Thanh Hà Chiếu Uyển Quân
Chương 5:
Ngày xuất giá, bên ngoài tiếng trống tiếng nhạc rộn rã, tràn ngập niềm vui. Bên nhà ngoại tổ ta cũng kh biết những khúc mắc trong việc ta gả cho Trường Bình Hầu. Tổ mẫu chỉ thương tiếc cho số phận hẩm hiu của ta, mối hôn sự tốt đẹp lại bị thứ đoạt mất, hôm nay lại gả cho một ác nhân.
Nhưng bọn họ cũng kh cách nào, chỉ dặn dò ta sau khi lập gia đình, l chồng vâng lời chồng, hiếu thuận với mẹ chồng, hầu hạ Trưởng c chúa thật tốt. Sau đó rưng rưng nước mắt trang ểm cho ta.
Ta cũng lau nước mắt, sai Xuân Nhi gọi Yên Lan tới bên cạnh ta. Ta l mặt dây chuyền bằng ngọc mà Trưởng c chúa đưa cho ta giao cho Yên Lan.
Yên Lan liên tục từ chối: "Đây là lễ vật của Trưởng c chúa tặng cho tỷ tỷ, làm thể l được?”
Ta bướng bỉnh nhét món đồ kia vào trong tay nàng:
“Giữa ta và giống như tỷ ruột thịt. Sau khi ta xuất giá, mà ta kh yên lòng nhất, chính là và di nương của .”
“Phương di nương kia, trên mặt luôn tỏ ra hiền lành, tốt bụng nhưng thực ra lại là tâm địa rắn rết. Trước đây hai chúng ta đều đã suýt nữa rơi vào bẫy của bà ta. Đối với bà ta, nhất định luôn luôn đề phòng.”
"Hiện giờ, đã là đích nữ của Thẩm gia. là chủ tử, thân phận cao quý hơn bà ta nhiều. Còn di nương của đang m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ nữa, đợi Thẩm Yên Nhu gả ra bên ngoài, phía bên kia nhất định sẽ kh để yên đâu. nhất định cẩn thận trước sau."
“Sau này nếu chuyện gì kh thể chống đỡ nổi, hãy cầm mặt dây chuyền ngọc này đến Hầu phủ tìm ta.”
Hai mắt Yên Lan long l nước mắt: "Tỷ tỷ yên tâm, chắc c sẽ che chở, bảo vệ tốt cho đứa bé trong bụng di nương.” lại làm nũng: "Hôm nay là ngày tỷ tỷ xuất giá, vẫn còn tâm trạng nhớ nhung và di nương thế? Làm chút kh nhỡ bu tay tỷ tỷ.”
Ta cũng đỏ bừng mắt: "Đợi làm lễ cập kê xong, vừa ý nhi lang nhà ai, đến lúc đó ta sẽ xin Trưởng c chúa thay làm chủ. Tỷ tỷ chắc c sẽ che chở , kh để cho khác coi thường .”
“Được ! Được ! Hai vị đại tiểu thư, hôm nay là ngày tốt, giờ lành đã đến, đừng làm mặt mũi tèm lèm nước mắt nữa, sẽ khiến khác chê cười đ.”
Hai chúng ta nhau mỉm cười, Xuân Nhi đội chiếc khăn trùm đầu màu đỏ lên cho ta.
Một tiếng "khởi kiệu", ta liền từ cao môn đại viện này tới một cao môn đại viện khác. Bên dưới khăn đội đầu, vẻ mặt ta đầy hờ hững, thờ ơ.
Bên ngoài kiệu, Xuân Nhi vẫn ngây thơ hồn nhiên: "Tiểu thư, Hầu gia thật hào phóng. Mười dặm trải lụa đỏ, xe ngựa của chúng ta xếp hàng từ đầu đường đến cuối đường, ngay cả trên cây dọc đường cũng buộc dây lụa đỏ. Pháo nổ vang dội, chiêng trống vang trời, quả nhiên là ngài cực kỳ coi trọng tiểu thư!"
Trên mặt ta cũng kh d.a.o động chút nào, vì ta nghĩ đây vốn là thể diện của Trưởng c chúa và phủ Hầu gia mà thôi. Vì thế ta càng kh dám lơi là, lúc hành lễ, trong lòng ghi nhớ lại lễ tiết ma ma dạy. Cuối cùng buổi lễ cũng hoàn thành, ta được đưa vào trong phòng.
