Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy

Chương 152:

Chương trước Chương sau

Vậy thì sẽ tự từng bước leo lên

Th Th lại nghe Tiêu Cửu Trúc than thở một hồi về nhân sinh, về tiếc nuối và thống khổ, cũng bập bẹ theo một câu: “Ai da, đời vô thường, ruột rối như tơ vậy đó.”

Tiêu Cửu Trúc bật cười: “Hừm, con bé này, thật đúng là thú vị.”

Ngừng một lát, Tiêu Cửu Trúc sang Truy Phong bên cạnh, hơi ngẩng đầu ra hiệu: “Ngươi là ám vệ của tiểu đoàn tử này kh? Chuyện hôm nay ta mong ngươi đừng tiết lộ ra ngoài.”

Truy Phong, vừa thầm toan tính trong lòng rằng lát nữa trở về sẽ bẩm báo với Nhị ện hạ: “...”

Th Th níu nhẹ tay Tiêu Cửu Trúc: “Tiêu thúc thúc, Truy Phong là trưởng ta phái đến bảo hộ Th Th đó. Truy Phong dĩ nhiên sẽ kh nói cho ngoài, nhưng trưởng ta là chủ tử của mà, đâu ngoài đâu.”

Tiêu Cửu Trúc như ều suy nghĩ, khẽ lắc th kiếm trong tay: “À, nếu ngươi lỡ nói ra cũng chẳng hề gì, chỉ cần để tiểu đoàn tử này đêm nay đừng ngủ là được.”

Cẩn thận kẻo vừa chợp mắt đã bị kiếm của ta đưa xuống Hoàng Tuyền.

Th Th: “?” tiết lộ bí mật thì cớ gì lại l Th Th ra làm cớ?

Truy Phong: “... Tiền bối cứ an tâm.” Truy Phong chắp tay hành lễ, thân hình khẽ động đã lại ẩn vào bóng đêm.

Truy Phong thoáng chốc đã biến mất khỏi bên cạnh, Tử Quyên vẫn còn hơi kh quen. vừa , Tử Quyên liền cố gắng cứu vãn vận mệnh bị phạt cọ rửa chuồng ngựa của .

“C chúa, chúng ta cũng nên quay về thôi? Nếu kh về ngủ, ngài ngày mai thật sự sẽ kh dậy nổi đâu.”

Dẫu Th Th vẫn muốn nghe Tiêu Cửu Trúc kể chuyện năm xưa, nhưng nàng biết tất lời cần nói riêng với Bùi Kỵ, nàng kh tiện mặt. Hơn nữa nàng thật sự nên quay về ngủ , bằng kh nàng trốn ra ngoài lâu như vậy sẽ bị Tạ Uẩn Xuyên phát hiện ra ểm bất thường.

“Được thôi.” Th Th khẽ giọng đáp, vui vẻ từ biệt mọi : “Th Th cũng sẽ kh nói ra đâu, Th Th biết giữ bí mật mà. Tiêu thúc thúc tái kiến, Bùi Kỵ ca ca tái kiến.”

Tiêu Cửu Trúc cười và vẫy tay với nàng.

Th Th đoán quả kh sai, Tiêu Cửu Trúc quả nhiên vài lời muốn nói riêng với Bùi Kỵ. Nhưng kh vội nói ngay, mà trước tiên tùy ý hỏi vài câu về tình hình gần đây của Bùi Kỵ. Chờ sau nửa khắc trà, cỗ khí tức trong bóng đêm tiêu tan, Tiêu Cửu Trúc mới hừ cười mà cất lời.

“Truy Phong này thật thú vị, võ c kh tệ, tài năng ẩn nấp cũng cao.”

Bùi Kỵ ra bên ngoài, thì ra Tiêu Cửu Trúc vừa luôn nói chuyện phiếm là vì Truy Phong vẫn chưa xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-152.html.]

Tiêu Cửu Trúc ra hiệu cho ngồi xuống, l ra một phong thư: “Đây là thư mẫu phi ngươi viết cho ngươi, ngươi xem trước .”

Bùi Kỵ khẽ khựng , mày mắt ánh lên nét vui mừng, tiếp nhận, nghiêm túc đọc thư. Quả nhiên là nét chữ của Bạch mỹ nhân, thư kh dài, song từng chữ đều lộ rõ nỗi nhớ nhung và lo lắng cho . Khóe môi Bùi Kỵ vốn mím chặt, tựa băng trụ bị gió xuân làm tan chảy, chầm chậm cong lên một vệt cung nhạt. Sương lạnh đọng nơi đáy mắt, cũng rải rác những tia sáng li ti.

Tiêu Cửu Trúc uống trà, đoạn hỏi : “Mẫu phi ngươi đã viết gì?”

Bùi Kỵ giờ đã hoàn toàn tín nhiệm Tiêu Cửu Trúc, khẽ nói: “Mẫu phi nói, hoàng thất Tống Quốc hiện đang nội loạn, ta ở Ngu Quốc trái lại còn an toàn hơn ở Tống Quốc. Còn nữa... mẫu phi nói ngài là đáng tin cậy, dặn ta hãy tín nhiệm ngài.”

“Cũng coi như nàng còn chút lương tâm.” Tiêu Cửu Trúc cười trầm, khó giấu niềm vui.

“Nhưng, tình hình nội loạn Tống Quốc mà mẫu phi ta nói là thế nào?”

“Hừm, lão phụ hoàng ngươi kia, hôn quân vô đạo, sớm muộn cũng bị đám gian thần kia lừa phỉnh mà nhường giang sơn. Cái lão Thừa tướng nọ, dẫn theo một đám lão thần liên d dâng sớ tấu, can gián bãi miễn quan chức của những kẻ chỉ biết nói lời hoa mỹ, lão hoàng đế trong cơn giận dữ lại chọn vài lão thần c.h.é.m đầu thị chúng! Ngươi nói việc này hoang đường chăng?”

