giao tài liệu công ty đây! Đó nhà họ Giang, con!”
Chu Nghiên chắn mặt bà.
chạm bà, chỉ ở giữa.
Phương Cầm giống như giẫm trúng đuôi:
“Đây chuyện nhà chúng , ngoài đừng xen !”
Chu Nghiên :
“Đồ cá nhân và tài liệu công việc Giang Vãn, ai động thì đó chịu trách nhiệm.”
lên lầu.
Cửa phòng đang mở.
Tủ quần áo lục tung, ngăn kéo đều kéo , laptop bàn biến mất.
Giang Vũ Vi theo, rụt rè :
“Chị, em chỉ xem chị bản lưu . Em sợ chị mang ngoài phát tán lung tung.”
cô .
“Cô sợ phát tán lung tung, sợ phát tán sự thật?”
Cô cắn môi.
“Tại chị lúc nào cũng nghĩ em xa như ? Từ nhỏ em ngưỡng mộ chị. Chị học giỏi, bà nội thương chị, công ty cũng thể thiếu chị. Em chỉ một chút thứ thuộc về thôi.”
“Thuộc về cô?”
chỉ căn phòng .
“Cái giường năm mười tám tuổi làm ba việc cùng lúc để mua.”
“Cái laptop đó thức đêm liên tục ba tháng, dùng tiền thưởng để đổi.”
“Kênh phân phối ngoại tỉnh đầu tiên công ty do chờ tòa nhà khách hàng suốt bốn ngày mới giành .”
“Lục Hành cùng từ thời đại học, từ lúc chẳng gì đến hôm nay.”
“Giang Vũ Vi, cái ‘một chút’ mà cô , tháo từng mảnh cuộc đời xuống dán lên cô.”
Nước mắt cô trào .
“ chị tất cả mà!”
Câu đó như một cây kim, khiến tỉnh táo hẳn.
Bạn thể thích: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hóa trong mắt cô , những thứ do giành .
Mà những thứ cô cướp .
đến bàn học, mở ngăn bí mật.
Bên trong trống rỗng.
Chiếc USB màu bạc bà nội để cho cũng biến mất.
đầu Giang Vũ Vi.
Ánh mắt cô lóe lên.
“Trả .”
Cô nhỏ giọng:
“Cái gì?”
“USB.”
từ cầu thang lên.
“Chỉ một cái USB rẻ tiền, con phát điên cái gì?”
chằm chằm Giang Vũ Vi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.