Tháng Năm Rực Rỡ Của Tớ Và Cậu
Chương 19: Khu Rừng Cổ Và Sự Thay Thế
Sáng thứ Bảy, 8 giờ sáng. Hải Đăng nằm trên ghế sofa, chằm chằm ra cửa sổ, nơi ánh nắng rực rỡ chiếu qua. Chiếc gậy chống của đặt ngay bên cạnh. đã thức dậy từ sớm, chờ đợi. Nhưng Minh Nguyệt kh đến.
Hải Đăng vật lộn với cảm giác trống rỗng và tức giận vô cớ. cố gắng lý giải, chân chưa khỏi hẳn, Minh Nguyệt ở đây để giúp mới . Cô là bạn thân của !
chiếc túi gi đựng chiếc bánh quy cuối cùng trên bàn. Lời n của Minh Nguyệt như một mũi tên tẩm độc: "...Tớ kh thể tiếp tục dùng nó như một cách để che giấu cảm xúc thật của được nữa."
Minh Nguyệt đã tuyên chiến.
Cùng lúc đó, Minh Nguyệt và Khánh Nguyên đã sâu vào khu rừng cổ của làng. Kh khí mát mẻ, dễ chịu. Khánh Nguyên ềm tĩnh, kh vội vã. cầm một chiếc sổ tay, cẩn thận ghi chép lại những chi tiết kiến trúc của một ngôi miếu nhỏ bị bỏ hoang.
Minh Nguyệt cảm th thoải mái một cách lạ lùng. Khánh Nguyên kh hề nhờ cô làm bất cứ ều gì. lắng nghe cô.
" th bạn hợp với kh khí này, Minh Nguyệt," Khánh Nguyên nói, quay sang cô với nụ cười tinh tế. "Bạn mang đến sự tĩnh lặng và sự quan sát sâu sắc. Khác hẳn với những khác, họ chỉ tìm kiếm sự ồn ào."
"Tớ nghĩ đã hiểu tớ đ," Minh Nguyệt trả lời, cảm th một sự đồng ệu hiếm . "Mọi , kể cả bạn thân tớ, Hải Đăng, luôn nghĩ tớ rụt rè, chỉ biết học và làm bánh. Kh ai biết tớ thích sự yên tĩnh, thích quan sát mọi thứ mà kh cần tham gia."
Khánh Nguyên gật đầu. " hiểu mà. kh là rụt rè. là trầm tư. Đôi khi, im lặng là cách tốt nhất để nghe được những ều quan trọng. giỏi viết lách đúng kh? nghĩ khả năng phân tích tâm lý khác tốt."
Minh Nguyệt kinh ngạc. Khánh Nguyên đã xuyên thấu cô. kh gọi cô là "Google cá nhân" hay "y tá", mà là " trầm tư" và " viết lách". Đó là sự c nhận cho con thật của cô.
Trong khi đó, ở nhà tập thể, Hải Đăng kh thể chịu đựng được nữa. cầm chiếc gậy chống, tập tễnh ra ngoài sân, nơi mọi đang làm việc. cố gắng hòa vào cuộc trò chuyện, nhưng sự thiếu vắng của Minh Nguyệt khiến mọi thứ trở nên vô vị.
Làm mà lại bận tâm đến thế? tự hỏi. Chỉ là Minh Nguyệt vắng một buổi sáng thôi mà.
Nhưng nhớ lại. Khi Minh Nguyệt ở đây, kh cần nhớ lịch uống thuốc. kh cần tự giải thích bài toán. kh cần cố gắng hòa nhập, vì Minh Nguyệt đã luôn là ểm tựa của .
quyết định gọi cho Mai Linh, bạn duy nhất thể cho một câu trả lời thẳng t.
"Alo, Mai Linh à!" Giọng Hải Đăng đầy vẻ căng thẳng.
"Gì thế? Bánh quy hết à?" Mai Linh đáp, giọng mỉa mai.
