Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Mai Oan Gia Của Tạ Tổng

Chương 10:

Chương trước Chương sau

Cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của , nhưng nó lại khàn đặc đến mức kh ra hình dạng.

“Từ bao giờ ?”

mỉm cười, đến trước mặt , đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào lồng n.g.ự.c đang cứng đờ của .

“Chắc là... vào lúc mua sủi cảo cho giữa đêm khuya nhỉ.”

Cơ thể run b.ắ.n lên một cái.

“Đừng Vi Vi vẻ vô tâm, nhưng đã tình bạn hơn hai mươi năm .”

“Đàn thể ngăn cản tình bạn giữa hai chúng được chứ?”

“Vừa hay cần phương thức liên lạc của Trần Mặc kia, mà cũng muốn làm rõ mối quan hệ giữa chúng ta.”

thong thả mở lời.

“Vào ngày thứ hai sau khi gọi ện cho , đã đóng gói đoạn ghi âm này, cùng với ‘chiến tích huy hoàng’ mười năm thầm thương trộm nhớ của , gửi hết sạch sành s cho .”

để Lâm Vi Vi diễn theo kịch bản của , bảo định hướng .”

“Thậm chí kh tiếc tự bôi đen chính , nói là kiểu thích bị ngược đãi (M)?”

“Cho nên, Tạ Duật H, thật sự là M ?”

Tạ Duật H vẻ hơi đáng thương.

, nhưng chỉ đối với em.”

tiếp tục lên tiếng:

“Vậy nên, Tạ Duật H, thật sự đã thầm yêu mười năm ?”

đàn trước mặt thở hắt ra một hơi dài.

, Cầm Hựu, đã thầm yêu em mười năm .”

Sau đó, Tạ Duật H kể lại lịch sử yêu thầm của .

nói về mười năm đó của .

bảo những năm trước mười tám tuổi kh tính là yêu thầm được.

Lúc đó đều vẫn còn là trẻ con, chưa phân biệt được tình yêu và tình bạn.

tính từ năm lớp 12.

Năm đó, là đội trưởng đội bóng rổ của trường.

Trong một trận thi đấu giữa các trường đầy tẻ nhạt.

đã th trên khán đài.

Ngày hôm đó nắng đẹp, mặc một chiếc váy liền thân màu trắng.

Buộc tóc đuôi ngựa cao, đang mỉm cười nói chuyện với bạn học bên cạnh.

Ánh nắng vương trên ngọn tóc của , cả như đang phát sáng.

nói, khoảnh khắc đó.

nghe th nhịp tim đập liên hồi như sấm dậy.

bắt đầu cảm th đối với đã nảy sinh những biến hóa tinh tế.

biết học toán kh giỏi, thường xuyên lén ngủ gật trong giờ.

Biết thích ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trong thư viện để đọc sách.

Ngay cả đại học, cũng âm thầm dò hỏi trường mà đăng ký.

cùng vào học chung một trường.

Ở đại học, trơ mắt ở bên cạnh trai khác.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

chỉ thể dùng cách thức của một đứa trẻ tiểu học là bắt nạt để gây sự chú ý với tư cách là bạn th mai trúc mã.

Sự đối đầu gay gắt từ nhỏ khiến kh dám hành động thiếu suy nghĩ.

thừa kế của nhà họ Tạ.

Từ nhỏ đã được giáo d.ụ.c nội liễm, khắc chế.

vui buồn kh lộ ra mặt.

Chữ “Yêu” này, đối với mà nói quá xa lạ, cũng quá xa xỉ.

chỉ thể trơ mắt , ghen tu đến phát ên.

Cho đến khi bị cắm sừng, bị cả thành phố chê cười.

Cuối cùng cũng tìm được một cơ hội thể đường đường chính chính tiếp cận .

Liên hôn thương mại.

vui mừng khôn xiết, nhưng lại sợ hãi đến c.h.ế.t được.

nói: “Hựu Hựu, mặc dù đối với em thì đau khổ, nhưng sau khi em bị phản bội, lẽ vui mừng nhất.”

sợ vừa trải qua tổn thương tình cảm sẽ cảm th chán ghét sự tiếp cận của .

sợ tình yêu nặng nề suốt mười năm đó của sẽ trở thành gánh nặng cho .

Thế là, nghĩ ra cái phương pháp mà tự cho là đúng đắn theo kiểu trẻ con đó.

“Ngày tặng gấu b x đó.”

, giọng nói khàn đặc vô cùng.

đã thức cả đêm kh ngủ. sợ em thật sự sẽ khóc, sợ em thật sự sẽ hận . Nhưng lại nghĩ, đau ngắn kh bằng đau dài, dùng cách này để lật đổ hoàn toàn đoạn quá khứ kia, từ nay về sau, sẽ kh còn ai dám nhắc lại chuyện đó trước mặt em nữa.”

“Còn về cô gái tên Bạch Nguyệt gì đó, thậm chí còn kh nhớ nổi mặt mũi cô ta thế nào, cô ta chỉ là đơn phương thôi, cũng đã nói rõ với cô ta , cô ta cũng sắp l chồng , chỉ đơn phương một em mà thôi.”

...”

nghẹn ngào, kh nói tiếp được nữa.

“Mua chuộc Lâm Vi Vi là việc làm táo bạo nhất, cũng là hèn hạ nhất mà từng làm trong đời.”

chỉ là... quá muốn em thích thôi.”

, vị thiếu gia Tạ Duật H vốn luôn kiêu ngạo lại bật khóc nức nở.

“Hựu Hựu, xin lỗi em.”

biết sai , sai đến thái quá.”

kh cầu xin em tha thứ, chỉ cầu xin em hãy thích .”

“Em... thương một chút được kh?”

ngốc ở đâu chứ?

rõ ràng là kiểu vừa muốn cái này vừa muốn cái kia.

Quả nhiên là đứa trẻ biết khóc thì sẽ kẹo ăn.

Mắt đỏ hoe và sưng húp, giống như một con thỏ đáng thương, trên mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt chưa khô.

Dáng vẻ đó, làm gì còn chút bóng dáng nào của vị thái t.ử gia trong giới thượng lưu Bắc Kinh nữa.

Thật sự khiến ta th xót xa.

dáng vẻ ngơ ngác này của .

Trong lòng vừa giận vừa buồn cười.

Nhưng nước mắt lại kh tự chủ được mà rơi xuống.

“Khóc cái gì mà khóc!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...