Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Ninh

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

lắc đầu. tự dưng nghĩ đến cơ chứ?

Trong bữa ăn, Giám đốc Trần hỏi han về định hướng công việc sắp tới .

" nghỉ việc?" hỏi.

", thấy công việc còn phù hợp nữa."

"Cô dự định gì tiếp theo ?"

ngẫm nghĩ một lát: " vẫn đang tìm kiếm cơ hội mới."

Giám đốc Trần rút điện thoại , lướt danh bạ: "Thế , quen vài làm nhân sự, nếu cô chê, thể giới thiệu giúp."

Giọng điệu chân thành.

bất ngờ: "Cảm ơn Giám đốc Trần ạ."

"Đừng khách sáo, giúp vinh hạnh ."

Cô bạn cạnh híp mắt trêu: " Trần để tâm đến Thanh Ninh nhà em quá đấy."

Giám đốc Trần mỉm : " xuất sắc thì xứng đáng trân trọng mà."

Đang mải chuyện, chợt để ý thấy bàn ăn cách đó xa. Giang Thời Yến.

cũng thấy . chính xác hơn thấy và Giám đốc Trần.

Ánh mắt sững rõ rệt khi thấy Giám đốc Trần gắp thức ăn cho .

thu ánh , tiếp tục trò chuyện với Giám đốc Trần.

Chẳng bao lâu , Giang Thời Yến dậy, sải bước về phía bàn chúng .

"Thanh Ninh." cất tiếng gọi.

ngẩng đầu, điềm nhiên : "Sếp Giang, việc gì ?"

liếc Giám đốc Trần, : "Em... hai ..."

", đây Giám đốc Trần, do một bạn giới thiệu." đáp lời, sang đối diện, "Giám đốc Trần, đây sếp Giang, sếp ở công ty cũ ."

Giám đốc Trần lịch sự gật đầu chào.

Sắc mặt Giang Thời Yến bỗng trở nên khó coi: "Thanh Ninh, thể chuyện riêng với em một lát ?"

"Xin , đang dùng bữa." từ chối thẳng thừng.

"Năm phút thôi." Giọng phần sốt sắng.

Giám đốc Trần nhận bầu khí khác lạ bèn dậy: " xin phép nhà vệ sinh một lát nhé?"

" cần ạ." thẳng Giang Thời Yến, "Sếp Giang, đây chuyện đời tư , cần báo cáo với ."

Giang Thời Yến cứng họng.

lúc đó, đối tác ở bàn bên cất tiếng gọi. chần chừ sang bên đó , cuối cùng đành ngậm ngùi lưng .

khi về chỗ , cứ thẫn thờ như mất hồn, chốc chốc ngoái về phía bàn chúng .

Giám đốc Trần tinh ý nhận , hạ giọng hỏi nhỏ: " ...?"

"Bạn trai cũ." đáp gọn lỏn.

"." Giám đốc Trần khẽ, "Xem đang hối hận lắm."

đáp lời.

Dùng bữa xong, Giám đốc Trần nhất quyết đòi đưa về.

"Ngoài trời lạnh đấy, cô khoác ." cởi áo khoác ngoài đưa cho .

" cần , lạnh."

"Cô cứ cầm lấy , trong xe bật điều hòa."

nhận lấy chiếc áo, cất lời cảm ơn.

Lúc bước khỏi nhà hàng, thoáng thấy Giang Thời Yến vẫn đang đó.

trân trân cảnh Giám đốc Trần mở cửa xe cài dây an cho . Biểu cảm mặt thế nào, rõ.

chắc chắn đang khó chịu. Hệt như cái cảm giác ngày khi chứng kiến săn sóc cho Tô Thanh Mai .

Chỉ bây giờ, chẳng còn bận tâm nữa.

Xe lăn bánh, hề ngoảnh đầu .

5

Để tất bước cuối cùng trong thủ tục nghỉ việc, công ty một chuyến.

chợt phát hiện Tô Thanh Mai chễm chệ vị trí Tổ trưởng dự án từ bao giờ.

Thấy , cô cực kỳ đắc ý: "Chị Thanh Ninh, thế, hối hận nhanh , định công ty ?"

phớt lờ cô , tiếp tục thu dọn nốt vài món đồ lặt vặt hôm kịp mang theo.

"Ây da, chị đừng xị mặt thế chứ. Thời Yến , sẽ giúp chị tìm một vị trí hơn ở bộ phận khác." Cô giả lả.

ngẩng lên : " cần thiết."

"Cũng , với năng lực chị Thanh Ninh thì làm mà chẳng ." Giọng điệu sặc mùi làm màu.

Một đồng nghiệp cũ ngang qua, ghé tai thì thầm: "Chị Thanh Ninh , cô Tô cứ rêu rao khắp nơi chị ghen tị với cô nên mới nghỉ việc đấy."

bật nhạt: "Mặc kệ cô ."

