Thanh Thanh Bạch Hồ
Chương 19: Bắt sống yêu quái
Nàng lên tiếng, chỉ tiến sát bên Tiêu Cẩn Mộ hơn, tay nhỏ nhẹ kéo tay áo .
Tiêu Cẩn Mộ cúi xuống nàng.
Thanh Thanh ngẩng mặt, chớp mắt với , liếc nhanh về phía Tiêu Văn Trọng, thu ánh , ngoan ngoãn yên.
Ánh mắt Tiêu Cẩn Mộ khẽ động.
lúc đó, các phủ y trong nội thất lượt .
đầu chắp tay với lão phu nhân, trán đẫm mồ hôi:
“Lão phu nhân, chúng … thật sự bất lực. Bệnh lão gia, t.h.u.ố.c men thể chữa!”
Cả đại sảnh rơi tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Tay lão phu nhân run lên, tràng hạt suýt rơi.
Lỗ thị kêu lên một tiếng, thể lảo đảo, nha vội đỡ.
Tiêu Văn Bá, Tiêu Văn Trọng bước nhanh tới vây quanh phủ y hỏi dồn, giọng đầy lo lắng.
Trong hỗn loạn
ai để ý
Khoảnh khắc Tiêu Văn Trọng cúi mắt, khóe môi lướt qua một nụ cực nhẹ… đầy thỏa mãn.
Chỉ Thanh Thanh thấy.
Chính lúc .
Nàng buông tay Tiêu Cẩn Mộ, bước từng bước nhỏ, như vô tình về phía Tiêu Văn Trọng.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Yêu khí càng lúc càng nồng, nồng đến mức khiến nàng nôn.
Tiêu Văn Trọng thấy đến gần, cúi xuống , tiểu nha đầu theo Tiêu Cẩn Mộ.
Ông nặn nụ hiền từ:
“Tiểu nha đầu, ”
hết câu.
Tay nhỏ Thanh Thanh vươn cực nhanh.
Nàng nắm lấy một sợi râu dài, bán trong suốt, trơn nhớt mà chỉ nàng thấy.
Dùng lực kéo mạnh!
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê, truyện cực cập nhật chương mới.
Linh hồn yêu cá trê bám Tiêu Văn Trọng, kịp phản ứng, kéo bật !
Một tiếng thét ch.ói tai vang lên, x.é to.ạc cả đại sảnh!
Ánh bạc lóe lên, mùi tanh như nước lũ vỡ đê bùng phát!
Một con yêu cá trê phủ vảy xám đen nhớt nháp, đầu dẹt, kéo khỏi Tiêu Văn Trọng, nặng nề rơi xuống nền gạch!
Nó ôm râu, đau đến lăn lộn, phát tiếng rít ch.ói tai!
“Aaaa!!!”
thể Tiêu Văn Trọng mềm nhũn, Tiêu Văn Bá đỡ lấy. Mặt ông trắng bệch, con quái vật đất, môi run rẩy:
--- Truyện nhà Đào ----
“Đây… đây thứ gì?!”
Đại sảnh lập tức náo loạn!
“Á! Yêu quái!”
“Bảo vệ lão phu nhân!”
“Trời ơi! Đây quái vật gì!”
Tiếng hét vang lên khắp nơi, nha bà t.ử hoảng loạn chạy tán loạn!
Tiêu lão phu nhân bật , thể lảo đảo, ma ma đỡ lấy!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thanh-thanh-bach-ho/chuong-19-bat-song-yeu-quai.html.]
Lỗ thị hét lên lùi , va đổ bình hoa phía , mảnh sứ vỡ tung!
Phủ y trợn mắt há mồm, lùi liên tục, làm đổ cả hòm t.h.u.ố.c!
Tiêu Cẩn Mộ lập tức bước lên, giơ tay dài kéo Thanh Thanh lưng!
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , cả trốn lưng, chỉ lộ đôi mắt to ướt át, sợ hãi con yêu vật, mềm giọng kêu:
“Á! Tiêu Cẩn Mộ, quái vật!”