Bùi Kỵ cau mày. Lão Thừa tướng Lâm của Tống Quốc đã gần lục tuần, vẫn một lòng trung thành vì quốc gia. Khi hoàng đế Tống Quốc vừa đăng cơ, chính lão Thừa tướng Lâm đã dốc sức phò tá, y mới thể ngồi vững ngôi báu. Giờ đây m chục năm trôi qua, lão Thừa tướng Lâm đức cao vọng trọng, dẫu gian thần lộng quyền vẫn giữ uy vọng cực cao. Lão hoàng đế kh động tới lão Thừa tướng, lại trực tiếp g.i.ế.c những thần tử khác cùng dâng sớ can gián với . Cách hành sự như vậy, thật sự khiến lòng trung thần khắp triều đình nguội lạnh. Cũng khiến những trung thần lão thần còn ôm hy vọng vào Tống Quốc nhận ra rằng, ngôi báu này kh đổi chủ, Tống Quốc sớm muộn cũng diệt vong.

Thật trùng hợp, lão hoàng đế con cháu đ đúc, chỉ riêng hoàng tử đã đến mười hai . Bất kể ngươi th minh hay kh, chỉ cần phẩm hạnh đoan chính, trước tiên cứ phò tá ngươi lên đã tính sau. Văn võ bá quan khắp triều đình đều tr nhau chọn phe, bất kể gian thần hay trung thần, đều ngấm ngầm lẫn c khai phò trợ hoàng tử do gia tộc chọn. Trong khoảnh khắc, Tống Quốc đại loạn kh ngừng.

“Ta cũng kh giấu ngươi, Tấn Quốc chúng ta ở kinh thành Tống Quốc cũng ám thám. Mỗi khi chính quyền thay đổi, tất sẽ nổi phong ba, huống hồ là một Tống Quốc mục nát kh thể cứu vãn. Tin tức truyền về Tấn Quốc, Tấn Quốc tự nhiên sự chuẩn bị. Ta thân là Tấn Quốc, liền độc thân đến hoàng cung Tống Quốc thăm dò tin tức, quan sát cục diện một phen. Khụ khụ, tiện thể gặp mẫu phi của ngươi, vậy nên mẫu phi ngươi mới ủy thác ta đến tìm ngươi.”

Bùi Kỵ kh nói lời nào, phong thư Bạch Nguyệt viết cho , ngón tay bấu chặt vào một góc gi. Rũ mi mắt, hàng mi đổ bóng mờ dưới mắt, tựa hai lọn đêm tĩnh lặng dừng chân. Đáy mắt ngập tràn ánh sáng ôn nhuận, song lại đọng lại suy tư nặng trĩu, đến cả hơi thở cũng nhẹ đến mức sợ làm kinh động suy nghĩ.

Nửa khắc sau, Bùi Kỵ liếc mắt giá sách chất đầy sách bên giường của . Tứ thư Ngũ kinh, Kinh Sử Tử Tập, binh pháp quyền mưu. Gì cũng .

“Nếu là Th Th, nàng sẽ dốc hết sức để trở nên cường đại, trở thành một kh thể nào với tới, hung hăng cho một bài học!”

“Kim Lân há dễ ở ao tù, một khi gặp gió mây liền hóa rồng.”

Gương mặt tươi cười sáng ngời hiện lên trong tâm trí, m lời Tạ Uẩn Th nói với , một lần nữa vang vọng trong lòng . Ánh mắt Bùi Kỵ trầm tĩnh, tựa hồ đã hạ một quyết định nào đó.

Nửa khắc sau, th âm nhẹ nhàng mà kiên định của thiếu niên vang lên.

“Tiêu thúc, dạy ta luyện kiếm !”

Nếu y sinh ra đã kh được coi trọng, thì y sẽ dựa vào chính , từng bước từng bước leo lên, khiến chúng nhân kính ngưỡng.

Ngày hôm sau, trời còn chưa hừng đ, Th Th được gọi dậy, mắt còn chưa mở, đã bị Tử Quyên kéo dậy sửa soạn tề chỉnh, lại dỗ dành uống một chén sữa bò lót dạ. Đêm qua ngủ muộn, hôm nay lại dậy quá sớm, Th Th thật sự buồn ngủ kh chịu nổi, giọng nói cũng khàn . Tử Quyên bận rộn trong ngoài, Th Th chợt cảm th áy náy, vội vàng mở to mắt để tỉnh táo lại. Nhưng Th Th cảm th mí mắt nặng trĩu như bị đè một tảng đá, làm cũng kh thể mở ra được, hai bước đã buồn ngủ đến mức muốn ngất xỉu. Tiểu đoàn tử uống xong sữa bò, than một tiếng: “Tử Quyên tỷ tỷ, vì tỷ lại tinh thần như vậy?” Ngủ muộn hơn nàng, dậy sớm hơn nàng, vẫn còn tinh thần như thế, rốt cuộc là làm vậy? Tử Quyên tiểu đoàn tử ủ rũ thành một cục, kh khỏi xót xa, đồng thời lại th bộ dáng nàng như vậy thật sự đáng yêu, ủ rũ đến mức hận kh thể co ro thành một cục. Tử Quyên cười lau miệng cho nàng, cười đáp: “Nô tỳ thật ra cũng buồn ngủ đó, nhưng nếu nô tỳ kh l lại tinh thần, thì làm chăm sóc c chúa ện hạ nhà chúng ta?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...