Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tháng Đổi Năm Dời

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ngay khoảnh khắc , đầu óc đột ngột choáng váng dữ dội, mắt hoa lên, cơ thể mất đà suýt ngã quỵ xuống đất. Một đôi tay rắn chắc kịp thời vươn vớt lấy . Đến khi tầm mắt khôi phục chút tỉnh táo, đập mắt ánh đang gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy : “Nàng làm ?”

lẽ do rượu làm cho say lòng, thẳng mắt , nghiêm túc một câu: “Thẩm Thiên Từ, nếu sắp c.h.ế.t , tin ?”

khựng trong thoáng chốc, đó nhíu mày kỹ gương mặt : “Khí sắc thế , giả vờ thì cũng giả cho giống một chút chứ.”

Khí sắc đương nhiên , bởi vì đó lớp trang điểm do tự tay tỉ mỉ họa lên cơ mà. cúi đầu tà váy màu đỏ diễm lệ , những ngón tay tô điểm đầy lớp sơn móng, ngước lên với : “, sẽ đổi một bộ tố y mộc mạc hơn đến tìm .”

Một bộ tố y thanh khiết giống như Tô Nguyệt Nguyệt .

Trong mắt , chỉ Tô Nguyệt Nguyệt mới thể yếu ớt, nhược liễu phù phong cần chở che. Còn cùng lớn lên từ nhỏ, lên tường cao, chui thành động, sức lực dẻo dai thế nào rõ nhất.

Đáng tiếc... đó đều chuyện ngày xưa . Giờ đây, ngay cả sức lực để ôm Tuế Tuế cũng chẳng còn nữa.

Đêm khuya, khi giường, cố ý dịch xa Thẩm Thiên Từ, nhắm nghiền mắt bất động. Kể từ hai bên chuyện, cực kỳ hiếm khi bước chân viện , mà cũng chẳng bao giờ chủ động tìm .

Khi một cánh tay rắn chắc vòng qua ôm lấy eo , theo bản năng thốt lên: “Thẩm Thiên Từ, đừng chạm , ?” Giọng chứa đựng sự run rẩy cách nào kiềm chế nổi.

Ngày khi nghĩ rằng yêu , chuyện ân ái lẽ thường tình. Hiện tại rõ tâm vốn thuộc về khác, tối nay còn mượn rượu ngắm trăng với cõi lòng trĩu nặng vì nữ t.ử , nghĩ ngợi thêm, càng ghê tởm cảm giác chạm . thấy bản thật nực và rẻ rúng.

“A Ly, nàng nghĩ nếu thực sự làm gì, liệu nàng phản kháng nổi ?” thở ấm nóng phả nhẹ bên tai, gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t môi, phòng tuyến tâm lý dựng bấy lâu nay sụp đổ. Nước mắt tự chủ mà lặng lẽ tuôn rơi nơi khóe mắt, dám phát bất kỳ tiếng nào.

Chẳng qua bao lâu, đưa tay rút con d.a.o găm giấu gối , thản nhiên buông một câu: “Ngủ .”

### 6

Cuối tháng Chín, một biến cố lớn trung cung xảy gây chấn động kinh thành. Thái t.ử đột nhiên hủy bỏ hôn ước với Tô Nguyệt Nguyệt để thành cho vị nữ t.ử mang về từ sa trường . Câu chuyện tình ái ba họ trở thành đề tài bàn tán xôn xao khắp các ngõ ngách.

thời gian đó, Thẩm Thiên Từ dường như bận rộn vô cùng. mới , chỉ ở bên cạnh an ủi Tô Nguyệt Nguyệt, mà còn đang âm thầm mưu tính bước lên vị trí vạn cao . đoán, chắc chắn vì cam lòng yêu chịu uất ức, nên dùng quyền lực tuyệt đối để đoạt nàng về bên .

Tô Nguyệt Nguyệt dù cũng Thái hậu quá cố hành chọn lựa làm Thái t.ử phi từ , thế nên hôn sự cuối cùng vẫn hủy bỏ . điều, Thái t.ử vẫn kiên quyết nạp cô gái sa trường phủ làm trắc phi. trong thiên hạ đều tặc lưỡi tiếc nuối cho mối tình thanh mai trúc mã địch kẻ đến , thương xót cho đích nữ Thừa tướng chịu cảnh chung chồng.

vươn tay hứng lấy một giọt nước mưa rơi xuống từ mái hiên, lạnh ngắt.

vốn nữ nhi nhà bình dân, từng tham dự yến tiệc hoàng cung, ở các quán t.ửu lầu thì bao nhiêu giai thoại về Thái t.ử và Tô Nguyệt Nguyệt. Ấn tượng sâu đậm nhất việc Thái t.ử từng vì đổi lấy nụ nàng mà cho b.ắ.n pháo hoa rực sáng cả kinh thành đêm sinh thần nàng .

