Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tháng Năm Rực Rỡ Của Tớ Và Cậu

Chương 9: Trắng Đêm Ở Bệnh Viện

Chương trước Chương sau

Ánh đèn hành lang bệnh viện hắt vào phòng bệnh một màu trắng lạnh lẽo. Hải Đăng đã trải qua ca phẫu thuật sơ cấp cứu nhẹ và được chuyển về phòng riêng. Gia đình đã ở lại cho đến nửa đêm, nhưng vì bố mẹ bận c việc và về nghỉ ngơi, Minh Nguyệt đã kiên quyết xin được ở lại.

​"Cháu sẽ ở lại tr chừng Đăng. Nếu gì bất thường, cháu sẽ gọi ngay cho cô chú," Minh Nguyệt nói chắc c đến mức mẹ Hảu Đăng kh thể từ chối.

​Giờ đây, căn phòng chỉ còn lại hai . Hải Đăng nằm trên giường, chân bó bột, gương mặt x xao nhưng đã bớt đau đớn. Minh Nguyệt ngồi trên chiếc ghế phụ kê sát giường, khoác chiếc áo khoác mỏng của lên .

​Khoảng 2 giờ sáng, Hải Đăng cựa quậy. khẽ rên lên vì cơn đau nhức bắt đầu quay lại, kèm theo cảm giác khát khô cổ. Minh Nguyệt lập tức choàng tỉnh, kh cần đèn báo hay tiếng gọi.

​"Đăng? đau lắm à?" Minh Nguyệt thì thầm, giọng cô pha chút lo lắng.

​"Hơi... đau. Và khát nước quá," Hải Đăng nói.

​Minh Nguyệt nhẹ nhàng đứng dậy. Cô rót nước lọc từ phích, cẩn thận đỡ đầu Hải Đăng lên và đưa cốc nước cho . Cô làm mọi việc một cách thuần thục, kh chút vụng về, như thể cô đã tập luyện cho khoảnh khắc này từ lâu.

​Sau khi Hải Đăng uống nước, Minh Nguyệt giúp kê lại gối. Cô nhận th chiếc chăn trên bị tuột, bèn cẩn thận kéo chăn lên, phủ kín vai . Tay cô dừng lại một chút, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán .

​" ngủ . Tớ ở đây ," Minh Nguyệt nói, giọng cô đầy sự trấn an.

​Đăng Minh Nguyệt, đôi mắt mệt mỏi nhưng tỉnh táo trong bóng tối. chưa bao giờ được chăm sóc tận tình như thế này. Mẹ thường nghiêm khắc và bận rộn. Bạn bè , kể cả Tuấn, sẽ chỉ hỏi han và ra về. Nhưng Minh Nguyệt thì khác. Cô kh chỉ ở lại, mà còn nhận ra mọi nhu cầu của trước khi kịp nói ra.

​"Minh Nguyệt," Hải Đăng gọi khẽ.

​"Gì thế?"

​"... kh cần ở lại đâu. Bố mẹ tớ sẽ trả tiền thuê y tá mà."

​Minh Nguyệt mỉm cười, một nụ cười buồn bã trong bóng tối. "Tớ muốn ở lại, yên tâm , tớ kh mệt đâu., tớ quen thức khuya ."

​Hải Đăng im lặng. cảm th một cảm xúc nặng trĩu khó tả, đó kh chỉ là sự biết ơn, mà còn là sự bối rối. Tình bạn, theo định nghĩa của , kh bao gồm việc thức trắng đêm trong bệnh viện, nhịn ngủ để c chừng từng cơn đau của nhau.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

chợt nhớ lại. Nhớ lại cách cô lao ra sân bóng rổ, cách cô dứt khoát đưa cấp cứu. Nhớ lại những chiếc bánh cô làm trong 4 năm qua, chỉ dành riêng cho . Nhớ lại cả những lần cô giúp viết thư tán tỉnh Thu Phương.

​Tại ?

​Tại cô lại làm tất cả những ều này, trong khi cô thể dành thời gian đó để học tập hay làm những việc thích?

​"Minh Nguyệt này," Hải Đăng lại hỏi, giọng khàn . "... giận tớ kh?"

​Minh Nguyệt ngạc nhiên. "Giận? Giận chuyện gì?"

​"Chuyện tớ vô tâm, chuyện tớ luôn nhờ làm mọi thứ, chuyện tớ luôn... kể cho nghe về crush của tớ." Hải Đăng nhắm mắt lại. " đối tốt với tớ như thế này... tớ cảm th giống như một lợi dụng vậy."

​Minh Nguyệt cảm th cổ họng khô lại. Cuối cùng, cũng nhận ra. Nhưng câu trả lời của cô, lại là một sự phủ nhận đầy cao thượng.

​"Đừng nghĩ linh tinh nữa, tớ làm những ều này vì tớ muốn, là bạn thân của tớ, Đăng. biết mà, tớ chỉ muốn khỏe lại thật nh để chúng ta còn cùng nhau học."

​Hải Đăng mở mắt, vào bóng tối, nơi Minh Nguyệt đang ngồi. cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối trong lời nói của cô. thở dài, cố gắng tin vào ều cô nói. Nhưng một phần trong thì thầm. Kh chỉ là bạn thân.

nhớ lại một câu nói của Tuấn lúc nãy, khi cả hai còn ở phòng chờ: " may mắn thật đ Hải Đăng. Tìm đâu ra bạn thân như Minh Nguyệt. Tr lúc đó... như là yêu của vậy."

​Hải Đăng nhắm mắt lại. kh muốn nghĩ đến chuyện đó. đã quá quen với việc đặt Minh Nguyệt vào "vị trí an toàn của tình bạn" để thể đối diện với sự thật rằng, tình cảm này thể là tình yêu.

​Minh Nguyệt Hải Đăng đã ngủ trở lại, cô nhẹ nhàng đặt đầu lên tay vịn ghế, hướng mặt về phía . Đôi mắt cô lấp lánh trong bóng tối.

​Ngốc ạ. Tớ kh hề giận . Tớ chỉ giận chính tớ vì đã yêu mà thôi.

​Minh Nguyệt lặng lẽ thức trọn đêm đó, lắng nghe từng hơi thở của Hải Đăng, cảm th nhẹ nhõm vì đã ổn. Sự mệt mỏi thể xác kh thể sánh bằng niềm hạnh phúc khi được ở bên trong thời khắc yếu đuối nhất.

​Bình minh hé rạng, tô ểm cho căn phòng bệnh bằng ánh sáng màu cam nhạt. Minh Nguyệt mệt mỏi, nhưng gương mặt cô bình yên.

​Hải Đăng mở mắt và th Minh Nguyệt đang ngủ gục. cô thật lâu, rõ khuôn mặt phờ phạc, chiếc áo khoác đồng phục đã nhàu và mái tóc rối. Một cảm giác lạ lẫm, ấm áp lan tỏa trong lồng n.g.ự.c . biết ơn cô vô cùng. Nhưng sâu thẳm hơn, tự hỏi. Minh Nguyệt, tớ làm gì với tất cả những ều này đây?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...