Trong đôi mắt ướt át , thoáng qua một tia tinh nghịch.
ai thấy.
Ngoại trừ con cá trê yêu đang lăn lộn .
Nó trợn đôi mắt cá c.h.ế.t, chằm chằm về phía Thanh Thanh.
Rõ ràng chính nàng kéo nó !
Giờ còn giả vờ vô tội?!
Cá trê yêu tức đến râu cũng run.
Đáng tiếc… nó tiếng .
Chỉ thể tiếp tục lăn lộn, rít lên ch.ói tai.
Tiêu Cẩn Mộ cúi đầu tiểu gia hỏa chỉ lộ nửa khuôn mặt lưng .
Đôi mắt ướt át vô tội chớp chớp.
Khóe môi … khẽ giật một cái.
Một lát , dời ánh , con cá trê yêu đang lăn lộn đất.
Giọng bình thản, cảm xúc:
“ , bắt thứ .”
Ngừng một chút, bổ sung:
“Bắt sống.”
11.
hình Tiêu Cẩn Mộ khựng , nhanh ch.óng che chở nàng phía .
Tiêu lão phu nhân vịn tay ghế, sắc mặt xanh mét, đầu ngón tay run ngừng.
đường nhập mềm nhũn một bên, bất tỉnh nhân sự.
Một đường khác Tiêu Văn Bách phản ứng tiên, kéo cánh tay em mềm nhũn, hai đầu gối nện xuống nền gạch xanh, hướng về Tiêu lão phu nhân phía mà lớn, trong giọng đầy hoảng loạn và sợ hãi:
“Bá mẫu! làm chủ cho chúng cháu! Dọa c.h.ế.t cháu ! con thủy yêu từ tới, ẩn Văn Trọng!”
“ theo đại ca áp giải quan muối, qua hạ du hoang hà vốn tà dị, mấy ngày liền gió âm u từng trận, thủy tặc hoành hành, chúng cháu hồi hộp lo lắng suốt cả chặng đường, bảo vệ quan muối thất thoát, kề cận chăm sóc ăn uống sinh hoạt đại ca, dám lơ chút nào, nào ngờ yêu vật lặng lẽ quấn lên Văn Trọng!”
Tiêu Văn Trọng hồn , cũng lập tức quỳ rạp xuống đất, cúi đầu nghẹn ngào:
“Bá mẫu! Chúng cháu tội! để đại ca gặp độc thủ như , còn yêu vật nhập , liên lụy đến gia tộc!”
“ chúng cháu thật sự gì! Con yêu quá xảo quyệt, bám mà để chút dấu vết nào, trong phủ mấy vị danh y cũng tra bệnh đại ca, chúng cháu mắt thịt phàm thai, thể phát hiện?”
“Chúng cháu dù lòng, cũng phòng nổi!”
Tiêu lão phu nhân kinh sợ, mới uống t.h.u.ố.c an thần, đập tay vịn quát lạnh:
“Hồ đồ! một lũ hồ đồ! theo Kính An xuất hành, trông coi nổi việc nhỏ như , giờ gây yêu vật tác quái, Tiêu gia còn mặt mũi gì!”
Chén ném mạnh xuống mặt hai kẻ vô dụng!
Tiêu Văn Bách liên tục dập đầu, trán rỉ m.á.u cũng dám lau, giọng khẩn thiết:
Xem thêm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Bá mẫu bớt giận! Chúng cháu tội, nguyện chịu trừng phạt! hiện giờ lúc truy cứu trách nhiệm!”
“Đại ca hôn mê bất tỉnh, thuyền vận Tiêu gia vẫn còn sông, tháng còn đem muối quan tới muối vận ty đối tiếp, từng việc từng việc, việc nào dám chậm trễ?”
Tiêu Văn Trọng lập tức tiếp lời:
“Một khi áp giải quan muối quá hạn, cắt muối dẫn, chỉ cơ nghiệp trăm năm Tiêu gia hủy trong chốc lát, mà còn đắc tội triều đình, dẫn đến đại họa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.