Khi , vẫn từng gặp mặt họ. trèo lên cây hòe ngoài sân, nhón chân cố ngắm pháo hoa từ xa thì bất cẩn trượt chân ngã xuống. Thẩm Thiên Từ vững vàng đón , nghiêm mặt hỏi: “ đến thế cơ ?”

ở trong lòng n.g.ự.c ngửa đầu hì hì: “ rõ nữa, để kỹ xem.”

Pháo hoa đương nhiên , đó thứ thuộc về Tô Nguyệt Nguyệt. , Thái t.ử từng yêu Tô Nguyệt Nguyệt sâu đậm thế, giờ đây lòng đổi . đời chỉ nghĩ Tô Nguyệt Nguyệt đáng thương vì kẻ khác chen ngang, ai rằng, nàng thực chất cũng chính "chân mệnh" từ trời rơi xuống một khác?

Đối với vị nữ t.ử Thái t.ử mang về , vẫn luôn ôm lòng hiếu kỳ. Cho đến một ngày khi đưa sách cho Phú Quý, vô tình chạm mặt bọn họ.

Lúc , bốn bọn họ đang ánh nắng thu vàng vọt con phố lớn, còn thì lặng lẽ ẩn trong góc khuất một con ngõ nhỏ. Đó đầu tiên thấy cô gái , dung mạo và khí chất quả thực phân cao thấp với Tô Nguyệt Nguyệt, khóe môi luôn mang nụ dịu dàng, trầm tĩnh cạnh Thái t.ử. Nàng rõ ràng một nữ t.ử tầm thường.

đối diện với họ chính Thẩm Thiên Từ và Tô Nguyệt Nguyệt. Phía những lời trò chuyện bình thản bề ngoài những đợt sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Góc váy gió thu thổi tung, vài chiếc lá khô xào xạc rơi rụng ngay bên chân . chợt nghĩ đến những cuốn thoại bản từng đây, ân oán tình thù giữa bốn họ phảng phất như một trục truyện chính đầy ly kỳ. Tuy đoán định ai nhân vật chính kết cục sẽ , thể chắc chắn một điều: tuyệt đối chỉ một kẻ qua đường giáp vô thưởng vô phạt trong câu chuyện .

Một kẻ nếu c.h.ế.t , thì cũng chỉ cát bụi trở về với cát bụi, chẳng mảy may ảnh hưởng đến bất kỳ ai.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thang-doi-nam-doi/3.html.]

Phú Quý ôm cuốn sách khẽ kéo ống tay áo , kéo khỏi dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung. cúi đầu thì thấy thằng bé đang đăm đăm : “Tỷ tỷ Niên Niên, tỷ đưa cho nhiều sách như ?”

Dạy Phú Quý học chữ thực sự niềm vui duy nhất trong những ngày tháng tẻ nhạt, u ám nửa năm qua . Thằng bé thông minh hiếu học, hiện giờ nó xứng đáng đến một nơi hơn. vỗ vỗ đầu nhỏ nó, mỉm dịu dàng: “, vì thời tiết sắp chuyển lạnh , vốn sợ lạnh nên tiện ngoài thường xuyên nữa. Những cuốn sách cứ cầm lấy tự , nếu chỗ nào hiểu, hãy hỏi... phu t.ử nhé.”

Khi dẫn Phú Quý đến cửa học đường, thằng bé nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: “ khi nào tỷ đến tìm ?”

ngoài cửa sổ, khẽ mỉm đáp: “Đợi đến khi xuân về hoa nở nhé.”

đường trở về, mua một phần xôi gà gói lá sen hạt dẻ. Đáng tiếc giờ đây, cho dù cố ăn bao nhiêu chăng nữa, cũng thể tìm hương vị ngày xưa.

### 7

khi lập thu, kinh thành đón nhận vài trận mưa liên miên, thời tiết cứ thế mà lạnh dần lên.

Năm còn nhỏ, từng một ngã xuống hồ mùa đông. Khi vớt lên, bảo lạnh ngắt còn chút ấm, chịu một trận sốt cao li bì ba ngày ba đêm mới tỉnh . Kể từ đó về , trở nên cực kỳ sợ lạnh, chỉ cần thời tiết chớm rét một chút cả run cầm cập.

Còn nhớ mùa đông đầu tiên khi gả cho Thẩm Thiên Từ, mỗi đêm giường, đều sẽ ôm trọn lòng, cơ thể ấm áp giống như một lò sưởi lớn . một tối, rúc đầu l.ồ.ng n.g.ự.c khúc khích: “Thiên Từ, ấm thật đấy.”