Trong phòng chỉ còn lại hai ta và Xuân Nhi. Lúc này ta mới dám thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu thư, cần ăn chút bánh lót dạ kh?”
Ta vẫn ngồi thẳng lưng, nhẹ lắc đầu: "Kh cần, đây là Hầu phủ, kh thể tùy ý như khi ở trong nhà. Nếu bị khác th sẽ nói ta kh biết lễ nghĩa.”
Ngọn nến đỏ lay động, ta ngồi ngay ngắn trên giường, cuối cùng cũng nghe th ngoài cửa truyền đến một tiếng gọi: "Hầu gia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-ha-chieu-uyen-quan/chuong-5.html.]
Đập vào mắt ta là một đôi giày nam sẫm màu đan xen những sợi tơ vàng bạc. Lòng bàn tay ta hơi ẩm ướt, tim đập nh như nổi trống. Một cây đũa ngọc nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ của ta lên.
“Hầu gia! Phía Ỷ Xuân lâu cho đến …muốn tìm Hầu gia chuyện quan trọng!”
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hô lớn. Cây đũa ngọc chợt khựng lại, giọng nói của Hầu gia trước mặt ta hạ thấp, vẻ kh kiên nhẫn: "Hôm nay là ngày đại hôn của bản hầu!"
Ngay lúc khăn voan trên đầu ta sắp được vén lên, giọng nói ngoài cửa vẫn chưa từ bỏ ý định: "Vị kia nói, là chuyện khẩn cấp.”
Trong nháy mắt, cây đũa ngọc đã hoàn toàn hạ xuống. nọ lui về phía sau lên tiếng: "Phu nhân, ta... một chút sẽ trở về.”
Ta dịu dàng nhỏ giọng nói: "Tất nhiên chuyện chính sự quan trọng hơn, Hầu gia cứ .”
Sau đó ta nghe th tiếng bước chân của dồn dập vang lên, cánh cửa “kẹt” một tiếng bị đóng lại. Xuân Nhi tức giận đến nghiến răng:
"Chuyện chính sự gì chứ! Tiểu thư, Ỷ Xuân lâu bên kia là nơi ong bướm lả lơi! Hầu gia lại thể bỏ rơi tiểu thư trong đêm tân hôn mà chạy đến đó được!”
Ta thản nhiên gỡ khăn voan trùm đầu xuống: "Xuân Nhi, mau giúp ta tháo trâm cài xuống.”
“Tiểu thư, khăn voan này chờ... Hầu gia trở về tự tay gỡ ra mới tốt.”
“ sẽ kh trở lại đâu.”
“Tiểu thư...”
Ta thản nhiên nói: "Trước kia mỗi lần phụ thân ngủ trong phòng Hạ di nương, Phương di nương kh l lý do choáng váng đầu thì thân thể kh khỏe đến gọi phụ thân . khi nào ngươi th phụ thân nửa đêm trở về kh? Lúc đó ta chỉ cảm th, trò này quá vụng về, tại nam nhân lại kh th rõ? Bây giờ ta mới biết, m trò này vụng về hơn nữa, cũng vẫn đồng ý diễn cùng.”
“Nhưng mà, tiểu thư...”
“Được , đã cho ta đủ mặt mũi, thể diện , ta cũng nên biết thỏa mãn. Ngươi tắt đèn hoa chúc kia , nó lắc quá làm ta ngủ kh được.”
“Nhưng tiểu thư...”
Ta nhắm chặt hai mắt, xoay vào trong. Ngày hôm nay ta đã đủ mệt mỏi , cho dù trong lòng ta hàng trăm vạn ều suy nghĩ nhưng vẫn nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một giấc thế mà đến nửa đêm, kh biết vì miệng lưỡi ta cứ th khô khốc: "Xuân Nhi, nước...”
Trà lập tức được đưa tới bên miệng, ta khẽ nhấp một ngụm, nước vẫn tràn ướt một bên miệng. Ta nhíu nhíu mày, cảm th ngón tay hơi thô ráp đang nhẹ nhàng lau nước trên miệng ta.
Ta bất chợt mở to mắt, bắt gặp một đôi mắt nheo nheo đầy tinh nghịch. Ta th nọ đang lười biếng tựa vào giường, l mày dày rậm, mũi cao môi mỏng. Hỉ phục rộng thùng thình càng khiến tr giống như thần tiên. Chỉ lúm đồng tiền nhẹ nhàng bên má là trùng khớp với ký ức tuổi thơ của ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.