"Còn nữa, cô khoe khoang với sếp Giang đang hẹn hò ."

khựng một nhịp, tiếp tục dọn đồ: "Ừm, chị ."

Lúc làm xong thủ tục, chị trưởng phòng nhân sự tỏ vẻ tiếc nuối: "Thanh Ninh, em thật sự suy nghĩ ?"

" cần chị, em cảm ơn."

bước khỏi tòa nhà công ty, nhận một tin nhắn.

thư mời nhận việc từ công ty mà phỏng vấn.

"Cô Cố, chúc mừng cô vượt qua vòng phỏng vấn cuối cùng. Mức lương khởi điểm sẽ cao hơn 30% so với mức lương hiện tại cô. mong chào đón cô gia nhập công ty."

xong dòng tin, bất giác mỉm .

Điện thoại rung lên. tin nhắn Giang Thời Yến, gửi từ một lạ.

"Thanh Ninh, chúng gặp một lát em?"

thèm trả lời mà chặn thẳng tay.

Tối đến, cô bạn rủ ăn mừng.

"Chúc mừng công việc mới nhé!" Cô hào hứng nâng ly.

"Cảm ơn ." cụng ly đáp lễ.

" , Giám đốc Trần nhờ hỏi cuối tuần rảnh , mời bữa cơm."

suy nghĩ một chút gật đầu: "."

"Ây dà, tiến triển hả?" Cô bạn trêu chọc.

"Chỉ bạn bè bình thường thôi." xua tay.

"Bạn bè bình thường thì chẳng ai để tâm đến mức ."

mỉm , đáp lời.

Dùng bữa xong, chúng bước khỏi nhà hàng. Ngay cửa, xe Giang Thời Yến đỗ chễm chệ ở đó.

tựa xe, thấy lập tức lao tới: "Thanh Ninh."

khựng bước. tiến đến chặn ngay mặt: " đợi em lâu lắm ."

" chuyện gì ?" lạnh nhạt hỏi.

"Chúng chuyện một chút ?" Giọng điệu vô cùng khẩn thiết.

lúc , Tô Thanh Mai từ trong xe bước , luồn tay ôm chặt lấy cánh tay Giang Thời Yến.

"Thời Yến, đang chuyện với ai thế?" Thấy , một tia đắc ý xẹt qua gương mặt cô , "Ồ, hóa chị Thanh Ninh."

thẳng : "Chị Thanh Ninh, cảm ơn chị thành cho em và Thời Yến nhé."

bình thản , buông một câu hờ hững: " chi."

đoạn, lưng bước . Giang Thời Yến vội vàng đuổi theo: "Thanh Ninh..."

" Giang." dừng bước, lạnh lùng , " đang vội."

đó, mở cửa thẳng lên xe cô bạn .

Lúc chiếc xe vút , thoáng thấy Giang Thời Yến vẫn chết trân tại chỗ. Tô Thanh Mai sức kéo tay , chẳng hề nhúc nhích.

Cô bạn sang hỏi: " chứ?"

" mà." .

"Thật đấy?"

"Thật." hướng mắt ngoài cửa sổ, " bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như lúc ."

Về đến nhà, điện thoại báo tin nhắn. Vẫn một lạ khác Giang Thời Yến.

chẳng hiểu nổi vì cớ gì mà cứ bám riết lấy buông như thế.

"Thanh Ninh, . Cho một cơ hội nữa em?"

chằm chằm dòng tin nhắn, ngẫm nghĩ một chốc.

thèm trả lời. Chặn thẳng tay.

đó, đăng một trạng thái lên WeChat, kèm theo hình chụp thư mời nhận việc công ty mới.

Dòng trạng thái chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Một khởi đầu mới."

cài đặt chế độ chỉ hiển thị trong ba ngày. Và đương nhiên, đưa tất cả các tài khoản Giang Thời Yến danh sách chặn.

Chẳng mấy chốc, lượt thích và bình luận đổ về dồn dập. Giám đốc Trần cũng thả tim, kèm theo dòng bình luận: "Chúc mừng cô, mong chờ cơ hội hợp tác trong tương lai."

mỉm gõ phím đáp lời: "Cảm ơn Giám đốc Trần."

Khóa màn hình điện thoại, thả phịch xuống giường. Nhớ những chuyện mệt mỏi xảy dạo gần đây, tự dưng thấy thứ cứ mông lung khó tả.

từng lúc, cứ ngỡ một ngoại lệ.

Cứ ngỡ hai chúng sẽ chung một tương lai.

Giờ thì mới hiểu , chút ân cần cỏn con mà từng dành cho , chẳng qua chỉ vì lúc đó vắng bóng Tô Thanh Mai mà thôi.

Còn , chung quy cũng chỉ một món đồ thế.

May mắn , bừng tỉnh. Và cũng dứt áo .

Kể từ giây phút trở , thế giới vĩnh viễn còn vị trí nào cho nữa.

Còn , liệu hối hận ?

, và cũng chẳng thèm quan tâm.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...