Trong bóng tối, im lặng hồi lâu, đột nhiên như kiềm chế nổi mà siết c.h.ặ.t lấy tay , ghé sát tai thì thầm với chất giọng khàn khàn đầy vẻ dụ hoặc nguy hiểm: “Còn nơi ấm áp hơn nữa, A Ly thử ?”

Nơi ấm áp hơn...

Khi cơn lạnh buốt làm cho tỉnh giấc, mới nhận mơ về chuyện cũ. Tiếng nước mưa nhỏ giọt từ mái hiên xuống hiên nhà phát những âm thanh lộp độp, đều đặn.

thẫn thờ gương đồng, phản chiếu bên trong một gương mặt trắng bệch, tiều tụy đến mức chính cũng chẳng còn nhận dung mạo ngày xưa nữa. Đôi tay run rẩy chậm chạp cầm lấy hộp phấn son định dặm sắc hồng má, , vô luận cố gắng thế nào cũng thể họa cho .

Sự bất lực và u uất dâng trào, tức giận vung tay gạt phăng bộ đồ trang điểm bàn xuống đất, tạo thành một chuỗi âm thanh đổ vỡ chát chúa.

nhanh đó, cửa phòng đẩy mở, tiếng lên tiếng. xoay lưng về phía cửa một lúc lâu, giơ tay quệt giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt, với bước : “ việc gì , lỡ tay làm rơi thôi.”

Kẻ mở cửa nha cận – Tiểu Lục Lạc. Nàng một cô gái câm, vô tình cứu mạng ba năm . Giờ đây trong căn viện hoang vắng , chỉ còn duy nhất nàng ở bên cạnh bầu bạn và hết lòng theo lời .

“Tiểu Lạc Lạc, thèm ăn xôi gà gói lá sen hạt dẻ , em ngoài mua một phần về đây cho nhé.”

Thẩm Thiên Từ vốn hề hạn chế quyền tự do và Tiểu Lục Lạc, miễn ý định rời khỏi phủ.

Thực , cũng từng bỏ trốn một . Khi thể suy kiệt đến mức , nhờ Tiểu Lục Lạc giúp đỡ, mang theo Tuế Tuế cùng nàng chạy trốn. trớ trêu , ngay khi đặt chân lên con thuyền mui vòm, vén rèm bước trong thì thấy ung dung uống ở đó từ bao giờ. Bên ngoài, thuộc hạ đang dùng trường kiếm bén ngót chĩa thẳng n.g.ự.c Tiểu Lục Lạc.

Tiếng mái chèo khua nước bên tai lúc tỏ lúc mờ, Thẩm Thiên Từ chậm rãi đặt chén xuống, ngước mắt : “A Ly, nàng ?”

Tiểu Lục Lạc lúc đó chỉ bình thản , ngón tay khẽ cử động hiệu: *“Tỷ tỷ đừng bận tâm đến em, em sợ.”*

thì sợ. Mẫu mất, phụ mất, bộ Giang gia đều c.h.ế.t sạch, ngay cả vị "Thiên Từ" từng yêu sâu đậm cũng còn nữa. tận mắt chứng kiến bất kỳ nào bên cạnh bỏ mạng nữa.

Đáng lẽ hiểu từ sớm, loại như Thẩm Thiên Từ, cho dù còn yêu nữa, cũng sẽ giam cầm bên , bắt thuộc về cho đến c.h.ế.t.

cả, sắp sửa thể chân chính rời xa . hồi môn cho Tiểu Lạc Lạc cũng chuẩn xong xuôi, chỉ cần nàng ở bên thêm vài ngày nữa thôi, khi , nàng thể tự do đến học đường tìm Phú Quý.

Hộp phấn son rơi đất Tiểu Lạc Lạc nhặt lên đặt bàn khi ngoài. một nữa đối diện với gương đồng, chậm rãi thoa đều lớp phấn hồng lên hai gò má hốc hác.

Dáng vẻ bệnh tật hiện tại khiến khỏi nhớ về những ngày tháng mẫu lâm bệnh nguy kịch năm xưa. Khi , mỗi phụ thấy mẫu ốm yếu gầy mòn đều mặt lén lau nước mắt. đó, mẫu liền bảo trang điểm thật đậm cho , ngày ngày đều chọn mặc những bộ y phục lộng lẫy, rực rỡ nhất. Nàng giữ những hình ảnh đẽ nhất, vì dáng vẻ tàn tạ một kẻ sắp đất xuôi tay.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...