Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy

Chương 160: Hừ, còn dám kiêu ngạo như thế!

Chương trước Chương sau

Kh thể nào! Bầy sói dù tự tin đến m, với sự cẩn trọng của chúng, ít nhất cũng giữ lại hai ba con ở bên cạnh bảo vệ sói con chứ. Bằng kh, nếu hùng hổ đột nhiên quay về, th sói mẹ suy yếu và sói con còn đang b.ú sữa một ở lại, há chẳng là xong đời . Trừ phi chúng đã xác định được, hùng hổ sẽ kh quay về.

"Nếu chúng đã xác định chắc c rằng phụ thân của Thạch Đầu sẽ kh trở lại, vậy chúng đã xác định bằng cách nào?"

Th Th trăm mối kh thể giải, nhất thời kh tài nào phân tích ra, đành gãi đầu.

Haizz. Lỡ đâu chỉ là một con sói kêu vài tiếng thôi.

"Thạch Đầu, ta còn một vấn đề nữa. Phụ thân và mẫu thân của ngươi, hai con hổ đó, liệu đánh lại được mười tám con sói kia kh?"

"Đương nhiên kh đánh lại. Hổ chúng ta dù lợi hại đến m cũng kh thể một chọi chín được. Là vì bên ngọn núi kế bên nhà ta bốn con ở đó, các biểu ca đều đã là hổ trưởng thành , sáu con hổ của bọn ta cộng lại thì mới đánh lại được. Hôm nay chúng cũng biết bên cạnh chính là nhà ta, cho nên cố ý dụ bọn ta ra ngoài. Chúng kh biết l m.á.u của phụ thân từ đâu ra, cứ cách một đoạn đường lại rắc một ít. Mẫu thân lo lắng phụ thân bị thương, một đường đuổi theo đến tận đây, bọn ta mới phát hiện là đã trúng bẫy của chúng..."

Tiểu Thạch Đầu tự trách vô cùng. Giá như y thể trưởng thành ngay lập tức, thì đã thể kịp thời khuyên nhủ mẫu thân vì lo lắng mà nhất thời mắc sai lầm.

Th Th kh biết nên nói gì. Vừa nãy nàng còn nghi ngờ bầy sói đã xác định phụ thân của y sẽ kh trở về nên mới yên tâm ra ngoài tấn c Thạch Đầu và mẫu thân y kh. Máu của phụ thân Thạch Đầu? Chẳng lẽ bầy sói đã thừa lúc y riêng mà tập kích? Th Th nhíu mày, vẫn kh nói suy đoán này cho Thạch Đầu. Suy đoán này đúng hay kh, đến khi đếm số lượng bầy sói thì sẽ rõ.

Nghĩ một lát, Th Th ghé sát tai Thạch Đầu nói gì đó, lại kéo Tạ Uẩn Dạng thì thầm to nhỏ.

Tạ Uẩn Xuyên và Thập Tam ẩn trên cây, chăm chú quan sát con bạch hổ thỉnh thoảng vụt qua và bầy sói kh ngừng tìm cơ hội bao vây nó. Bầy sói số lượng đ đảo, bạch hổ thế yếu đơn côi, song bạch hổ lại rõ lợi thế của , luôn tìm được khe hở để đột phá vòng vây của bầy sói, nh chóng lượn vòng trong rừng để chúng kh tài nào bắt được. Nhưng với nhiều sói như vậy, chúng thể dùng vô số lần để tái lập vòng vây. Bạch hổ chỉ một, dù giãy giụa đến m, cũng kh thoát khỏi khoảnh khắc thể lực cạn kiệt.

Thập Tam khi chấp hành nhiệm vụ kh ít lần bắt gặp cảnh dã thú giao tr, nhưng loại một chọi mười bảy thế này thì quả thực là lần đầu y chứng kiến. bạch hổ hết lần này đến lần khác ngoan cường cố gắng trốn thoát, Thập Tam chút kh đành lòng: "Than ôi, thế giới cường thực nhược nhục, con bạch hổ này cũng thật xui xẻo, lại gặp bầy sói khi đơn độc."

Tạ Uẩn Xuyên sắc mặt nhàn nhạt, duy chỉ đôi mắt đen nhánh chút d.a.o động. Hai rõ ràng đều kh ý định nhúng tay. Vào giờ khắc này, minh triết bảo thân mới là ều quan trọng nhất.

"Điện hạ, Hoàng thống lĩnh đã dẫn chặn hết hướng Đ Nam , sẽ kh bá tánh nào lạc vào. Xem tình hình này, bầy sói định dồn con bạch hổ này đến c.h.ế.t ở đây, chắc sẽ kh ảnh hưởng đến bên c chúa đâu."

"Ừm."

Tạ Uẩn Xuyên đáp một tiếng, ánh mắt thâm trầm, rơi xuống con bạch hổ đang kh địch nổi bầy sói, tựa như đang suy nghĩ ều gì. Đầu ngón tay y vô thức khẽ xoa nhẹ, đây là thói quen nhỏ của Tạ Uẩn Xuyên khi suy tư. Nếu là y, một bị nhiều kẻ địch bao vây như vậy, y nên làm thế nào? Nếu y là đồng bọn của con bạch hổ này, muốn cứu nó ra trong tình huống này, y nên cứu bằng cách nào, và làm để toàn thân trở ra?

