Tháng Năm Rực Rỡ Của Tớ Và Cậu
Chương 7: Cuốn Sổ Cũ Và Những Gạch Đầu Dòng
Màn đêm bu xuống mang theo sự yên tĩnh cần thiết, nhưng lại khuếch đại tiếng tim đập của Minh Nguyệt. Cô ngồi trên chiếc giường nhỏ của , chiếc ô x navy đã được gác gọn ở góc phòng, nhưng mùi hơi đất và nước mưa từ nó vẫn thoang thoảng trong kh khí, nhắc nhở cô về khoảnh khắc thân mật ngắn ngủi với Hải Đăng chiều nay.
Sau khi tắm rửa và làm xong bài tập, Minh Nguyệt l ra một vật bất ly thân, cuốn sổ bìa da cũ kỹ màu nâu cà phê. Nó kh là nhật ký th thường; nó là biên niên sử về Trần Hải Đăng.
Cuốn sổ đã theo Minh Nguyệt từ những ngày cuối cấp hai, dày lên bởi vô số những mẩu chuyện vụn vặt, những sự kiện nhỏ nhặt mà chỉ một cô để ý. Minh Nguyệt lật giở những trang gi đã ngả màu, đọc lại những dòng chữ của chính .
[11/05 - Lớp 9]: ghi bàn đầu tiên trong giải đấu cấp trường. Lần đó, bị té, nhưng cười tươi. Tớ đã khóc một chút, vì th quá rạng rỡ.
[20/07 - Hè]: Hải Đăng nói thích kiểu tóc tết đuôi sam của cô giáo dạy Hóa mới. Tớ đã lén học cách tết. Kh biết th kh?
[03/09 - Lớp 10]: Lần đầu tiên nhờ tớ viết thư cho Thu Phương. Tớ đã viết bằng tất cả sự chân thành của . Đó là một sự hy sinh ngọt ngào.
Minh Nguyệt dừng lại ở trang cuối cùng, nơi cô ghi lại sự kiện chiều nay. Cô cầm bút viết.
[25/09 - Mưa rào]: Hải Đăng quên ô. Tớ và chung. đứng sát, vai chạm vai tớ. đã nói...
Minh Nguyệt dừng lại, tay cô cứng đờ. Đáng lẽ cô viết tiếp lời hứa của Hải Đăng: "Mối quan hệ này sẽ kh bao giờ thay đổi."
Nhưng cô kh thể viết. Nếu cô ghi lại câu nói đó, nó sẽ trở thành một khắc ấn vĩnh viễn trong lịch sử của họ, một lời nhắc nhở đau đớn về r giới kh thể vượt qua.
Minh Nguyệt day day ngón tay lên trang gi, cảm th tủi thân dâng trào. Cuốn sổ này là nơi cô trút hết tình cảm, là nơi Hải Đăng thuộc về cô một cách tuyệt đối. Nhưng ngay cả trong thế giới riêng này, cô cũng kh thể phủ nhận sự thật mà đã tuyên bố.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô gọi cho Mai Linh. Linh nhấc máy ngay lập tức.
" lại nhớ Hải Đăng đến mức bật cuốn sổ cũ ra đúng kh? Tớ cá là đang cố ghi lại sự kiện chung ô dưới mưa chứ gì?" Linh đoán trúng phóc.
"Linh à..." Giọng Minh Nguyệt nghẹn lại. " nói với tớ rằng, dù sau này chuyện gì, crush ai, hay bạn gái, cũng sẽ kh bao giờ quên tớ, và mối quan hệ này sẽ kh bao giờ thay đổi."
Bên kia đầu dây im lặng một lúc. Mai Linh thở dài, một tiếng thở dài đầy thấu hiểu và thất vọng.
"Minh Nguyệt ơi, kh th ? Lời hứa đó là cánh cửa bị khóa đ. trân trọng , nhưng đó là sự trân trọng của một tri kỷ, của một phần kh thể thiếu trong cuộc sống, chứ kh là sự trân trọng của một yêu."
Mai Linh nói tiếp, giọng kiên quyết hơn. " đang vô tình khẳng định vị trí của , và đó là vị trí ngoài cuộc tình yêu của . dừng lại. Nếu kh thể nói, thì ít nhất, đừng tiếp tục làm cái bóng của nữa."
Lời nói của Mai Linh như một gáo nước lạnh tạt vào sự mộng mơ của Minh Nguyệt. Cô lại cuốn sổ, những gạch đầu dòng ghi lại sự vô tư của Hải Đăng và sự hy sinh của .
Minh Nguyệt nhận ra, cuốn sổ này kh là bằng chứng của sự ám ảnh, mà là bằng chứng của tình yêu kh được đáp lại. Và nếu cô cứ tiếp tục ghi chép, cô sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở đây.
Cô cất bút. Thay vì viết tiếp lời hứa của Hải Đăng, Minh Nguyệt viết một dòng duy nhất, như một lời quyết định cho chính :
[25/09 - Quyết định]: Hôm nay, tớ tạm thời dừng lại cuốn sổ này. Tình yêu của tớ kh cần được ghi lại từng ngày để tồn tại nữa. Nó cần được... nghỉ ngơi.
Minh Nguyệt nhẹ nhàng đóng cuốn sổ lại, cất nó vào ngăn tủ khóa. Đó là lần đầu tiên sau bốn năm, cô quyết định kh ghi lại một sự kiện quan trọng nào về Hải Đăng.
Cuốn sổ đã được cất , nhưng hình ảnh Hải Đăng dưới mưa, và câu nói "mối quan hệ này sẽ kh bao giờ thay đổi" vẫn ở lại. Minh Nguyệt biết, đây chỉ là sự khởi đầu của một nỗ lực lớn hơn để thay đổi chính , và lẽ, là thay đổi cả mối quan hệ đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.