"Kh! Minh Nguyệt... Minh Nguyệt với tên Khánh Nguyên đó . kh nói gì với tớ cả! Tớ n tin, kh trả lời!" Hải Đăng gần như hét lên. "Tớ lo lắng quá, Mai Linh à. Tên đó... tr vẻ kh đáng tin."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Đáng tin hay kh thì để Minh Nguyệt tự quyết định. biết kh, Hải Đăng," Mai Linh nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. "Minh Nguyệt đã ở đó suốt bốn năm. Cô đã dành mọi sự tinh tế của để vun đắp cho sự vô tâm của . Giờ cô với một thực sự th sự tinh tế của cô . Đó là ều tất yếu."
"Nhưng... chúng tớ là bạn thân cơ mà! Cô đã hứa là sẽ luôn ở bên tớ!" Hải Đăng lắp bắp, lời hứa của chính dưới cơn mưa rào giờ đây quay lại ám ảnh .
Mai Linh cười khẩy: " nhớ lời hứa đó à? Mối quan hệ này sẽ kh bao giờ thay đổi? Minh Nguyệt đã giữ lời hứa. kh thay đổi, nên cô buộc thay đổi chính cô . Minh Nguyệt đang làm quen với cảm giác được quan tâm một cách tư cách phụ nữ, chứ kh tư cách c cụ hữu ích nữa.
"Tớ nghĩ là đang ghen, Đăng ạ. Ghen tu vì lần đầu tiên, th cô vui vẻ và quan tâm đến một kh là ."
Hải Đăng cúp máy. Ghen tu. Từ này cứ luẩn quẩn trong đầu .
Tại khu rừng cổ, Minh Nguyệt và Khánh Nguyên dừng lại bên một dòng suối nhỏ.
"Cảm ơn bạn, Nguyên. Hôm nay tớ đã vui," Minh Nguyệt nói.
" xứng đáng được vui vẻ Minh Nguyệt" Khánh Nguyên đáp. cô thật lâu, ánh mắt dịu dàng và đầy ngưỡng mộ. "Hải Đăng là một trai tuyệt vời. Nhưng đôi khi, những tuyệt vời lại quá bận rộn với chính sự rạng rỡ của họ mà quên những ều đẹp đẽ, tĩnh lặng đang ở ngay bên cạnh."
Lời nói của Khánh Nguyên như một sự khẳng định cho mọi nỗi đau của Minh Nguyệt trong suốt bốn năm qua. Cô cảm th muốn khóc, nhưng lại mỉm cười. Cô đã tìm được một sự thấu hiểu mà Hải Đăng kh thể nào cho cô.
Khi Minh Nguyệt trở về nhà tập thể, cô th Hải Đăng ngồi ở bậc thềm, một , chiếc gậy chống nằm lăn lóc bên cạnh. Ánh mắt cô là một sự pha trộn giữa sự giận dữ, nỗi sợ hãi và sự bối rối.
Minh kh cảm th tội lỗi. Cô chỉ cảm th tự do.
Hải Đăng đứng dậy, tập tễnh bước về phía cô.
" đâu thế? kh trả lời tin n của tớ?" Hải Đăng hỏi, giọng đầy vẻ trách móc.
"Tớ với Khánh Nguyên. Tớ kh mang theo ện thoại," Minh Nguyệt đáp, cô thẳng vào , kh hề né tránh. " vẻ kh vui?"
"Tớ... tớ chỉ lo cho thôi. là bạn thân của tớ mà," Hải Đăng cố gắng biện hộ bằng cái cớ cũ.
"Hải Đăng à. Tớ kh cần lo lắng. Tớ cần thẳng t," Minh Nguyệt nói, ánh mắt cô đầy vẻ thách thức. "Thẳng t về cảm xúc thật của ."
Mối quan hệ của họ đã chính thức bước vào một cuộc chiến tâm lý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.