Tạ Uẩn Xuyên kh kẻ si võ, chỉ là suy nghĩ theo thói quen. Cư an tư nguy, là đạo lý đầu tiên y học được sau khi trưởng thành. Tạ Uẩn Xuyên trong đầu diễn luyện sa bàn, suy tính kỹ lưỡng binh pháp trong binh thư, đang suy nghĩ miên man thì chợt nghe th tiếng Th Th.

Tạ Uẩn Xuyên: "?"

Tạ Uẩn Xuyên cảm th lẽ đã suy nghĩ quá mức tập trung, làm lại thể nghe th tiếng Th Th ở đây? Tính toán thời gian, nàng hẳn đã sớm theo kịp đại quân đến Thượng Lâm Vi Trường chứ.

Tạ Uẩn Xuyên lại xác nhận với Thập Tam một lần nữa: "C chúa đã theo Thái tử kh?"

Thập Tam: " chứ, lúc đó chúng ta chẳng vẫn còn th"

" trưởng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-160-hu-con-dam-kieu-ngao-nhu-the.html.]

Thập Tam còn chưa nói hết lời, đã bị một tiếng gọi trong trẻo cắt ngang. Tạ Uẩn Xuyên ngơ ngác quay đầu, th Tạ Uẩn Dạng cưỡi ngựa, như thế nào thì về lại như thế đó. Ồ kh, còn thêm một thứ nữa.

"Trời đất ơi, Điện hạ, c chúa đang ôm một con hổ con kìa!" Thập Tam giật nảy .

Tạ Uẩn Xuyên kh mù, nhưng so với con hổ con kia, y càng quan tâm tại họ lại quay về.

Bầy sói vây kín bạch hổ, vì tiếng gọi đột nhiên chen vào mà ngưng trệ trong chốc lát. Sói Vương lộ ra n vuốt. So với nhân loại, con bạch hổ trước mắt mới là kẻ chúng cần giải quyết hơn. Sói Vương gào lên một tiếng, phát ra mệnh lệnh: "X lên!"

Bầy sói cùng nhau x lên tấn c, bạch hổ chật vật quật lộn với vài con sói dẫn đầu.

Tạ Uẩn Dạng dùng sức ghì cương ngựa dừng lại, ôm Th Th xuống. Tạ Uẩn Xuyên vội vàng nhảy xuống, toan ôm tiểu c chúa bỏ chạy: "Nh rời !"

"Khoan đã, khoan đã!"

Tiểu c chúa khéo léo né tránh, thân hình nghiêng một cái đã chuẩn xác thoát khỏi bàn tay lớn của Tạ Uẩn Xuyên. Kh những kh chạy, ngược lại còn lao thẳng về trung tâm "chiến trường".

Tạ Uẩn Xuyên lòng thót lên tận cổ họng. May mắn Thập Tam ở dưới gốc cây, Tạ Uẩn Dạng lại ngăn động tác của y, lắc đầu với y. Tạ Uẩn Xuyên khựng lại, liếc tiểu c chúa đang ôm hổ con lao vào trong, giơ tay ngăn Thập Tam định cản Th Th lại. Thập Tam vô cùng lo lắng: "Điện hạ, chuyện này là ?"

Tiểu c chúa ôm Thạch Đầu, nh chóng đếm lại số lượng bầy sói, quả nhiên là mười bảy con.

"A, trời giúp Th Th vậy." Th Th đặt Thạch Đầu xuống, dựa theo những gì vừa bàn bạc với y, nói: "Thạch Đầu, kêu !"

Tiểu Thạch Đầu nén một hơi, dốc hết sức lực phát ra một tiếng hổ gầm, nhưng vì quá nhỏ, ngay cả tiếng gầm đầy vẻ khiêu khích cũng nghe như đang làm nũng: "Ngao ô "

Ờ...

Th Th: "...Ờ, thôi được , hơi giống tiếng mèo con kêu."

Nhưng kh , kết quả là tốt mà.

Bạch hổ th hổ con, phát ra một tiếng gầm giận dữ: "Tại lại quay về, mau, tìm phụ thân ngươi!"

Bầy sói đang hăng hái tấn c cũng nghe th tiếng gầm này, đều lần lượt dừng lại. th Thạch Đầu, Sói Vương chậm rãi bước ra từ trong bầy sói.

"Còn dám quay về?" Sói Vương khinh thường liếc tiểu c chúa bên cạnh Thạch Đầu. "Còn dẫn theo trợ thủ? Nhưng, ngươi đã tìm nhầm trợ thủ kh, chẳng lẽ chỉ bằng một đứa trẻ con như vậy, mà muốn cứu nó khỏi miệng chúng ta ư?"

Tiểu Thạch Đầu ngẩng cao đầu ưỡn ngực, còn khinh thường hơn cả Sói Vương: "Hừ, lại còn dám kiêu căng với chúng ta như vậy."

Sói Vương: "?"

Thạch Đầu đoan tọa ở đó, vô cùng phóng khoáng dùng chân sau gãi gãi cổ, lại tao nhã bắt đầu l.i.ế.m l.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...